Mạt Thế Thiên Tai: Mua Sắm 0 Đồng, Nằm Thắng Cuộc Đời - Chương 460: Rốt Cuộc Là Loại Thiên Tai Gì

Cập nhật lúc: 05/04/2026 08:38

Vài trăm con khỉ cao lớn uy mãnh bao vây đám người Phiêu Lượng Quốc này.

Cho dù số lượng của bọn chúng không biết nhiều gấp bao nhiêu lần bầy khỉ, vẫn không có ai dám mạo hiểm chạy lung tung nhúc nhích nữa.

Lưu Hạo và mười mấy người Hoa Quốc ôm lấy nhau run rẩy.

Bọn họ hối hận rồi, hối hận vì đã đầu quân cho người Phiêu Lượng Quốc.

Bọn họ muốn về nhà, không muốn ở lại cái nơi rách nát này nữa.

Cố Loan nhìn lướt qua Không gian, đứng trên boong của một chiếc tàu thủy, cách không thu toàn bộ những con tàu khác vào Không gian.

Người Phiêu Lượng Quốc trong Không gian của cô đại khái có khoảng hai vạn.

Cố Loan không chút lưu tình ném toàn bộ xuống biển.

Vừa rơi xuống biển, tất cả mọi người đều theo bản năng vùng vẫy.

“Cứu mạng, tôi không biết bơi.”

“Sao tôi lại chạy xuống biển rồi? Cứu tôi với, tôi không muốn c.h.ế.t?”

Dưới nước biển, vô số người Phiêu Lượng Quốc đang kinh hoàng vùng vẫy.

Bọn chúng nhìn thấy du thuyền cách đó không xa, muốn bơi qua đó.

Nhưng cho dù bọn chúng có bơi đến trước mặt du thuyền, cũng không có cách nào leo lên được, khuôn mặt lộ vẻ tuyệt vọng.

Ian bị một đám người Phiêu Lượng Quốc chen lấn xô đẩy, gã ngửa đầu nhìn lên du thuyền.

Ở trên đó, gã nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc.

Bọn họ đang từ trên cao nhìn xuống gã, trong mắt dường như đang nói với gã điều gì đó.

Ian hiểu rồi.

Hai người này thực sự đã để nhiều người như vậy cùng gã xuống địa ngục!

Bọn họ rốt cuộc là ai? Tại sao lại có bản lĩnh thông thiên lớn đến vậy?

Lưu Hạo cũng phát hiện ra Cố Loan và Khương Tiện trên boong tàu, liều mạng kêu la.

“Cứu tôi với, chúng tôi cũng là người Hoa Quốc, nể tình đồng bào, xin hãy cứu chúng tôi.”

Hơn mười người Hoa Quốc phía sau Lưu Hạo đang hò hét.

Cố Loan và Khương Tiện hoàn toàn không động lòng, chỉ dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn bọn họ giãy giụa trước lúc c.h.ế.t.

Những kẻ này không chỉ đầu quân cho người Phiêu Lượng Quốc, mà còn giúp bọn chúng ức h.i.ế.p đồng bào của mình, thực sự đáng c.h.ế.t!

“Chúng tôi cũng không muốn đâu, là Lưu Hạo dụ dỗ chúng tôi, cầu xin hai người cho một cơ hội để chúng tôi sửa sai đi.”

“Hu hu, tôi không muốn c.h.ế.t, tôi muốn sống tiếp.”

Hơn mười người hối hận khôn nguôi, nước mắt giàn giụa.

Bọn họ vùng vẫy một lát, đã kiệt sức.

Trong bóng tối, dường như có thứ gì đó đang bơi tới dưới biển, động tĩnh còn không nhỏ.

“A, đau quá, có thứ gì đó đang c.ắ.n tôi.”

Một tên người Phiêu Lượng Quốc kinh hoàng hét lớn.

Liên tiếp lại có tiếng la hét t.h.ả.m thiết vang lên.

Rất nhanh, rất nhiều người Phiêu Lượng Quốc đều phát ra tiếng la hét t.h.ả.m thiết đầy sợ hãi.

Bọn chúng bị vô số cá biến dị bao vây, m.á.u tươi kích thích càng nhiều cá biến dị bơi tới.

