[mạt Thế] Tôi Là Chủ Thần Thế Giới Sương Mù - Chương 280: Thăng Tiến Và 【bướm Đêm】
Cập nhật lúc: 26/12/2025 20:44
Nhờ cấp bậc tăng lên một bước tiến dài, những thương tổn ẩn sâu trong cơ thể cô dường như cũng đang được chữa lành.
Tất nhiên, không phải chỉ là mấy vết thương ngoài da đơn giản, mà là những vết thương nặng và kín đáo hơn, do khi thoát khỏi Liên Bang đã phải chịu từ các năng lực siêu phàm hoặc xung đột thuộc tính. Chúng vẫn luôn kìm hãm sự hồi phục của thân thể cô, cũng khiến đôi mắt cô đến nay vẫn còn “cận thị nặng”.
Giờ đây, khi tầng sinh mệnh một lần nữa khôi phục đến giai đoạn 【Trường Sinh Giả】, cô có thể cảm nhận rõ rệt cường độ thân thể mình đang không ngừng tăng cường.
Cuối cùng thì cô không còn phải kéo lê thân thể yếu đuối của một người thường, lo lắng rằng bất cứ đòn tập kích nào ngoài ý muốn cũng có thể trực tiếp đ.á.n.h nát thân thể mình nữa.
Thậm chí, cùng với việc những vết thương cũ ẩn sâu trong cơ thể dần tiêu tan, Hứa Trật cảm nhận được sức mạnh cơ thể của mình gần như mỗi giây lại thay đổi một lần.
Cô cảm thấy rõ rệt sự biến đổi bên trong, dường như từng tế bào đều đang cấp tốc phân tách, cường hóa. Quá trình ấy kéo dài khoảng nửa giờ, đến khi dừng lại, tuy bề ngoài không thay đổi, nhưng Hứa Trật bây giờ đã hoàn toàn không cùng một cấp độ với nửa giờ trước nữa.
Cô nhìn chiếc bàn dày nặng trước mặt, thử duỗi một ngón tay, hơi dùng sức. Tựa như ấn xuống một khối đậu hũ, mặt bàn lập tức lõm xuống một lỗ bằng ngón tay.
“Hừm, chắc cũng tạm đủ rồi?”
Cô chẳng hề dùng hết sức. Nếu muốn, bóp gãy khí quản một người chỉ dễ như trở bàn tay.
Hơn nữa, tốc độ của cô cũng đã tăng lên đáng kể. Lúc đối diện với Xuân Minh, việc đứng im bất động không chỉ là không cần thiết, mà còn bởi lúc ấy tốc độ chạy của cô vẫn chỉ ngang người thường - quá yếu để đối phó với siêu phàm giả, nên dứt khoát chẳng buồn di chuyển.
Giờ đây, cô hoàn toàn có thể lao đến sau lưng anh ta trong chớp mắt, bóp chặt lấy cổ anh ta trước khi anh ta kịp phản ứng.
Trước kia, ngọn lửa siêu phàm mà Xuân Minh tạo ra chỉ trong vài giây đã thiêu cháy da thịt cô. Nay, cho dù anh ta cứ để lửa thiêu đốt mãi, e rằng cũng chẳng thể làm cô tổn thương chút nào.
Dĩ nhiên, ngọn lửa ấy cũng sẽ mạnh dần theo cấp siêu phàm của anh ta, nhưng hiện tại so với lửa phàm tục cũng chưa cường đại hơn bao nhiêu.
Hứa Trật cân nhắc: cường độ cơ thể của cô tuy chưa bằng thời kỳ đỉnh cao, nhưng giờ cũng đủ sức nghiền nát phần lớn siêu phàm giả trong học viện này.
Hơn thế nữa, cô có thể cảm nhận tiềm năng thân thể mới chỉ được khai thác một góc băng sơn. Những thương tích để lại chưa hoàn toàn được thanh tẩy. Trận chiến năm xưa đã khiến thân thể và mạch của cô tan vỡ triệt để, sao có thể dễ dàng lành lặn hoàn toàn như vậy?
Huống hồ… Trong quá trình tái tạo cơ thể, dường như từng tế bào đều đã biến đổi, chỉ có duy nhất một thứ không đổi: dấu ấn từ “Nửa Đêm” nằm trong lòng bàn tay cô.
Việc cường hóa nhục thân không nghi ngờ đã giúp Hứa Trật bớt đi rất nhiều nỗi lo. Dù năng lực siêu phàm có mạnh đến đâu, một thân thể quá yếu đuối vẫn luôn là tử huyệt chí mạng.
Kiểm tra xong biến hóa của cơ thể, cô liền bước sang phần trọng yếu — 【Quyền Bính】.
Cô từng sở hữu năng lực siêu phàm này, tự nhiên không cần phải “đọc hướng dẫn sử dụng” thêm lần nào nữa. Chỉ cần tập trung cảm nhận, Hứa Trật biết ngay rằng sức mạnh hiện giờ của 【Quyền Bính】 so với thời quyết chiến ở Liên Bang đã yếu hơn nhiều. Đó là bởi cấp siêu phàm của cô hiện tại còn quá thấp.
