Mạt Thế Thiên Tai: Mua Sắm 0 Đồng, Nằm Thắng Cuộc Đời - Chương 487: Đi Tìm Hy Vọng (đại Kết Cục)

Cập nhật lúc: 05/04/2026 08:43

Đợi tất cả mọi người hoàn toàn yên tĩnh lại, Thường Dịch mới tiếp tục mở miệng: “Tôi có thể nói cho mọi người biết, chúng ta có thể sống tiếp.”

Lời của ông khiến vô số người dưới đài cảm động rơi nước mắt.

Vào lúc bọn họ tuyệt vọng nhất, Thường Dịch đã cho bọn họ hy vọng.

“Thủ trưởng đại nhân, đất liền chìm xuống, chúng ta sống tiếp bằng cách nào?”

Trong đám đông, có người đưa ra nghi vấn.

Thường Dịch và những lãnh đạo cấp cao biết chuyện khác nở nụ cười.

“Chúng tôi sẽ cùng mọi người đi đến một Tiểu thế giới hoàn toàn mới, nơi đó cái gì cũng có, không cần lo lắng thiên tai, tất cả chúng ta đều có thể sống sót.”

Trong loa phóng thanh, vang vọng những lời nói đầy phấn khích của Thường Dịch.

Mọi người kinh hô, không hiểu ý của Thường Dịch.

“Ai muốn sống tiếp thì nhắm mắt lại, chúng ta cùng nhau đi đến Tiểu thế giới.”

Thường Dịch vừa dứt lời, tất cả mọi người nhanh ch.óng nhắm mắt.

Bọn họ không dám mở mắt, chỉ sợ không đi được cái gọi là Tiểu thế giới.

Trên đỉnh đầu dường như truyền đến tiếng trực thăng, tiếng hít thở bên tai ngày càng ít đi.

Cố Loan ngồi trên trực thăng, một ý niệm lướt qua, tất cả mọi người trong vòng trăm mét toàn bộ biến mất.

Thường Dịch và các lãnh đạo cấp cao kích động nhìn, cũng đang chờ đợi để tiến vào.

Cố Loan trong quá trình thu thập đã nhìn thấy rất nhiều người quen.

Trần Hạo, Hứa Văn Na bọn họ, gia đình Ôn Thư Tề, Lương Hằng, Chu Hổ bọn họ...

Rất tốt, rất nhiều cố nhân quen biết đều vẫn còn sống.

Trong lòng Cố Loan dâng lên niềm an ủi khó tả.

Còn có tất cả mọi người của Căn cứ Khương Cố, bọn họ nhắm c.h.ặ.t mắt, bên cạnh còn mang theo toàn bộ vật tư.

Cố Loan khẽ mỉm cười, cũng thu bọn họ vào Không gian.

Hơn mười vạn quân nhân và lãnh đạo cấp cao của bốn căn cứ cuối cùng cũng được cô thu vào Không gian.

Khi thu thập xong hơn mười triệu người, đầu Cố Loan có chút đau nhức.

Đã lâu lắm rồi cô không bị đau đầu vì thu thập đồ vật, hôm nay lại là dùng sức quá độ rồi.

Mặc dù vậy, cô cũng không hối hận.

Khương Tiện xót xa lấy ra một cốc nước giếng đưa cho cô.

Cố Loan nhận lấy, uống cạn một hơi.

“Có muốn nghỉ ngơi một lát không?”

Khương Tiện xót xa muốn c.h.ế.t, hận không thể chịu đựng thay Cố Loan.

Cố Loan lắc đầu: “Không, thời gian cấp bách, chúng ta mau đi thôi.”

Cô quét mắt nhìn Tiểu thế giới, tất cả mọi người bên trong đều đang trong trạng thái khiếp sợ mừng rỡ như điên.

Lãnh đạo cấp cao của căn cứ đang an ủi mọi người, cũng đang dẫn dắt bọn họ làm việc.

Vương Viễn, Thường Dịch không tiến vào Tiểu thế giới, bọn họ cầm bản đồ muốn cùng Cố Loan và Khương Tiện đi đến các căn cứ khác.

Vẫn còn rất nhiều người đang chờ đợi bọn họ đến cứu viện.

Trực thăng cất cánh, bốn người nhìn căn cứ trống rỗng, thần sắc phức tạp.

Lúc bay ngang qua Căn cứ Khương Cố, Cố Loan đã nhìn thêm vài lần.

Mấy ngày tiếp theo, Cố Loan và Khương Tiện đã chạy khắp tất cả các căn cứ.

Có căn cứ vì cách quá xa, vẫn đang ra sức đuổi theo hướng bay của bọn họ.

