Mạt Thế: Ta Nổi Điên Cũng Rất Bình Thường - Chương 337: A

Cập nhật lúc: 10/05/2026 14:03

“Meo!” Lê Hoa “bùm” một tiếng nhảy xuống nước, bơi về phía xuồng cao tốc.

Bán Hạ vội hét: “Lê Hoa, biến lớn đi!”

Chân ngắn thế kia, không biết phải bơi đến bao giờ.

Tô Tiếu thấy Đại Quất và Lê Hoa đã tìm được, mà tin tức anh trai mình vẫn chưa có, viền mắt không kìm được đỏ lên.

“Chíu chíu chíu” Đúng lúc ấy, trên đầu vang lên tiếng chim ưng biến dị kêu.

Sau hơn một tiếng thất lạc, cả nhóm cuối cùng cũng tụ họp nhưng lúc này chẳng ai dám nói nhiều, vì gió lại nổi lên. Bán Hạ nhíu mày: “Giờ không biết trôi đến đâu rồi, chỉ có thể chọn đại một hướng mà đi.”

Tô Diệu và mọi người đồng thanh: “Nam Tinh.”

Nam Tinh dựa vào trực giác, chọn một hướng rồi dứt khoát lái thẳng. Càng đi, toà nhà xung quanh càng dày đặc họ bất ngờ lạc vào khu trung tâm!

Bán Hạ đứng dậy, bật đèn pin lên mức sáng nhất: “Phía trước có toà cao ốc.”

Cả nhóm đồng loạt thở phào, cuối cùng cũng an toàn. Tòa nhà có năm tầng nhô trên mặt nước, mọi người trèo vào từ cửa sổ, cẩn thận chọn lựa rồi quyết định nghỉ tạm ở tầng ba. Tô Diệu, Phương Vân Vân và Thái Viễn đều bị thương, Bán Hạ, Tô Tiếu và Triệu Huyền lập tức mỗi người nhận một “bệnh nhân” để chữa trị.

“Tô Tiếu, nhẹ tay chút!” Tô Diệu hít một hơi lạnh, chẳng lẽ em gái định mưu sát anh thật?

Tô Tiếu lườm anh trai một cái: “Không có t.h.u.ố.c tê, ráng chịu!”

Miệng thì dữ vậy nhưng lúc nắn xương lại vẫn vô thức nhẹ tay vài phần. Nam Tinh thấy mình chẳng giúp gì được, dứt khoát kéo mấy cái bàn mốc meo vào phòng bên cạnh, rồi quét dọn sạch sẽ. Mấy tiếng ngắn ngủi này mà còn mệt hơn cả hôm qua đi đường cả ngày.

Mọi người lặng lẽ ăn cơm, lặng lẽ đun nước tắm rửa, rồi cũng lặng lẽ chui vào lều nghỉ ngơi.

Cơn mưa như trút nước kéo dài suốt cả đêm, đến chín giờ sáng hôm sau, nước đã dâng cao bằng một tầng lầu. Cả nhóm bàn bạc xong thì dọn lên tầng trên. Tiếng gió rít như ma khóc quỷ gào, tiếng mưa nện xuống như trống trận, cùng với tiếng sóng đập vào tường “bốp bốp bốp” hòa thành một bản giao hưởng hỗn loạn, khiến ai nghe cũng phải bực bội khó chịu.

Bán Hạ không muốn nói chuyện, yên lặng tựa vào lòng Nam Tinh, cầm tay anh nghịch ngợm.

Ngón tay Nam Tinh dài đều, đốt tay rõ ràng, móng tay cắt gọn sạch sẽ, dưới lớp da trắng mịn là đường gân xanh nhàn nhạt, trông như một món nghệ phẩm được bảo dưỡng cẩn thận. Trong lòng Bán Hạ bỗng trỗi dậy ý muốn "phá hoại", cô cúi đầu c.ắ.n nhẹ một cái lên tay anh.

Ngay sau đó, cả người cô bị thân thể mang theo hương thơm quen thuộc đè xuống, rồi là nụ hôn nóng bỏng phủ lên môi lưỡi, mang theo chút điên cuồng khó kiểm soát. Bán Hạ ôm cổ Nam Tinh, nhiệt tình đáp lại. Trong khoảnh khắc quấn quýt say mê, cô dần chiếm thế chủ động, để lại từng dấu hôn mờ ám trên tai, cổ và xương quai xanh anh.

“Bán Hạ” Nam Tinh nhắm hờ mắt, giọng khàn quyến rũ: "Anh yêu em.”

“Nam Tinh, em cũng yêu anh.”

Mưa ngoài cửa khi dồn dập khi dịu xuống, Nam Tinh có cảm giác mình như con thuyền cô độc giữa dòng, chỉ có thể mặc nước lay trôi. Đến chiều, trời như bị đ.â.m thủng một lỗ lớn, mưa xối xả đổ xuống, tầm nhìn mù mịt đến mức không thể thấy rõ cả tòa nhà cách đó trăm mét.

Bán Hạ nửa nằm trong lòng Nam Tinh, tay cầm ống nhòm quan sát cơn lốc phía xa, hay chính xác hơn là hiện tượng "rồng hút nước". Mấy cột nước đục ngầu cuốn lên trời, thế cuốn hủy diệt, tàn phá mọi công trình nó đi qua. Cả thành phố giống như một đứa trẻ con gặp phải kẻ bắt nạt, yếu ớt đến mức không có lấy một chút sức phản kháng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mạt Thế: Ta Nổi Điên Cũng Rất Bình Thường - Chương 337: Chương 337: A | MonkeyD