[mạt Thế] Tôi Là Chủ Thần Thế Giới Sương Mù - Chương 277: Cuộc Đối Quyết
Cập nhật lúc: 26/12/2025 20:43
Hứa Trật cũng đang lướt diễn đàn. Dù cô cho rằng mình vạn phần thắng chắc, nhưng cũng không đến mức ngông cuồng mà chẳng thèm tìm hiểu sơ qua thông tin đối thủ.
Kể từ khi trận đối quyết này bị tiết lộ, trên diễn đàn đã xuất hiện rất nhiều bài thảo luận, trong đó thông tin về cô và đối thủ đều bị đào bới ra hết.
Chỉ là, thông tin về cô thực sự không nhiều, đáng chú ý nhất cũng chỉ có thành tích khai giảng quá mức nghịch thiên và “Thông Hiểu” cấp bốn còn chưa kịp cập nhật.
【Dù thành tích kiểm tra nhập học có tốt thế nào đi nữa, thì cũng chỉ là một Thông Hiểu cấp bốn mà thôi, Xuân Minh đ.á.n.h cô ta chắc không áp lực gì.】
Đây được coi là ý kiến phổ biến, khách quan và lý trí nhất trên diễn đàn.
Xuân Minh là một trong những siêu phàm giả chủ chiến hệ 【Lưỡi Dao】 nổi tiếng trong năm hai. Gần đây anh ta vừa được nhận vào Ban Kỷ Luật của hội học sinh để thực tập, có triển vọng sẽ trực tiếp được lên chính thức khi lên năm ba.
Có thể được Ban Kỷ Luật chọn ngay từ năm hai, thực lực của anh ta đã quá rõ ràng, không ít người đã sớm thắp nến cho Hứa Trật.
【Thiên tài tân sinh của chúng ta sẽ không bị đả kích đến nỗi gục ngã đấy chứ?】
Cũng chẳng phải chưa từng có chuyện như vậy. Tâm tính của siêu phàm giả cực kỳ quan trọng, trong quá trình vượt qua “Mạn Túc”, ai tâm tính không đủ kiên định thì rất có thể sẽ không được thừa nhận.
【Hay nhờ Xuân Minh ra tay nhẹ chút?】
【Thôi đi, năng lực của anh ta vốn chẳng phân được nặng nhẹ đâu.】
Đối với những người thường xuyên ở trên võ đài, năng lực và thuộc tính của họ vốn chẳng phải bí mật gì. Thông qua bàn luận trên diễn đàn, Hứa Trật dễ dàng nắm rõ năng lực siêu phàm của vị đàn anh này.
Thuộc tính là 【Lưỡi Dao】, năng lực siêu phàm là 【Hỏa Diễm】. Nhưng chỉ dùng “hỏa diễm” để hình dung thì chưa đủ chính xác — theo lời trên diễn đàn, dường như đó là một loại ngọn lửa “không thể dập tắt”, mang theo tính chất ăn mòn kỳ dị, đến cả không khí xung quanh cũng sẽ bị thiêu đốt.
Tuy vậy, Xuân Minh cũng chỉ mới năm hai, phạm vi và thời gian duy trì hỏa diễm chưa được bao lâu. Dù nói là không thể dập tắt, nhưng đó chỉ là khi không bị can thiệp; hơn nữa, do cấp bậc của anh ta còn chưa cao, nhiệt độ và tính ăn mòn của ngọn lửa hiện tại cũng chưa quá mạnh. Chỉ là, có thể dự đoán rằng đây sẽ là một năng lực siêu phàm cực kỳ khủng khiếp khi trưởng thành.
Dù cấp bậc thấp, nhưng cộng thêm đặc tính 【Lưỡi Dao】, từng ấy đã đủ giúp anh ta nổi danh trong năm hai.
Ngoài ra, Xuân Minh dường như đi theo con đường “lấy thân làm đao”, không luyện tập vũ khí cận chiến nào, nhưng anh ta có một khẩu s.ú.n.g đặc chế. Đạn được chế tạo từ một số vật liệu siêu phàm không quá đắt, có thể dung nạp ngọn lửa của anh ta, coi như bù đắp cho hỏa lực hiện tại.
Cận chiến thì anh ta có thể hóa thân thành hỏa diễm, viễn chiến thì có thể b.ắ.n ra đạn mang hỏa diễm.
Trên võ đài ở học viện, trong phạm vi cho phép, việc mang theo vật phẩm siêu phàm không hề bị cấm.
Chỉ là, Xuân Minh chưa thể khống chế nhiệt độ ngọn lửa, anh ta chỉ có thể điều khiển nó cháy hay tắt, vì vậy, trong trận đấu rất khó “nương tay”.
Xem xong tư liệu về Xuân Minh, Hứa Trật còn nảy sinh vài phần hứng thú. Khi cô ngẩng đầu nhìn về phía võ đài, trong đầu đã lóe lên một ý tưởng.
Vừa hay, dùng vị đàn anh này để thử nghiệm năng lực “Chú Ngôn” xem sao.
Rất nhanh, mười phút chuẩn bị đã trôi qua.
Màn hình phía trước võ đài hiện ra số thẻ học sinh và tên của thí sinh, vòng tay của Hứa Trật cũng bật lên nhắc nhở, bảo cô đến võ đài báo danh.
Một nhược điểm của việc đấu võ đài chính là, năng lực siêu phàm của bạn sẽ bị lộ trước mắt khán giả.
