[mạt Thế] Tôi Là Chủ Thần Thế Giới Sương Mù - Chương 282: Càng Nhiều Bí Mật, Lại Càng Bí Mật
Cập nhật lúc: 26/12/2025 20:44
Nếu lúc này có người biết Hứa Trật đang làm gì, e rằng sẽ thét lên một tiếng chói tai, rồi nổi giận mắng cô có phải điên rồi không.
Giống như việc vì sao Chư Thần Trọng Công lại khao khát có được những đồ án mạch thiên phú khác nhau, chính là bởi vì thế giới này tuyệt đối không thể tồn tại hai mạch thiên phú giống hệt nhau.
Mỗi một đường nét trong mạch thiên phú đều có ý nghĩa tồn tại của nó, hoàn toàn trùng khớp là điều không thể, cho dù là trên người bản sao cũng không xảy ra tình huống ấy.
Mà việc Hứa Trật đang làm, hiển nhiên đã vượt khỏi lẽ thường, thậm chí ngay cả Chư Thần Trọng Công cũng chưa từng thành công trong thí nghiệm này.
Họ từng vì ám ảnh với mạch thiên phú mà tìm cách giải mã, cũng đã thử sáng tạo ra mạch thiên phú giống hệt, nhưng không ngoại lệ, tất cả đều thất bại.
Cứ như thể đó là thứ không được phép tồn tại, không có bất cứ lý do gì để nó thành công xuất hiện ở thế giới này.
Thậm chí, mỗi một siêu phàm giả từng thử sao chép lại, không ngoại lệ, đều c.h.ế.t sạch.
Hứa Trật không biết điều đó, nhưng cô cũng hiểu, mình đang làm một việc nguy hiểm đến cực điểm.
Chỉ là, nếu không làm vậy, thì còn có cách nào khác sao?
Bỏ cuộc không xây dựng mạch thuộc tính 【Bướm Đêm】nữa? Điều đó là không thể.
Ngoài mạch mà cô từng có ra, hiện giờ, còn có thể xây dựng mạch nào nữa chứ?
Chẳng phải chỉ còn duy nhất cái này sao!
Sau khi quyết định và bắt tay thực hiện, Hứa Trật thậm chí có thể nghe rõ tiếng tim mình đập kịch liệt vì quá căng thẳng, hơi thở cũng trở nên dồn dập, còn cơn đau trong thân thể tuy vẫn còn đó nhưng cô lại có thể hoàn toàn phớt lờ, dồn hết tâm trí vào hành động có thể nói là “nghịch thiên” này.
Trong sự căng thẳng hiếm hoi tột độ ấy, cô từ từ phác họa ra một lõi nho nhỏ của mạch mới.
Lần này, cảnh tượng thần bí xảy ra — không còn xuất hiện tình huống đến một nút nào đó thì toàn bộ đồ án bỗng nhiên tan vỡ, mọi chuyện dường như suôn sẻ đến khó tin.
Cô gần như thuận lợi như nước chảy mây trôi, đã xây dựng được hơn nửa lõi.
Thậm chí, khi lõi càng gần hoàn tất, mạch thuộc tính 【Đăng】 vốn luôn hằm hè bên cạnh cũng dần thu lại địch ý.
Không phải nó thôi bài trừ thuộc tính khác, mà là, nó dần cảm nhận được trên thuộc tính khác này, có một tia “đồng loại”.
Quá suôn sẻ lại khiến người ta càng thêm căng thẳng, nhất là khi hạ bút vẽ nét cuối cùng của lõi, Hứa Trật thậm chí còn nín thở.
Ngay khoảnh khắc nét cuối cùng của lõi mạch thiên phú được hoàn tất! Tựa như một con bướm đêm phá kén mà ra, luồng năng lượng siêu phàm xám tro vốn đang dần tiêu tán xung quanh lập tức tụ về lõi, nhưng chừng đó hiển nhiên chưa đủ, Hứa Trật lại một lần nữa cảm thấy cơn đói khát cực độ như muốn nuốt chửng toàn thân mình.
Cô đã quá quen tay, liền lấy lõi thuộc tính 【Bướm Đêm】 bỏ vào miệng, gần như ăn sạch cả lõi, cơn đói khát ấy mới dần được xoa dịu.
Cô chưa vội bật sâm panh ăn mừng thành công, mà chỉ thận trọng dõi theo mạch lõi mới thành hình trong cơ thể.
Lúc này, nó đang điên cuồng hút lấy năng lượng xám ào ạt tràn vào, dòng chảy năng lượng bị nó nuốt lấy cuồn cuộn như đôi cánh xám tro đang vỗ mạnh bên cạnh, mà lúc này, năng lượng thuộc tính 【Bướm Đêm】 cũng không còn gây ra đau đớn cho thân thể Hứa Trật nữa. Tất cả đều báo hiệu rằng, cô lại liều mà thành công rồi.
Khi Hứa Trật còn đang đắm chìm trong phấn khích vì mạch 【Bướm Đêm】dựng thành công, thì bên ngoài, cũng đồng thời xảy ra những biến cố vi diệu — không ai biết, nhưng một số tồn tại cường đại lại cảm nhận được.