Nhưng ít nhất, bây giờ cô đã thấu hiểu rõ ràng cách dùng nó.
Nếu để Hứa Trật dùng vài lời đơn giản miêu tả, thì chính là: kết nối vạn vật, nắm giữ quyền chi phối vạn vật.
Một năng lực siêu phàm cực kỳ mạnh mẽ, thậm chí có phần như “BUG”. Ngay cả sau khi đã thấy vô số năng lực siêu phàm cùng thế giới rộng lớn hơn, cô vẫn phải thán phục: sao loại năng lực này lại rơi vào tay một siêu phàm giả vốn không quá mạnh như cô chứ?
Đây thật sự là loại năng lực “mạnh ngang sức tưởng tượng của người dùng”. Bởi cô từng dùng nó để trực tiếp kết nối với các quy tắc. Dù khi đó chỉ là những quy tắc vụn vỡ, cũng đủ chứng minh sự đáng sợ của 【Quyền Bính】.
Biết đâu một ngày nào đó, cô thực sự có thể nhờ năng lực này kết nối với quy tắc chân chính.
Tất nhiên, điều đó phải phụ thuộc vào cấp siêu phàm và năng lượng dự trữ khổng lồ của người sử dụng. Với thực lực hiện tại, cô còn xa mới làm được.
Ngoài ra, nhờ thăng tiến đến cấp 【Trường Sinh Giả】, các năng lực khác của cô gần như đều tăng vọt. Ngay cả tinh thần lực vốn đã khổng lồ cũng lại được nâng lên thêm đôi chút.
“…Ừm, cái này có tính ăn gian không nhỉ?”
Dù sao thì tinh thần lực của cô vốn đã tương đương 【Định Danh Giả】, nay lại nhờ thăng cấp mà tăng thêm một lượt nữa. Có tính là kẹt BUG không?
Tóm lại, bây giờ có thể gọi cô là “lột xác hoàn toàn”.
Kiểm tra xong, Hứa Trật đứng dậy, duỗi lưng một cái. Theo động tác, khớp xương toàn thân vang lên lách tách. Cô siết chặt nắm đấm, tiện tay quét một vòng trong không khí, mang theo cơn gió rít lên.
“Cảm giác không tệ!”
Đã đến lúc bắt đầu xây dựng hồi lộ 【Bướm Đêm】 rồi! Vừa mới thăng cấp xong, chính là lúc tinh thần sung mãn nhất.
Hứa Trật không do dự, lập tức lấy ra một viên lõi thuộc tính 【Bướm Đêm】 cấp thấp nhất.
Dù rằng năm xưa cô vô cùng quen thuộc với thuộc tính này… nhưng giờ đây, trong một thế giới có quy tắc hoàn chỉnh, cô không chắc bản thân có thể dung hòa thêm 【Bướm Đêm】 khi đã sở hữu 【Đăng】.
Tuy trong lòng có chút băn khoăn, nhưng điều đó không ngăn cô quyết định “liều mạng”.
Khi nắm lõi thuộc tính 【Bướm Đêm】 trong tay, cô đã mơ hồ cảm nhận được năng lượng siêu phàm đặc hữu của nó, vô cùng quen thuộc. Nhưng đến khi thử nuốt lõi thuộc tính này vào bụng, cảm giác quen thuộc kia tức khắc biến thành thống khổ.
Hứa Trật chưa từng nghĩ có một ngày năng lượng siêu phàm của 【Bướm Đêm】 lại khiến cô cảm thấy đau đớn.
Như thể đang nuốt vô số lưỡi d.a.o xuống cổ họng. Dòng năng lượng xa lạ ấy vừa tiến vào cơ thể đã lập tức xung đột với nguồn năng lượng siêu phàm 【Đăng】 đang tràn đầy trong cơ thể.
May mắn thay, Hứa Trật đã từng trải qua không ít đau đớn, sự thống khổ này vẫn trong giới hạn chịu đựng được.
Hơn nữa, cô còn bất ngờ phát hiện: năng lượng siêu phàm 【Đăng】 trong cơ thể không hề lao lên điên cuồng như gặp tử thù để liều c.h.ế.t giao tranh. Chúng chỉ phản kích khi nào luồng 【Bướm Đêm】 chạm đến vị trí của mình.
Đồng thời, hồi lộ 【Đăng】 trong cơ thể cô vẫn vững vàng kiên định, không hề tỏ ra lo lắng hay phẫn nộ vì lãnh địa của mình bị xâm nhập.
“…Có hy vọng.”
Có lẽ bởi cô từng đồng thời sở hữu cả hai thuộc tính này, nên 【Đăng】 đã quen thuộc phần nào với khí tức của 【Bướm Đêm】, không gây phản ứng bài trừ quá dữ dội như với các thuộc tính khác.
Điều này rõ ràng là một điềm lành.
