Mạt Thế: Tích Trữ Hàng Tỷ Vật Tư Cầu Sinh - Chương 674: Gặp Gỡ Thủ Lĩnh, Hé Lộ Lúa Nước Biến Dị
Cập nhật lúc: 01/03/2026 00:22
Hàn Oánh không đi đâu nữa, xách theo ít đồ vừa mua ở cửa hàng tạp hóa đi thẳng về chỗ xe RV.
Thực ra lúa nước của họ là lúa nước biến dị, không phải lúa nước kiểu mới, nhưng chuyện này không quan trọng.
Lúa nước biến dị của họ đã nhân giống đến đời thứ 7, hạt giống đời thứ 7 cũng đã gieo xuống rồi, hơn một tháng nữa là có thể thu hoạch.
Qua bao nhiêu đời nhân giống như vậy, thực ra những đặc tính thuộc về lúa nước biến dị về cơ bản đã biến mất gần hết, nói là lúa nước kiểu mới cũng không sai.
Lục Viễn tự ước tính những cây lúa biến dị này, có thể làm giống để tiếp tục nhân giống chắc đến đời thứ 7 là kết thúc.
Tức là hạt giống lúa đời thứ 7 gieo xuống lần này, thu hoạch được đời thứ 8 sẽ không thể tiếp tục nhân giống được nữa.
Ngoài lúa nước biến dị, họ còn có lúa mì biến dị do Toàn Thiên Hoa đưa, chỉ có điều lúa mì biến dị đời đầu vừa mới gieo xuống, muốn thu hoạch đời thứ hai còn phải đợi khoảng một tháng nữa.
Về đến xe RV, Lục Viễn đang trêu đùa hai chú cún con.
Hỏa Luân bám vào chân Lục Viễn, muốn men theo ống quần leo lên, còn Tiểu Thất thì thè cái lưỡi nhỏ l.i.ế.m ngón tay Lục Viễn, Thang Viên nằm một bên dùng ánh mắt của một người cha già nhìn hai đứa nhỏ chơi đùa.
Hàn Oánh vừa về, Lục Viễn liền gạt Hỏa Luân khỏi chân mình, đứng dậy giúp cô cởi chiếc áo khoác dính đầy hơi lạnh bên ngoài ra, lại đưa một bát canh gừng cho cô uống.
Tuy Hàn Oánh chỉ đi đến cửa hàng tạp hóa một chuyến, không tính là xa, nhưng con gái vẫn không nên để bị lạnh thì hơn.
"Thế nào? Nghĩ ra tên cho Tiểu Thất chưa?"
Nhận lấy bát canh gừng Lục Viễn đưa, Hàn Oánh vừa uống vừa nhìn Tiểu Thất đang chơi với Hỏa Luân hỏi.
Tối qua Hàn Oánh đã nói chuyện cô đặt tên cho Lão Tam là Hỏa Luân, để Lục Viễn đặt tên cho Tiểu Thất.
"Đơn giản chút, cứ gọi là Thất Oa đi."
Lục Viễn cảm thấy mình là kẻ bất tài trong khoản đặt tên, bảo anh đặt cho Tiểu Thất cái tên gì mà Ngốc Nghếch, Đần Độn, Kem Que các kiểu anh thấy hơi kỳ.
Tiểu Thất dù sao cũng là ch.ó đực, con trai mà không cần cầu kỳ thế, thà gọi Thất Oa nghe đơn giản lại hay.
Tuy nhiên Lục Viễn thấy cái tên Hỏa Luân Hàn Oánh đặt cho Lão Tam rất hay, tuy không hợp với ch.ó cái lắm, nhưng Lão Tam là giống ch.ó lớn, đợi nó lớn bằng Thang Viên thì gọi nó là Hỏa Luân lại rất hợp.
"Thất Oa? Sao anh không gọi nó là Hồ Lô Oa luôn đi?"
Hàn Oánh lườm Lục Viễn một cái, đặt cái tên gì vậy trời?
"Hồ Lô Oa cũng không phải là không được."
Lục Viễn còn thực sự suy nghĩ một chút, cảm thấy hình như Hồ Lô Oa cũng hay, hay hơn mấy cái tên Ngốc Nghếch kia.
"Thôi để em tự nghĩ vậy, Tiểu Thất thường nằm im thin thít, người ta hay nói vững như Thái Sơn, đợi nó lớn lên, cứ nằm im thế này thì đúng là vững như Thái Sơn thật, gọi nó là Thái Sơn đi."
Hàn Oánh dùng chân chạm nhẹ vào Tiểu Thất, "Sau này Thái Sơn là tên của mày đấy, nhớ chưa hả, gọi Thái Sơn thì mày phải chạy lại ngay."
