Mạt Thế: Tích Trữ Hàng Tỷ Vật Tư Cầu Sinh - Chương 277: Sợ Sẽ Trở Thành Gánh Nặng
Cập nhật lúc: 28/02/2026 22:06
Tần Thanh Hải nói Lôi Minh Hổ đã được họ dìu về nhà.
Hôm qua trên đường đến khu tạm trú, anh phát hiện dưới một ngôi nhà sập có chôn khá nhiều vật tư, vừa rồi quay về lại nhìn qua, vật tư vẫn còn đó.
Anh hỏi họ có muốn đi bới không?
Không trả lời Tần Thanh Hải, Hàn Oánh chỉ bảo họ đợi một chút.
Sau đó Hàn Oánh tắt bộ đàm, hai người một ch.ó đi thẳng về phía biệt thự 1208.
Mặt đường nứt ra nhiều chỗ, nhưng may là không bị sụt lún.
Đến 1208, trạng thái của Lôi Minh Hổ đã tốt hơn nhiều so với hôm qua.
Tuy vẫn còn yếu nhưng sắc mặt đã không còn tệ như trước.
Điểm vật tư mà Tần Thanh Hải phát hiện không xa, Ngô Đình Phương, Lôi Vũ Hàng và Hà Tú cùng với mẹ con Lâm Đình nhà bên cạnh đều định đi.
Vốn định để lại một người trông chừng Lôi Minh Hổ đi lại bất tiện, nhưng bị anh từ chối.
Lôi Minh Hổ nói anh chỉ bị gãy một chân, tuy đi lại hơi chậm nhưng vẫn không có vấn đề gì.
Tần Thanh Hải lại hỏi ý của Hàn Oánh và Lục Viễn, Hàn Oánh cho biết cô và Lục Viễn sẽ không đi.
Lát nữa họ phải đi thăm hai người bạn vừa được cứu ra ban ngày.
Nhưng có thể cho họ mượn ch.ó, dù là cảnh giới, đối địch hay tìm kiếm vật tư đều là một tay cừ khôi.
Nghe chủ nhân muốn cho mượn mình, Thang Viên hừ hừ hai tiếng tỏ vẻ bất mãn, nhưng cũng không từ chối.
Vì những người này nó cũng khá quen thuộc.
Hàn Oánh lấy ra hai túi khẩu trang lớn từ ba lô, còn có một túi 20 bộ đồ bảo hộ.
Cô nói là lúc họ hỗ trợ căn cứ cứu viện, căn cứ đã phát cho họ, trong nhà vẫn còn, nên cho họ những thứ đó.
Ra ngoài đống đổ nát tìm vật tư, rất có thể sẽ bới ra t.h.i t.h.ể, nên mặc đồ bảo hộ, đeo khẩu trang sẽ an toàn hơn.
Mấy người mặc đồ bảo hộ xong, lại tìm ra đôi găng tay bảo hộ lao động mà Lôi Minh Hổ cất giữ, đeo vào rồi mới xuất phát.
Sau khi họ đi, 1208 chỉ còn lại Hàn Oánh, Lục Viễn và Lôi Minh Hổ.
Hàn Oánh và Lục Viễn không đi ngay mà ở lại nói với anh chuyện mà Lôi Minh Hổ lo lắng trước đó.
Còn nói cho anh biết chuyện phó chỉ huy căn cứ hứng thú với năng lực của anh, có thể sẽ đến chiêu mộ anh.
Lôi Minh Hổ lắc đầu, cho biết tình yêu lớn lao trong lòng anh đã không còn, chỉ muốn sống những ngày yên ổn, ở bên cạnh người thân.
Hàn Oánh biết Lôi Minh Hổ đã bị tổn thương trong lòng.
Hơn nữa nhà anh đúng là toàn người già, phụ nữ và trẻ em, sau khi được trọng dụng, lỡ như phái anh ra ngoài làm nhiệm vụ, anh đi hay không đi?
"Các anh có nghĩ đến việc quay về Nhạc Phủ Giang Nam ở không?"
Từ lúc được cứu ra khỏi đống đổ nát, Lôi Minh Hổ đã luôn suy nghĩ về vấn đề này.
Hàn Oánh và Lục Viễn đều biết Lôi Minh Hổ đang lo lắng điều gì, cũng là chuyện mà họ lo lắng trước đó.
"Có nghĩ đến, nhưng chúng tôi quyết định tạm thời tiếp tục ở trong căn cứ."
Tạm thời ở đây, đợi người của căn cứ phái đến Giang Thành trở về rồi mới tính tiếp.
"Tạm thời?"
Lôi Minh Hổ là người có tầm nhìn xa, anh có thể nhanh ch.óng nghĩ đến việc chuyển đến Nhạc Phủ Giang Nam, cho thấy anh cũng đã nghĩ đến chuyện bùng phát dịch bệnh.
Dịch bệnh bùng phát, e rằng căn cứ cũng sẽ loạn lên.
Hàn Oánh và Lục Viễn không định giấu giếm kế hoạch rời khỏi Bằng Thành của họ.
Vì vậy, họ đã nói cho Lôi Minh Hổ biết những suy đoán của mình.
Nghe nói họ có thể sẽ rời khỏi Bằng Thành, Lôi Minh Hổ nhìn chân của mình.