Tất cả cá biến dị há to miệng, liều mạng c.ắ.n xé đám người Phiêu Lượng Quốc rơi xuống nước này.

“Quả báo, đều là quả báo.”

Có người hối hận, có người c.h.ử.i rủa.

Những thứ này vốn dĩ là thú vui của bọn chúng, bây giờ thế mà lại biến thành thú vui của kẻ khác.

Bọn chúng từng ném rất nhiều người Hoa Quốc xuống biển xem bọn họ giãy giụa trước lúc c.h.ế.t, bây giờ lại đến lượt bọn chúng rồi.

“Chúng mày c.h.ế.t không được t.ử tế, chúng mày c.h.ế.t không được t.ử tế đâu!”

Lưu Hạo hộc m.á.u mồm, trên người đã sớm bị c.ắ.n đến mức thương tích đầy mình.

Hơn mười người Hoa Quốc vốn dĩ đi theo bên cạnh gã, đã có bảy tám người chìm xuống biển.

Vài người còn lại gần như sụp đổ, dứt khoát từ bỏ vùng vẫy, mặc cho bản thân chìm xuống đáy biển.

Nếu có cơ hội làm lại, bọn họ tuyệt đối sẽ không phản bội đồng bào.

Lưu Hạo cuối cùng cũng rơi xuống đáy biển, mang theo sự không cam lòng và nỗi hối hận âm ỉ.

Cũng không biết có phải là may mắn hay không, Ian thế mà đến tận bây giờ vẫn không sao.

Cơ thể gã không sao, nhưng tinh thần lại ở trong trạng thái sụp đổ.

Gã trơ mắt nhìn vô số người Phiêu Lượng Quốc bị cá biến dị c.ắ.n xé, m.á.u tươi nhuộm đỏ mặt biển, mùi m.á.u tanh bốc lên nồng nặc.

Hai mắt Ian đỏ ngầu, ngửa mặt lên trời cười lớn.

Tại sao gã lại ngu xuẩn chọc vào hai ác ma đó, hại c.h.ế.t nhiều người như vậy.

Sớm biết sẽ có kết cục như thế này, lúc trước gã nên đi đường vòng.

Bọn chúng bại rồi, thế mà chỉ có hai người đã khiến bọn chúng toàn quân bị diệt.

Đại nghiệp của bọn chúng còn chưa bắt đầu, rõ ràng cách đây không lâu vẫn còn đang reo hò ăn mừng cuối cùng cũng đến được Hoa Quốc.

Rõ ràng bọn chúng còn ảo tưởng chiếm cứ Hoa Quốc, xưng vương xưng bá trên mảnh đất này.

Ian hộc ra một ngụm m.á.u tươi.

Gã không bị c.ắ.n, mà là bị chính mình làm cho tức c.h.ế.t, cuối cùng chìm xuống biển.

Trò hề này nhìn thì có vẻ thời gian dài, thực chất cũng chỉ vỏn vẹn chưa tới nửa tiếng đồng hồ.

Mặt biển dần khôi phục lại sự tĩnh lặng, chỉ còn sót lại những bộ xương trắng hếu lúc ẩn lúc hiện.

Cố Loan và Khương Tiện không nhìn nữa, thu chiếc du thuyền cuối cùng vào Không gian, bọn họ tránh xa vùng biển nguy hiểm.

Hai người đứng trên bãi cát, nhìn vùng biển đang gầm thét trong bóng đêm.

“Phiêu Lượng Quốc bị thiên tai hủy diệt, e là tiếp theo sẽ có không ít người Phiêu Lượng Quốc chạy đến Hoa Quốc.”

Cố Loan thấp giọng nói, thần sắc ngưng trọng.

Thực ra cô không phải đang phiền não vì người Phiêu Lượng Quốc chạy đến Hoa Quốc.

Đây đều là chuyện nhỏ, cần phiền não là quân đội và chính phủ.

Cô sầu là vì Phiêu Lượng Quốc bị hủy diệt.

Rốt cuộc là loại thiên tai gì, mới có thể khiến Phiêu Lượng Quốc bị hủy diệt?

