Mạt Thế, Tôi Được Nam Chính Trọng Sinh Cứu Vớt - Chương 159
Cập nhật lúc: 16/03/2026 01:15
“Chuyện buôn bán người là thế nào?” Cố Lan Tranh bước tới, ngón tay khẽ chạm vào vết thương nơi vai phải của gã. Vết đạn xuyên qua chỉ để lại một lỗ nhỏ phía sau lưng, nhưng phía trước lại là một mảng thịt bị rách toạc, m.á.u tiếp tục thấm đẫm tấm vải trắng đang băng bó. Cơn đau khiến gã gần như tối sầm mặt, suýt nữa thì bất tỉnh.
“Tôi… tôi sẽ khai!” Gã thở dốc, nuốt khan ngụm m.á.u trong cổ họng, cố gắng thốt ra lời trong trạng thái suy nhược: “Có một người… một người đã chỉ đạo chúng tôi thực hiện việc này. Chỉ cần là sinh mạng, không phân biệt nam nữ, già trẻ, dù là người bình thường hay Dị năng giả… chỉ cần còn hơi thở là được. Chúng tôi chỉ việc đưa họ rời khỏi Khu an toàn, đến địa điểm đã hẹn trước, sau đó sẽ nhận được thù lao.”
“Phần thưởng của các người là gì?”
“Là vật tư… rất nhiều vật tư…” Gã ấp úng, l.i.ế.m môi khô khốc, giọng nói trở nên lộn xộn. “Chúng tôi bị ép buộc làm vậy thôi. Tôi… tôi thực sự không rõ người đó cần nhiều người như thế để làm gì. Tôi thề, tôi chỉ tham gia đúng một lần duy nhất!”
“Lần duy nhất, hay là đang chờ đợi cho giao dịch lần thứ hai?” Mặc Nghiễm khẽ nhếch môi, ánh mắt sắc bén khiến gã run rẩy không ngừng. “Đại mạt thế chưa kéo dài được bao lâu, mà các người đã kịp bán người một lần rồi sao? Khi gặp được chúng tôi, các người cũng định cướp đoạt vật tư, rồi sau đó bán chúng tôi đi, phải không?”
“Tôi đã bị lòng tham làm cho mờ mắt, tôi biết mình sai rồi. Xin hãy cho tôi một cơ hội, tôi thề sẽ không bao giờ dám tái phạm nữa, nhất định sẽ cố gắng làm người lương thiện!” Gã bật khóc, vẻ mặt đầy sự hối hận muộn màng.
“Anh đang nói dối.” Cố Lan Tranh khom người xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt gã, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng lại ẩn chứa sự uy h.i.ế.p sâu sắc. “Chắc chắn không phải lần đầu tiên anh làm chuyện này. Trước đây anh chỉ là người trung gian, chuyên trách tìm kiếm nguồn người. Sau khi tận thế bùng nổ, có kẻ tìm đến anh, yêu cầu anh tiếp tục công việc này. Đó là lý do anh am hiểu mọi khâu đến vậy, thậm chí còn có cả t.h.u.ố.c trong tay.”
Gã vội tránh né ánh mắt của Cố Lan Tranh, rồi cố nặn ra một nụ cười xoa dịu: “Sao lại nói như thế chứ? Tôi thật sự lần đầu tiên làm việc này. Chúng tôi không còn lựa chọn nào khác, thành phố này ngập tràn Xác sống. Cho dù nơi này có một khu vườn rau, cũng không đủ lương thực cung cấp cho tất cả mọi người. Vì thế, chúng tôi thực sự là bất đắc dĩ… á á á!”
Gã còn chưa kịp nói hết lời thì cơ thể lại bị một luồng điện làm cho co giật dữ dội. Gã quằn quại, cố gắng giãy giụa, nhưng những sợi dây trói đã giữ c.h.ặ.t khiến gã chỉ có thể cựa quậy trong sự tuyệt vọng.
Cả đội đứng nhìn gã vật vã trong cơn đau đớn với ánh mắt lạnh lùng. Đợi đến khi Tạ Hoài Du thu hồi dị năng, gã gần như kiệt sức, thở hổn hển, hai mắt hoàn toàn vô thần.
“Đến nước này rồi mà vẫn không chịu thành thật.” Hạ Thần Phong bĩu môi, lầm bầm. Cả đêm không ngủ mà bọn họ còn phải phí thời gian nghe gã nói dối.
“Ưm… ưm…” – Gã thở gấp gáp, phải một lúc lâu sau mới lắp bắp nói được thành câu, giọng run rẩy – “Tôi… tôi sẽ nói. Đúng là không phải lần đầu tiên tôi làm chuyện này. Trước kia, tôi chỉ đóng vai trò trung gian, phụ trách việc tìm kiếm người. Còn việc giao cho ai, dùng vào mục đích gì, tôi thật sự không hề hay biết. Mọi khâu đều có người chịu trách nhiệm riêng. Tôi chỉ tiếp xúc với người liên lạc…”
Sau một khoảng lặng, gã nói tiếp: “Chẳng qua là sau khi mạt thế xảy ra, tôi mất liên lạc với người đó. Tôi cứ ngỡ rằng có lẽ người đó đã c.h.ế.t rồi. Tôi đã định nhân cơ hội này mà không làm nữa. Nhưng có một kẻ khác tìm đến, bảo tôi tiếp tục công việc. Người đó sẽ cung cấp vật tư cho tôi…”