"Em đặt tên cho hai đứa nhỏ đều... đặc biệt thế, sao hồi đó lại đặt cho Thang Viên cái tên đáng yêu vậy?"
Có lẽ là gọi lâu rồi, Lục Viễn thấy Thang Viên thực ra cũng rất hợp, nhưng rõ ràng phong cách đặt tên rất khác nhau.
Nghe thấy nhắc đến mình, Thang Viên nhìn về phía hai người.
"Tên Thang Viên thực ra là do chủ nhân kiếp trước của nó đặt, gọi quen rồi mà."
Kiếp trước gọi Thang Viên bao lâu như vậy, đã sớm quen rồi, sống lại một đời, sao có thể đổi tên khác được.
Vừa chơi đùa với ba chú ch.ó, Hàn Oánh vừa kể chuyện vừa rồi cho Lục Viễn nghe.
Cho nên tiếp theo họ chỉ cần ở trong xe đợi người đến là được.
Mấy ngày tiếp theo, hai người ăn uống trong xe, trêu ch.ó, rồi luân phiên vào không gian làm việc.
Lục Viễn mỗi ngày ở trong không gian nhiều thời gian hơn Hàn Oánh, phần lớn việc anh vào không gian là làm xong hết, chỉ để lại những việc đơn giản không tốn sức cho Hàn Oánh.
Hai người luân phiên vào không gian, quả thực là khá lãng phí thời gian sinh tồn trong không gian.
Nhưng đây cũng là chuyện không còn cách nào khác, đang ở bên ngoài mà.
Cũng may thời gian sinh tồn tích lũy trong không gian đủ cho họ sống liên tục trong đó một hai năm, hơn nữa mỗi ngày đều tăng thêm nên cũng không thấy tiếc.
Ba ngày sau, khi Hàn Oánh và Lục Viễn đang ăn cơm thì cửa xe RV bị gõ vang.
Không mở cửa ngay, Hàn Oánh đến bên cửa sổ nhìn trước một cái, bên ngoài có một người đàn ông cao khoảng 1m80, dù quấn lớp áo chống rét dày cộm vẫn có thể nhận ra dáng người hơi gầy.
Nếu người này là Văn Vũ, thì có vẻ hơi khác so với hình tượng đại ca doanh trại trong tưởng tượng của Hàn Oánh.
Hàn Oánh gật đầu với Lục Viễn: "Chỉ có một người."
Lúc cô nói thì Lục Viễn đã cất dọn chỗ cơm nước họ chưa ăn xong, mở cửa sổ trời, sau đó còn lấy chai xịt khử mùi xịt khắp xe một lượt.
Những thứ không nên xuất hiện trong xe đã được cất đi từ sớm, còn việc đưa người lên xe nói chuyện thì cũng chẳng có gì.
Nếu trong doanh trại này chỉ có mỗi chiếc xe RV của họ thì hai người chắc chắn sẽ không đưa người lên như vậy.
Nhưng doanh trại này cộng với bên ngoài, tổng cộng có 9 chiếc xe RV, tức là chiếc xe của họ ở đây không quá nổi bật, trong mắt một số người, thực ra cũng chẳng khác gì xe cộ bình thường.
Lục Viễn mở cửa, người đàn ông bên ngoài nhìn vào trong: "Nghe San San nói các người tìm tôi?"
Cốc San San là bạn gái của Văn Vũ, mà chuyện lúa nước kiểu mới rất quan trọng, Hàn Oánh không cho rằng Văn Vũ sẽ nói chuyện này cho người khác biết.
Cho nên khả năng người trước mặt này là đại ca doanh trại Văn Vũ chiếm đến chín phần.
"Vào trong rồi nói."
Cửa xe không phải chỗ nói chuyện, Lục Viễn mời người vào trước.
"Anh là Văn Vũ?"
Người vào rồi, Lục Viễn mời anh ta ngồi xuống khu vực ghế ngồi, vừa ngồi xuống liền mở miệng hỏi.
"Phải, hàng thật giá thật, có cần xem thẻ căn cước của tôi không?"
Thẻ căn cước là thứ người đã gia nhập căn cứ mới làm được, thường là làm dựa trên thông tin chứng minh thư hoặc sổ hộ khẩu, đồng thời cũng gọi là thẻ ra vào căn cứ.
Internet không dùng được, nhưng giữa các căn cứ có cách để liên thông, còn là cách gì thì không phải thứ người thường có thể tiếp cận được.
Chuyện họ muốn bàn với anh ta không phải chuyện nhỏ, đương nhiên phải cẩn thận một chút, cho nên Hàn Oánh mở miệng nói: "Được."
