Mạt Thế: Ta Quản Lý Khu Nhà Thuê - Chương 171

Cập nhật lúc: 10/01/2026 17:39

"Vậy cuối cùng hai người đàm phán thế nào?"

Thời T.ử Tấn nhàn nhạt nói: "Nói lời đe dọa, không thả người thì đ.á.n.h nhau, nhưng tôi biết Cát Hải Bân sẽ không, hắn ta không nỡ tiêu hao quân nhu."

Tô Đào phục rồi: "Giỏi thật, chiến thuật tâm lý đ.á.n.h không tồi."

"Hiện tại hắn ta đã thỏa hiệp, đồng ý ngày mai thả người, nhưng không chắc có âm mưu gì khác, cho nên ngày mai em ở trên xe đừng đi theo chúng tôi đón người, nghỉ ngơi cho khỏe."

Đang nói thì Quan T.ử Ninh cầm một chai t.h.u.ố.c cảm nắng đến.

Tô Đào uống một nửa, theo bản năng liền tiếc không muốn uống nữa, t.h.u.ố.c men rất đắt, giống như đang ăn tiền.

Thời T.ử Tấn nhìn thấu cô, thúc giục: "Uống nhanh đi, coi như tôi mời em, không cần em trả tiền."

Tô Đào nghĩ thầm, ai lại mời người ta uống t.h.u.ố.c, ực một hơi uống hết.

Nửa đêm sau cuối cùng cũng ngủ ngon trên xe.

Chỉ tội nghiệp cho Lâm Phương Tri, tỉnh dậy, ra khỏi không gian phát hiện Tô Đào không ở nhà khách.

Cậu không biết nói chuyện, cũng không quen ai, tự mình mò mẫm tìm một vòng không thấy, lo lắng đến muốn khóc.

Cuối cùng vẫn có người phát hiện ra cậu, báo cáo cho Thời T.ử Tấn, Thời T.ử Tấn đích thân đi đón người.

Lâm Phương Tri thấy anh, mắt đỏ hoe, vừa sợ vừa tủi thân, nhưng vẫn hỏi anh: "Cô ấy đâu?"

Thời T.ử Tấn không biểu cảm:

"Cô ấy bị ốm, đang nghỉ ngơi trên xe, lát nữa tôi đưa cậu qua đó, nhỏ tiếng thôi, đừng làm phiền cô ấy."

Lâm Phương Tri sững người, bị ốm?

Trong nhận thức của cậu, chỉ cần bị ốm là sẽ c.h.ế.t.

Trước đây cậu gặp một bà lão, cũng bị ốm, lúc đầu còn cho cậu ăn, xoa đầu cậu, sau đó không lâu bà liền trở nên không nói không cử động được, cơ thể lạnh ngắt, cứng đờ.

Cậu tưởng bà ngủ, cõng bà đi một đoạn đường rất xa, cho đến khi có người nói cho cậu biết, cậu đang cõng một người c.h.ế.t.

Cậu mới biết bị ốm là sẽ c.h.ế.t.

Sẽ c.h.ế.t!

Vừa nghĩ đến đây, Lâm Phương Tri liền không nhịn được run rẩy, mặt mày tái nhợt, như trong nháy mắt bị rút hết m.á.u.

Thời T.ử Tấn giật mình, tưởng cậu bị bệnh gì đột ngột, đang định xem xét, lại nghe cậu vừa khóc vừa gọi một tiếng:

"Đào..."

Thời T.ử Tấn hiểu ra, mặt không chút biểu cảm xách cậu lên, một đường xách đến đoàn xe, ném cậu xuống bên cạnh xe jeep.

"Cô ấy ở trên đó, khi nhìn thì nhỏ tiếng thôi."

Lâm Phương Tri lồm cồm bò dậy, áp mặt vào kính xe, thấy người bên trong nằm bất động, tưởng cô đã c.h.ế.t,

Liền quên lời Thời T.ử Tấn nói, xoạch một tiếng mở cửa xe, như viên đạn lao vào, ôm chầm lấy Tô Đào.

"Đào... Đào Tử!"

Tô Đào đang ngủ ngon, đột nhiên bị người ôm, lực va chạm khiến đầu cô đập vào cửa xe, nhất thời hoa mắt ch.óng mặt.

Thời T.ử Tấn trợn mắt, hai bước nhảy lên xe, túm Lâm Phương Tri từ trong xe ném xuống đất:

"Cậu muốn c.h.ế.t hả?"

Tô Đào xoa đầu ngồi dậy: "Sao vậy?"

Lâm Phương Tri nghe thấy tiếng lại lồm cồm bò dậy, khóc nấc lên, lao tới ôm chân Tô Đào khóc nức nở.

Không c.h.ế.t, thật tốt.

Thời T.ử Tấn lại túm cậu lên ném xuống đất.

Lâm Phương Tri khóc lóc đầy mặt, lại kiên cường bò dậy lao tới.

Tô Đào cắt ngang vòng lặp này, nhìn Thời T.ử Tấn nói:

"Anh bắt nạt cậu ấy làm gì? Nhìn xem anh làm đứa trẻ tủi thân thành cái dạng gì rồi."

Thời T.ử Tấn nghẹn lời, nhìn trời nắng đẹp, cảm thấy thật sự nên cho cậu ta một trận tuyết rơi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.