Mạt Thế: Tích Trữ Hàng Tỷ Vật Tư Cầu Sinh - Chương 676: Giao Kèo Ba Ngày, Bữa Thịt Gấu Của Hàng Xóm

Cập nhật lúc: 01/03/2026 01:04

"Việc này tôi nhận, nhưng các người phải đưa chút hàng mẫu cho tôi, nói miệng không bằng cớ, cũng chẳng ai tin tôi."

Văn Vũ nhún vai, nhìn về phía túi lúa nước kiểu mới đã được cất đi.

"Cái này thì không thành vấn đề, nhưng chúng tôi làm sao đảm bảo anh cầm đi rồi sẽ giúp chúng tôi đưa vào Tân Thế Giới?"

Hàn Oánh lấy lại túi thóc đó ra, đặt lên bàn.

"Cái này, chạy trời không khỏi nắng, doanh trại của tôi ở đây, tôi có thể vì chút đồ này mà bỏ đi sao?"

Văn Vũ cũng có chút cạn lời, người nói muốn hợp tác là họ, người không tin tưởng cũng là họ.

"Được, nhưng cũng phải có thời gian chứ?"

Người này nói cũng không sai, quan trọng nhất là Lục Viễn đã biết đại khái lối vào Tân Thế Giới ở đâu rồi, chỉ là chưa xác nhận, cho nên anh thực sự cũng không sợ người này chạy mất.

"Ba ngày, giờ này ba ngày sau các người đến nhà San San đợi tin của tôi."

Văn Vũ không thường xuyên qua doanh trại, mỗi lần qua ngoài việc tìm bạn gái thì là qua thu sổ sách, bình thường anh ta vẫn sống ở Tân Thế Giới.

"Thang Viên, nhớ kỹ mùi của hắn chưa?"

Hàn Oánh gọi Thang Viên nãy giờ vẫn trốn trong bếp ra.

Gâu!

Thang Viên sủa một tiếng với Hàn Oánh, tỏ ý nó đã nhớ kỹ mùi này rồi.

Bất kể người này chạy đi đâu, nó đều có thể tìm ra hắn.

Một túi thóc và vài chùm nho hai người tự nhiên không để trong lòng, nhưng muốn lừa họ thì cũng phải cân nhắc đấy.

Văn Vũ rời đi xong thì đến nhà Cốc San San dặn dò một phen, sau đó gọi các quản lý doanh trại đến, thu tích phân thời gian qua rồi rời khỏi doanh trại ngay.

Đã nói ba ngày sau, nên hai người bèn đợi hắn ba ngày.

Hàn Oánh và Lục Viễn mỗi ngày ít nhất đều sẽ ra ngoài một chuyến, có lúc là đi lấy tuyết, có lúc đi vứt rác, có lúc thì đi cửa hàng tạp hóa.

Hôm nay hai người ra ngoài vứt rác, nơi vứt rác là khu vực doanh trại quy định, không được vứt lung tung khắp nơi.

Người bên doanh trại đào một cái hố sâu khoảng mười mấy mét vuông, đợi rác đầy một chút, sẽ ném củi vào đốt rác đi.

Tức là nếu có người ném x.á.c c.h.ế.t vào đó, cũng sẽ bị thiêu hủy cùng.

Lúc hai người đến thì rác trong hố không nhiều lắm, Lục Viễn đang định ném một túi rác vào, thì thấy trong hố có hai người đang bới móc tìm đồ trong đống rác.

Nhìn thấy cảnh này hai người cũng không có cảm tưởng gì, bãi rác trước mạt thế còn có người bới, huống chi là sau mạt thế.

Chỉ là hiện tại những người có thể đến đây phần lớn đều là người có gia sản, không ngờ trong đám đại gia này cũng có người giản dị mộc mạc đi bới rác thế này?

Nhưng cũng có một khả năng, hai người trong hố rác kia không phải đang bới rác, mà là khi phát hiện có người đến mới giả vờ bới rác.

Thực chất là giấu x.á.c c.h.ế.t vào trong đống rác, cũng không phải là không thể.

Nhưng rốt cuộc là khả năng nào, hai người cũng không muốn đi sâu tìm hiểu.

Nơi nào có người là có mâu thuẫn, cho dù là ở cửa ngõ Tân Thế Giới cũng vậy.

Không quan tâm đến hai người trong hố rác, Lục Viễn ném rác vào xong liền quay người cùng Hàn Oánh rời đi.

Hai người đi một mạch về doanh trại hướng về phía xe RV, gia đình bên cạnh đang bắc bếp lò nấu cơm bên ngoài xe.

Người sống trong xe RV phần lớn khi nấu cơm đều nấu ở bên ngoài, dù sao nấu cơm trong xe cũng tốn điện tốn dầu.

Còn nấu ở bên ngoài, chỉ cần dùng củi là được.

Tất nhiên, bạn cũng có thể bắc bếp lò trong xe mở cửa sổ nấu cơm, miễn là không chê bẩn không chê khói nhiều thì cũng chẳng ai quản bạn.