Chân của anh trong thời gian ngắn có lẽ không thể đi lại tự nhiên được, đến lúc đó nếu đi cùng họ, e rằng sẽ trở thành gánh nặng.
Hơn nữa nhà mình có cả một gia đình lớn, không thể để họ giúp mình chăm sóc được chứ?
Vậy nên nếu thật sự có ngày phải rời đi, e là không thể đồng hành rồi.
Hàn Oánh và Lục Viễn cũng nhìn ra được sự lo lắng của Lôi Minh Hổ, nhưng họ không nói nhiều, cũng không hứa hẹn gì với anh.
Mọi chuyện cứ để đến lúc đó rồi nói.
Ba người lại nói chuyện vài câu rồi Hàn Oánh và Lục Viễn rời đi.
Họ không định đi đào t.h.i t.h.ể, bới vật tư nên tạm thời không cần mặc đồ bảo hộ, chỉ cần đeo khẩu trang là được.
Đến điểm y tế, hỏi thăm số giường của Phùng Thiếu Thần và bạn gái anh ta.
Vì hai người này lúc được đưa đến đã được dặn dò đặc biệt, nên người ở điểm y tế cũng quan tâm đến họ hơn một chút.
Không đi thăm họ ngay, Hàn Oánh bảo nhân viên y tế liệt kê một danh sách t.h.u.ố.c mà Phùng Thiếu Thần và bạn gái dùng.
Thuốc không thể chỉ dùng một lần, nên Hàn Oánh bảo họ liệt kê liều lượng cho một tuần.
Thuốc cũng không ít, xem ra tình hình của hai người khá nghiêm trọng.
Nhưng nghĩ lại cũng bình thường.
Bị chôn dưới đống đổ nát lâu như vậy, lại trải qua một ngày phơi nắng nhiệt độ cao, có thể chống cự đến lúc được cứu viện đã là do ý chí sinh tồn của họ mạnh mẽ rồi.
Hàn Oánh hứa tối mai sẽ mang t.h.u.ố.c đến, hai người lúc này mới rời khỏi điểm y tế, đến giường bệnh của Phùng Thiếu Thần ở tầng 2.
Giường bệnh rất khan hiếm, nên hai người dùng chung một giường.
Lúc này họ đang truyền dịch trên giường, sắc mặt rất xanh xao, nhưng cả hai đều tỉnh táo.
Lúc họ được đào ra đã hấp hối, nếu cứu viện muộn nửa tiếng nữa, e là không cứu được.
Phòng này cũng chật ních người, mỗi giường đều có hai người.
Hoặc là cả hai đều là người bị thương, hoặc là một người bị thương và một người nhà.
Lối đi quá hẹp, hai người đi vào không có chỗ ngồi sẽ chặn hết đường, nên Lục Viễn không vào.
"Hai người sao rồi?"
Đến bên giường, Hàn Oánh nhỏ giọng hỏi.
Nghe thấy tiếng, Phùng Thiếu Thần quay đầu nhìn sang.
Khi thấy Hàn Oánh, trong mắt anh ta lóe lên một tia sáng, nhưng rất nhanh đã bị che giấu.
"Hàn Oánh, cảm ơn, chúng tôi nghe nhân viên y tế nói là cô và con ch.ó của cô đã phát hiện ra chúng tôi."
Cô gái nằm bên cạnh Phùng Thiếu Thần cũng quay đầu lại, cô muốn ngồi dậy, nhưng vì cơ thể còn quá yếu nên không dậy nổi.
"Không cần dậy đâu, cứ nằm đi, tôi qua xem một chút rồi đi ngay."
Hàn Oánh đưa tay lên ấn nhẹ, bảo cô gái đừng ngồi dậy.
Hàn Oánh tháo ba lô trên người xuống, đặt lên giường của họ, sau đó cô mới nói tiếp:
"Tòa nhà của các cậu sập rồi, chắc chắn không về nhà được nữa, những thứ này cứ dùng tạm đi, sau này có dự định gì thì đợi khỏe lại rồi tính."
Phùng Thiếu Thần nhìn chiếc ba lô, muốn xuống giường, tiếc là cơ thể anh ta rất yếu, cử động chân cũng thấy khó khăn.
Và trong lúc đó, Hàn Oánh đã đi ra ngoài.
Nhìn bóng lưng Hàn Oánh rời đi, khóe miệng Phùng Thiếu Thần cong lên.
"Anh, bạn học của anh tốt thật. Không chỉ cứu mạng chúng ta, còn cho chúng ta vật tư nữa."
Tuy chưa mở ra xem, nhưng chiếc ba lô căng phồng, chắc chắn có không ít đồ.
"Sau này đừng gọi anh là anh nữa, gọi tên anh đi."
Giọng Phùng Thiếu Thần không lớn, chỉ đủ cho người bên cạnh nghe thấy.
Hàn Oánh bây giờ chịu để ý đến anh ta chẳng qua là vì anh ta đã có bạn gái, sẽ không có ý đồ gì với cô nữa.
Một khi biết người bạn gái này thực ra là em họ của anh ta, mà trong lòng anh ta vẫn thích cô, e rằng lại trở về như cũ mất?