Trận thiên tai này liệu có lan đến Hoa Quốc không, liệu có khiến Hoa Quốc cũng rơi vào kết cục như Phiêu Lượng Quốc không?

Cố Loan nghĩ mà đau đầu, khó chịu xoa xoa thái dương.

Khương Tiện ôm cô vào lòng, trầm giọng lên tiếng: “Đừng nghĩ nữa, chúng ta không có cách nào ngăn cản thiên tai, chỉ có thể đi bước nào hay bước đó.”

Cho dù sở hữu Không gian, sức mạnh của bọn họ cũng nhỏ bé đến đáng thương.

So với thiên tai khổng lồ đáng sợ, bọn họ cũng chỉ là một trong những người đang giãy giụa trên thế gian này mà thôi.

Chuyện Cố Loan đang nghĩ, Khương Tiện tự nhiên cũng nghĩ tới.

Anh sợ Cố Loan lại suy nghĩ lung tung, chỉ có thể khuyên cô như vậy.

Cố Loan tựa vào vai anh, ừ một tiếng.

Cô biết, cho dù có nghĩ nhiều hơn nữa cũng vô dụng.

Nếu ông trời thực sự muốn hủy diệt thế giới, cô căn bản không thể ngăn cản.

Điều cô có thể làm là sống tiếp, hoặc trong tình huống có năng lực, cứu giúp những người đáng cứu.

Hai người không ở lại bờ biển lâu, bọn họ vẫn còn việc chưa làm xong.

Sau khi tránh xa bờ biển, Cố Loan thả ra mấy chục chiếc xe, rồi chất một ít vật tư lên xe.

Những chiếc xe và vật tư này đều là của người Phiêu Lượng Quốc, cô cho dù có đem cho cũng không xót.

Vật tư trên mười mấy chiếc tàu đó cũng không ít, tuy cô chưa kiểm tra kỹ, nhưng cũng biết được.

Chất xong vật tư, Cố Loan và Khương Tiện tránh xa những chiếc xe.

Đứng trong bóng tối, bọn họ cách không thả đám người Lộ Nam ra ngoài.

Lộ Nam theo bản năng che mắt lại, nhưng lại không biết tại sao phải che mắt.

“Con trai, sao chúng ta lại ở đây?”

Bên tai truyền đến giọng nói kinh ngạc của mẹ, Lộ Nam bỏ tay xuống.

Xung quanh quá tối, anh ta nhìn không rõ lắm mình đang ở đâu, nhưng rất rõ ràng bọn họ không ở trên tàu, không ở dưới biển.

Rõ ràng bọn họ vẫn còn đang ở trên boong tàu chờ được cứu, sao khi có ký ức trở lại, lại đến nơi này?

Ở giữa đã xảy ra chuyện gì? Tại sao anh ta không có chút ký ức nào?

Không chỉ anh ta nghi hoặc, những người khác cũng vậy.

Bọn họ cảnh giác nhìn ngó xung quanh, vui mừng phát hiện không có kẻ địch, không có bất kỳ người Phiêu Lượng Quốc nào.

“Chúng ta có phải đã trốn thoát rồi không?”

“Đúng, chúng ta trốn thoát rồi.”

Lúc này, tất cả mọi người thế mà lại quên mất làm sao để trốn thoát, hưng phấn ôm lấy nhau ăn mừng cuối cùng cũng trốn thoát rồi.

Lộ Nam cũng rất vui mừng, ôm lấy mẹ, kích động đến mức không biết làm sao.

Tề Lân ở bên cạnh anh ta, nắm c.h.ặ.t t.a.y vợ.

“Hai vị đó...”

Lộ Nam còn chưa nói gì, bên tai lại là vài tiếng kinh hô.

“Phía trước chúng ta là cái gì vậy? Hình như có rất nhiều xe!”

Phần lớn người Hoa Quốc chạy nhanh qua đó, sau khi xác định không có người, bọn họ mở xe tải ra, bên trong chất đầy vật tư.

Số xe Cố Loan lấy ra đã tính toán qua chỗ ngồi của bọn họ, những chiếc xe tải dư ra chất đủ thức ăn cho bọn họ ăn trong một tháng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.