Gia đình bên cạnh hầu như bữa nào cũng nấu ở ngoài xe.

Đến đây ở đã được mấy ngày, Hàn Oánh và Lục Viễn dù không đặc biệt chú ý đến người khác, cũng biết gia đình bên cạnh chỉ có ba người, chú Hoàng Thành và hai đứa con trai.

Hàn Oánh cũng phát hiện ra, đàn ông trong doanh trại này chiếm đa số, phụ nữ thì ít thấy hơn.

"Về rồi đấy à?"

Chú Hoàng Thành thấy hai người bên cạnh về vẫn rất nhiệt tình chào hỏi họ.

"Vâng, mọi người đang nấu cơm ạ?"

Không ai đ.á.n.h kẻ mặt cười, tuy không muốn tiếp xúc quá nhiều với hàng xóm, nhưng chào hỏi một câu cũng chẳng sao.

"Ừ, hôm nay có người săn được con gấu mù (gấu đen), bán ở chỗ cửa hàng tạp hóa ấy, chú mua hai cân, đang nấu lên ăn đây."

Hoàng Thành chỉ vào nồi thịt đang xì hơi phì phì trong nồi áp suất, trên mặt cười tươi rói.

"Đó là đồ tốt đấy, chắc không rẻ đâu nhỉ?"

Tin tức này hai người đúng là không biết, họ không thường xuyên ra ngoài, nên bên đó có hàng mới gì tự nhiên không rõ.

"Chẳng phải đồ tốt sao, một cân 800 tích phân, nhưng doanh trại này của chúng ta có mấy ai thiếu tích phân đâu? Chưa đầy một tiếng đã bán sạch rồi, hai cháu chưa mua được đúng không? Lấy cái bát ra đây, lát nữa chú nấu xong múc cho một bát?"

Hoàng Thành vừa nói vừa thêm củi vào bếp lò, đã xì hơi hơn hai mươi phút rồi, đợi thêm một lát nữa là được.

"Cảm ơn chú Hoàng, nhưng thôi ạ, hôm qua ra ngoài săn được con thỏ vẫn chưa ăn hết."

Trong mạt thế này, người ta chỉ thuận miệng mời một câu thôi, nếu tưởng thật mà ăn của người ta, thì là không hiểu chuyện rồi.

Trước đó cũng nghe Hoàng Thành này nói có người đi lấy tuyết, bắt được thỏ rừng trong hốc tuyết.

Cho nên hôm qua hai người đi lấy tuyết xong, tiện thể mang một con thỏ về.

"Vẫn là số hai cháu may mắn, được rồi, thế nhà chú tự ăn vậy, haha... khụ khụ khụ..."

Nói xong Hoàng Thành còn cười hai tiếng, ông ấy không đeo khẩu trang, hít thẳng một ngụm gió lạnh vào, sặc đến mức ho liên tục.

"Bố thật là, bên ngoài lạnh thế này, bảo bố đeo khẩu trang vào bố không nghe, mau đeo vào đi."

Cậu con trai cả của Hoàng Thành đang nấu món khác ở một cái bếp lò bên cạnh, vội vàng lấy khẩu trang ra đeo cho ông ấy, kẻo lát nữa hít thêm khí lạnh vào.

Hai người về đến xe RV, cởi bớt trang bị trên người, mỗi người uống nửa bát canh gừng để xua tan khí lạnh.

Vừa đúng giờ cơm, hai người ăn cơm ngay trên xe.

Hàn Oánh vào không gian đưa Thang Viên và hai chú cún con ra, trộn chút sữa dê nóng với thức ăn cho ch.ó con cho hai đứa nhỏ, phần của Thang Viên vẫn là ba chậu lớn.

Ba con xếp hàng trên lối đi trong xe ăn uống hì hục ngon lành.

Vừa nãy hàng xóm hầm thịt gấu, Hàn Oánh cũng muốn ăn thịt hầm rồi.

Thế là Lục Viễn bưng ra món ngỗng hầm nồi sắt, món này cũng chẳng kém gì thịt gấu hầm bên ngoài.

Ngoài ngỗng hầm nồi sắt, còn thêm một đĩa thịt lợn hầm miến cải thảo, ăn kèm với bánh nướng áp chảo, hai người ăn sạch sành sanh.

Ăn xong Hàn Oánh xoa bụng, uống trà sữa cảm thấy cuộc sống này thật thỏa mãn.

Nhưng cũng chỉ được khoảng thời gian này thôi, đợi vào Tân Thế Giới rồi chắc lại phải bận rộn lên.

"Bụng mấy tháng rồi?"

Lục Viễn cười đưa tay sờ vào bụng Hàn Oánh.

"Mấy tháng nhỉ? 6 tháng hay 7 tháng?"

Hàn Oánh thuận theo lời Lục Viễn nhớ lại một chút, con ngỗng đó là họ tự nuôi trong không gian.

Lục Viễn nói nuôi lâu quá thịt ngỗng sẽ bị dai, nên ngoài những con giữ lại đẻ trứng, những con khác sáu bảy tháng là làm thịt rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.