Mạt Thế Thiên Tai Tôi Thức Tỉnh Hệ Thống Vô Hạn - Chương 37: Hạ Vân Vân Bại Lộ
Cập nhật lúc: 23/02/2026 02:02
Hạ Vân Vân bị đ.á.n.h đến mức không chịu nổi, bắt đầu cầu cứu Diệp Vân Hi ở bên trong:
"Vân Hi, cậu mau giúp tớ với, tớ sắp bị bọn họ đ.á.n.h c.h.ế.t rồi, đau quá! Vân Hi, cậu mau cứu tớ!"
Diệp Vân Hi chỉ lẳng lặng đứng bên trong quan sát, thưởng thức tất cả những gì đang diễn ra bên ngoài.
Hoàn toàn không có ý định giúp đỡ.
Thấy Diệp Vân Hi bên trong không phản hồi, Hạ Vân Vân cuống cuồng hét lớn: "Tớ sẽ hoàn thành việc cậu giao phó mà, cầu xin cậu cứu tớ đi!"
Tên mặt sẹo nghe vậy, lập tức bóp c.h.ặ.t mặt Hạ Vân Vân: "Nó nói việc gì? Các người sau lưng bọn tao làm cái gì? Giao dịch bẩn thỉu gì hả?"
Hạ Vân Vân liên tục lắc đầu: "Không, không liên quan đến anh, đại ca, cầu xin anh tha cho tôi đi, trước đây tôi cũng chưa từng đắc tội anh, bây giờ ai cũng khó khăn, anh hà tất phải làm khó tôi như vậy?"
Tên mặt sẹo lại tát Hạ Vân Vân một cái: "Hừ, cũng biết bây giờ là thời kỳ đặc biệt, còn dám sau lưng bọn tao ăn vụng!"
"Đừng quên, suốt dọc đường này cũng là tao hộ tống chúng mày lên núi, nếu không có đám đàn ông bọn tao, một con đàn bà yếu ớt như mày căn bản không sống được đến bây giờ!"
"Bây giờ bám được cành cao liền muốn bay, muốn bỏ rơi bọn tao à? Tao nói cho mày biết, không dễ thế đâu, muốn sống cùng sống, muốn c.h.ế.t cùng c.h.ế.t!"
Trên mặt Hạ Vân Vân thoáng qua vẻ hoảng loạn: "Các người sao có thể ích kỷ như vậy? Tôi thật sự không có làm gì sau lưng các người cả! Tại sao các người không thể tha cho tôi?"
Tên mặt sẹo nói: "Con đàn bà thối, nếu còn không nói thật, bọn tao sẽ ném mày xuống vách núi, dù sao bây giờ cũng là mạt thế rồi, g.i.ế.c mày cũng chẳng ai quản!"
Hạ Vân Vân lập tức bị câu nói này dọa sợ, hoảng loạn lắc đầu: "Không không không, đại ca đừng g.i.ế.c tôi, cầu xin anh đừng g.i.ế.c tôi, chỉ cần anh đảm bảo không g.i.ế.c tôi, tôi sẽ nói hết cho anh biết!"
Tên mặt sẹo lạnh lùng nói: "Mày bây giờ không có tư cách mặc cả với tao, nói, nếu không tao ném mày xuống vực ngay lập tức!"
Vách núi này sâu không thấy đáy, người bình thường bị ném xuống chắc chắn c.h.ế.t không nghi ngờ!
Hạ Vân Vân chậm rãi nói: "Tôi... tôi và Diệp Vân Hi có một giao dịch, cô ta muốn tôi g.i.ế.c hết các người thì mới chịu cho tôi vào."
Có lẽ cảm thấy nói như vậy không ổn, Hạ Vân Vân lại đổi giọng: "Tất cả đều là do Diệp Vân Hi ép tôi, tôi nếu không làm như vậy, cô ta sẽ không cho tôi vào!"
"Hơn nữa cô ta còn nói, chúng ta cứ thế này sớm muộn gì cũng c.h.ế.t, chi bằng g.i.ế.c hết các người, mình tôi vào trong, vừa trừ khử được mối đe dọa, vừa tiết kiệm tài nguyên!"
"Bốp bốp bốp!"
Dứt lời, Hạ Vân Vân lại ăn thêm ba cái tát.
Ba cái tát này cộng với những cái trước đó đã sớm đ.á.n.h cho mặt cô ta sưng vù.
Tên mặt sẹo c.h.ử.i ầm lên: "Con đàn bà thối, lại còn dám mưu toan g.i.ế.c bọn tao, gan to thật đấy!"
Nghĩ đến khoảng thời gian gần đây, Hạ Vân Vân luôn cố ý vô tình lân la làm thân với từng người, lại còn muốn dụ bọn họ đến những chỗ vắng vẻ.
Sống lưng ai nấy đều không khỏi lạnh toát.
Người phụ nữ này, quả thực đáng sợ!
Hạ Vân Vân không ngừng khóc lóc: "Anh ơi, anh đã hứa nói ra sẽ tha cho tôi mà, anh không thể đ.á.n.h tôi như vậy!"
Tên mặt sẹo lại phẫn nộ đá Hạ Vân Vân một cước: "Con khốn, tao nói tha cho mày bao giờ? Mày còn muốn g.i.ế.c bọn tao, ông đây bây giờ sẽ treo mày lên, cho mày c.h.ế.t đói!"