Nhưng chuyện này cũng chẳng đáng gì, vì trong quá trình học ở học viện, năng lực siêu phàm nhất định sẽ bị bạn bè biết đến. Trừ phi là năng lực quá đặc thù, càng bị nhiều người biết thì sát thương càng thấp, nếu không thì thông thường ai cũng chẳng để tâm.
Tuy vậy, tân sinh lại là trường hợp đặc biệt nhất. Vì chưa có dữ liệu trước đó, nên mỗi lần tân sinh bước lên võ đài, mọi người đều háo hức đoán xem rốt cuộc năng lực và thuộc tính của họ là gì.
Khi Hứa Trật bước lên võ đài, đám học viên khóa trên đang vây xem lập tức bắt đầu bàn tán.
Nhất là khi trông thấy dáng người hơi gầy yếu của cô giữa đám học viên, nghĩ đến cảnh lát nữa cô bị hỏa diễm thiêu đốt, không ít người hiện rõ vẻ thương xót.
“Đẹp thế này, sao lại xui xẻo gặp ngay tên Xuân Minh chứ?”
Tuy trình độ y tế của học viện có thể đảm bảo khôi phục nguyên vẹn sau điều trị, nhưng nỗi đau khi bị hỏa diễm đốt cháy thì mấy ai có thể quên nổi.
Tiểu Nhất lặng lẽ ẩn nấp trên cổ tay Hứa Trật, với tư cách là “năng lực siêu phàm” của cô, chứ không phải sinh vật khế ước, nên dĩ nhiên cũng được phép mang lên võ đài.
Khi Hứa Trật đứng lên sàn, liền thấy đối thủ đã chờ sẵn ở đó — một nam sinh đầu đinh mặc đồng phục bạch kim của Quang Minh Viện. Ngoại hình anh ta thoạt nhìn chẳng có bao nhiêu đặc trưng siêu phàm, có lẽ do cấp bậc còn thấp?
Khi cả hai đứng đối diện nhau, một con số đếm ngược toàn hệ thống trong mười giây bỗng hiện lên giữa võ đài.
Sàn đấu khá rộng, Hứa Trật và đối thủ cách nhau chừng hai mươi mét. Khi con số cuối cùng rơi xuống, một trận cuồng phong nóng rát theo cơ thể Xuân Minh thổi bùng ra bốn phía. Mắt anh ta như bùng lên một đốm lửa, nhiệt sóng theo năng lực siêu phàm dâng trào, lan ra khắp xung quanh.
Mái tóc buông bên má Hứa Trật bị gió nóng thổi bay, nhưng cô chẳng hề có động tĩnh, thậm chí không có lấy dấu hiệu nào chuẩn bị phát động năng lực siêu phàm.
“Bị khí thế của Xuân Minh dọa sợ rồi à?”
“Cô ta định bỏ mặc sao?”
Những tiếng xì xào vang lên dưới đài, nhưng chẳng hề ảnh hưởng đến Hứa Trật. Cô vẫn giữ vẻ chờ đợi, ánh mắt nhìn đối thủ đầy bình tĩnh.
Xuân Minh thấy Hứa Trật không có động tác khởi đầu nào, ánh mắt thoáng ngạc nhiên, nhưng lập tức rút ra khẩu s.ú.n.g đeo ở hông, trịnh trọng nói:
“Xin lỗi rồi, sư muội.”
Anh ta vốn không phải kẻ biết nương tay.
Năng lực siêu phàm trong cơ thể vận chuyển, trong chớp mắt đã truyền vào khẩu súng. Ngay sau đó, anh ta bóp cò.
——Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Ba tiếng s.ú.n.g nổ liên tiếp, vừa nhắm vào yếu huyệt, vừa chặn đường rút lui của Hứa Trật.
Dù đối diện chỉ là một cô gái trông mảnh mai yếu ớt, Xuân Minh cũng không hề “nhẹ tay”.
Trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch, đạn bay vun vút về phía Hứa Trật, chưa đến một giây là có thể xuyên thủng cơ thể mong manh ấy, thiêu cháy gân cốt và huyết mạch!
Thế nhưng, ngay lúc đạn rời nòng, ánh mắt Hứa Trật khẽ rơi vào họng súng. Trong chớp lửa bùng lên, cô bình thản thốt ra một chữ:
“Dừng.”
——Ngay lập tức, dị biến phát sinh.
Trong cơ thể Hứa Trật, mạch siêu phàm thuộc về “Chú Ngôn” lập tức sáng rực, tiêu hao một phần năng lượng.
Một chữ vốn chẳng đáng chú ý so với tiếng súng, vậy mà trong ba phát s.ú.n.g kia lại vang lên rõ ràng trong tai tất cả mọi người, như thể bản thân chữ ấy mang theo sức xuyên thấu kỳ lạ.
Thậm chí, ngay khi nghe thấy chữ “Dừng”, không gian xung quanh dường như cũng thoáng khựng lại một nhịp.
Khi âm thanh dứt, cảnh tượng thần kỳ hiện ra trên võ đài — ba viên đạn vốn đang lao thẳng đến Hứa Trật bỗng nhiên ngưng đọng giữa không trung.
Trên thân đạn vẫn cháy bập bùng ngọn lửa của Xuân Minh, nhưng chính bản thân nó lại như bị ai nhấn nút “tạm dừng”, hệt như một hiệu ứng đặc biệt trong phim khoa học viễn tưởng — lặng im đứng đó, giữa không trung.