Ba ngày sau, lúc Cố Loan và Khương Tiện vừa thu xong nhóm người cuối cùng, đang thở phào nhẹ nhõm, bên tai truyền đến tiếng ầm ầm đinh tai nhức óc.

“Nhìn kìa!”

Vương Viễn ngồi trên trực thăng chỉ về phía trước, nơi đáy mắt có sự kinh hoàng chấn động.

Cố Loan và Khương Tiện nhìn xuống dưới.

Nơi tầm mắt chạm tới, vô số đất liền chìm xuống với tốc độ ch.óng mặt, sau đó bị nước biển bao phủ nuốt chửng.

Tất cả mọi thứ đều đang trong quá trình chôn vùi, toàn bộ thế giới đều đang bị phá hủy tiêu vong.

Không có bất kỳ một thiên tai nào lại có sự đáng sợ kinh tâm động phách đến như vậy.

Những dãy núi cao lớn sụp đổ hủy diệt trong chớp mắt, cuối cùng bị nước biển nuốt chửng không còn tăm hơi.

Bọn họ bất lực, chỉ có thể trơ mắt nhìn, mắt ngấn lệ.

Hốc mắt Cố Loan ươn ướt, lòng bàn tay ấm lên, là Khương Tiện đang nắm lấy tay cô.

“Thủ trưởng, căn cứ trưởng, hai người vào Tiểu thế giới đi.”

Cảnh tượng thế giới hủy diệt quá đáng sợ, Cố Loan cũng không nỡ nhìn thẳng, đưa Thường Dịch, Vương Viễn vào Không gian.

Khương Tiện điều khiển trực thăng bay lên cao, tránh xa thế giới đang sụp đổ.

Đất liền bị nước biển nhấn chìm bao phủ quá nhanh, ánh mắt Cố Loan từ bi thương chuyển sang tê dại.

Cô và Khương Tiện giống như một chiếc lá mỏng manh, cô độc trơ trọi.

May mắn là, Tiểu thế giới trong Không gian của cô vẫn còn gần một trăm triệu người sống sót.

Bọn họ là hy vọng tương lai của thế giới này, chỉ cần có thể sống sót là tốt rồi.

Có lẽ vì thế giới hủy diệt, bầu trời cũng u ám nặng nề, ngay cả nước biển cũng bị phản chiếu thành một màu xám xịt.

Một con tàu du lịch khổng lồ chạy trên mặt biển sóng biếc nhấp nhô.

Hơn một ngàn người của Căn cứ Khương Cố được Cố Loan và Khương Tiện thả ra, bọn họ đều đứng trên boong tàu nhìn biển cả vô biên vô tận.

Đất liền không còn nữa, chỉ còn lại nước biển, mọi người mờ mịt hụt hẫng, cũng may mắn vì vẫn còn sống.

Ánh mắt bọn họ bất giác rơi vào bóng lưng của Cố Loan và Khương Tiện phía trước.

Khoảnh khắc này, bóng lưng của hai người trở nên cao lớn uy mãnh, mang lại cảm giác an toàn hơn bất cứ lúc nào.

Là Cố Loan và Khương Tiện đã cứu tất cả mọi người, cũng cứu bọn họ.

Cho dù sau này sẽ sống trong Tiểu thế giới và trên tàu du lịch, bọn họ cũng cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Cố Loan và Khương Tiện đứng sóng vai trên mũi tàu, bọn họ nhìn về phía trước, đôi mắt bình tĩnh dịu dàng.

Hai người mười ngón tay đan c.h.ặ.t, luôn không muốn buông ra.

Khương Hoài, Tống Bác Dương cùng mấy chục người bước lên, đứng phía sau hai người.

“Chị Cố, anh Khương, chúng ta sẽ đi đâu?”

Lương Húc nhìn biển cả bao la bát ngát, thấp giọng hỏi.

Cố Loan và Khương Tiện quay đầu nhìn mọi người, khẽ mỉm cười: “Đi tìm hy vọng.”

Mọi người sửng sốt, lập tức mỉm cười: “Đúng, chúng ta phải đi tìm hy vọng.”

Bọn họ nhất định sẽ tìm thấy đất liền mới, nhất định sẽ tìm thấy!

Một cơn gió biển thổi qua, phía chân trời có ánh nắng xuyên qua tầng mây xám xịt, rải xuống một vạt ánh sáng vàng rực rỡ.

Tắm mình trong ánh sáng, con tàu du lịch chầm chậm chạy đi xa.

Cố Loan và Khương Tiện nhìn nhau mỉm cười, mười ngón tay đan c.h.ặ.t, trái tim dán sát vào nhau.

Cho dù thế giới hủy diệt, nhưng bọn họ vững tin, thế giới nhất định sẽ còn trọng sinh.

Bọn họ nhất định có thể tìm thấy Tân Đại Lục, nhìn thấy hy vọng!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.