Nói rồi hắn ra hiệu, mấy người liền treo Hạ Vân Vân lên cây!
Quay đầu nhìn về phía cửa hang, tên mặt sẹo hét vào bên trong: "Cô em bên trong, tôi thấy cô cũng là phụ nữ, chi bằng cho bọn tôi vào, tôi hứa sau này bọn tôi sẽ làm vệ sĩ cho cô!"
Diệp Vân Hi nghe tiếng bọn họ la hét bên ngoài, thản nhiên nói: "Không cần đâu, chỗ tôi có vệ sĩ rồi, không cần đến các người."
Tên mặt sẹo có chút gấp gáp: "Người đẹp à, đều là con người với nhau, cô hà tất phải tuyệt tình như vậy? Hơn nữa, trước đây chúng tôi cũng chưa từng đắc tội cô mà, tại sao cô cứ nhất quyết không cho chúng tôi một con đường sống?"
Diệp Vân Hi nói: "Thứ nhất, các người trước đó đã cố gắng tấn công chỗ ở của tôi, tấn công không thành công mới quay sang cầu xin tôi."
"Thứ hai, lúc các người tấn công tôi thì đã đắc tội với tôi rồi, tôi không thể nào đi giúp đỡ một đám người có mối đe dọa với mình."
"Thứ ba, bây giờ là thời khắc nguy cấp, tôi không có nghĩa vụ phải giúp đỡ một đám người xa lạ, đem thức ăn của mình chia miễn phí cho các người, điều này cho dù là thời thái bình thịnh trị cũng chẳng mấy ai làm được!"
Dù sao thì ngay cả thời bình, đa số cũng là người bình thường, kể cả là doanh nhân, cơ bản cũng vì cái danh tiếng tốt mới phát thức ăn miễn phí cho người nghèo.
Huống chi bây giờ là mạt thế.
Tên mặt sẹo lúc này nói: "Chẳng lẽ cô cứ trơ mắt nhìn chúng tôi c.h.ế.t đói ngay cửa hang của cô sao?"
Diệp Vân Hi nói: "Thực ra các người đâu phải không có nguồn thức ăn!"
Vừa nghe đến nguồn thức ăn.
Đám đàn ông bên ngoài lập tức sáng mắt lên.
Tên mặt sẹo càng sốt sắng nói: "Người đẹp mau nói đi, còn nguồn thức ăn nào nữa?"
Diệp Vân Hi nói: "Bên ngoài chẳng phải c.h.ế.t rất nhiều người sao? Xác của những kẻ đó chính là nguồn thức ăn của các người đấy, dù sao bây giờ cũng là mạt thế rồi, các người cũng đừng quá kén chọn!"
"Đã muốn sống sót thì sống tạm bợ là được rồi, nhiều x.á.c c.h.ế.t như vậy, cũng đủ cho các người ăn một thời gian dài đấy!"
Mọi người nghe xong, sắc mặt lập tức biến đổi, có người thậm chí bắt đầu nôn mửa ngay tại chỗ.
Tên mặt sẹo nói: "Cô... cái con đàn bà này, sao cô có thể ác độc như vậy?"
Diệp Vân Hi nói: "Đây không phải là ác độc, đây là cách duy nhất để các người sống sót trước mắt, tôi đã nói cho các người rồi, còn dùng hay không là tùy ở các người."
Dù sao mỗi khi loạn lạc, chuyện người ăn thịt người, đổi con cho nhau mà ăn, cũng đâu phải chưa từng xảy ra!
Hạ Vân Vân bị treo lên cây, không ngừng gào thét vào bên trong: "Vân Hi, cầu xin cậu cứu tớ với, chúng ta là bạn thân mà!"
Tên mặt sẹo nghe tiếng Hạ Vân Vân kêu gào liền lao tới đá cho mấy cái, rồi hét vào trong:
"Người đẹp, bạn thân cô đang trong tay bọn tôi, bọn tôi cũng không đòi hỏi nhiều, chỉ cần cho bọn tôi một thùng mì gói, hoặc một thùng bánh mì, là có thể đổi lấy nó, cô thấy thế nào?"
Hạ Vân Vân vội vàng nói: "Vân Hi, cầu xin cậu đồng ý với họ đi, một thùng mì gói hay một thùng bánh mì đối với cậu đâu có nhiều nhặn gì!"
"Cầu xin cậu nể tình bạn bè ngày xưa mà cứu tớ với!"
Diệp Vân Hi nói: "Vừa nãy cậu đã bán đứng tớ rồi, tớ dựa vào đâu mà phải giúp cậu?"
"Hơn nữa nhiệm vụ tớ giao cho cậu, cậu cũng chưa hoàn thành."
Hạ Vân Vân liều mạng lắc đầu: "Không, vừa nãy cậu cũng thấy rồi, là đám người này ép tớ, cầu xin cậu giúp tớ đi!"
Diệp Vân Hi nói: "Xin lỗi, tôi không phải Thánh mẫu, không thể nào giúp đỡ kẻ đã bán đứng mình, cậu tự cầu phúc đi, tôi phải ăn lẩu đây!"
Nghe đến câu cuối cùng, mồm Hạ Vân Vân tức đến méo xệch, cô ta hiện tại đang ở trong dầu sôi lửa bỏng.
Mà con khốn Diệp Vân Hi kia lại đang ở bên trong ăn lẩu!