“Các vì sao vừa dịch chuyển, đã xảy ra chuyện gì?”
“Không hề phát hiện dị thường nào.”
“Không, nhất định đã có chuyện lớn, mau tra đi!”
“Sao Ngài lại tỉnh dậy? Có phải sắp có điều gì sắp xảy ra không?”
Tại một thành thị, kẻ hầu nhìn vị đại nhân bất ngờ tỉnh giấc mà ngạc nhiên. Vị đại nhân ấy là một nhà tiên tri cường đại, mỗi khi bà tỉnh giấc đều sẽ bất giác nhìn thấy rất nhiều “tương lai”, vì vậy phần lớn thời gian bà chọn ngủ say. Bất cứ khi nào bà tỉnh, gần như đều là lúc tinh tượng xuất hiện hung tinh hoặc tai kiếp diệt thế giáng xuống.
“Không, ta chẳng thấy gì cả, cũng không biết vì sao mình lại tỉnh.”
Giờ phút này, vẻ mặt vị đại nhân mơ hồ, ngàn năm vạn năm qua, đây là lần đầu tiên bà không thấy điềm báo nào, chỉ trực tiếp tỉnh lại từ trong mộng. Tựa hồ, lúc này đã có điều gì xảy ra, mà bà buộc phải tỉnh táo để chứng kiến khoảnh khắc ấy.
“Cho hắn đến gặp ta.”
“Hả? Ngài không tiếp tục ngủ sao?”
Đại nhân lắc đầu: “Không, ta sẽ không ngủ nữa.”
“Thiết bị giám trắc có chớp mắt d.a.o động bất ổn, nhưng không phát hiện dị thường gì.”
“Không, nhất định là đã có chuyện xảy ra, thiết bị này có thể mơ hồ quan sát quy tắc, xưa nay chưa từng sai. Vậy thì, là quy tắc nào gặp vấn đề sao?”
“… Đây là chuyện trọng đại, có cần báo cho bọn họ không?”
“Lập tức truyền đạt cho các nhà đầu tư, quy tắc đã d.a.o động, nhất định có một Định Danh giả cường đại gây ra tai họa này!”
Hứa Trật không biết mình vừa làm ra chuyện gì, hoặc nói đúng hơn, nhận thức của cô về việc này chỉ dừng ở mức: “Một việc mà mọi người cho là không thể, mình đã làm thành công.”
Còn kết quả của nó sẽ dẫn đến điều gì… Đương nhiên là khiến cô mạnh hơn rồi!
Có điều Hứa Trật cũng rõ, đây là chuyện tuyệt đối không thể để lộ trước mặt người khác. Về phần những bí mật khác…
Chẳng lẽ trên người cô còn ít bí mật sao?
Cô đã quen mang theo vô số ẩn mật, thậm chí còn cảm thấy, khi bí mật càng nhiều, thì bản thân ngược lại càng khó bị phát hiện.
Tựa như ẩn mật vốn mang theo một loại “tính che giấu” đặc thù, khiến ngay cả bản thân cô cũng chịu ảnh hưởng.
Cho nên dù biết mình vừa làm ra một việc kinh thiên động địa, tâm trạng Hứa Trật cũng không d.a.o động quá lớn, nhiều lắm chỉ nghĩ: “Lại có thêm một chuyện không thể để người khác biết.”
Quả nhiên đúng như cô nghĩ, càng nhiều bí mật, thì lại càng bí mật. Mạch thuộc tính 【Bướm Đêm】 này được xây dựng hoàn toàn sau 【Đăng】, thậm chí ngay cả cô nếu nhìn thoáng qua cũng chẳng thấy được sự tồn tại của 【Bướm Đêm】.
Nó sao chép y hệt mạch thuộc tính 【Đăng】, hoàn toàn ẩn mình sau lưng 【Đăng】, tựa như cái bóng của 【Đăng】 vậy.
Năng lượng 【Bướm Đêm】 cũng không hề tản mạn khắp cơ thể như 【Đăng】, mà ngoan ngoãn trú lại trong mạch.
Chỉ cần cô không cố tình kích phát hơi thở của 【Bướm Đêm】, thì khắp thân vẫn chỉ toát ra khí tức thuần túy của 【Đăng】.
“Diệu kỳ thay!”
Có điều, mạch thuộc tính 【Bướm Đêm】 mới sinh này vẫn còn quá yếu, chỉ có một lõi, tạm thời chưa có bất cứ năng lực siêu phàm nào.
“Vẫn là cần tài nguyên thôi.”
Kho điểm khổng lồ đổi lấy tài nguyên đã giúp cô một hơi thăng lên 【Trường Sinh Giả】, lại còn thành công dựng nên mạch thuộc tính 【Bướm Đêm】, đó đã là kết quả tốt nhất rồi, chỉ tiếc số điểm ấy vẫn chẳng đủ xài!
Xem ra, cô nhất định phải giành cho bằng được suất tiến vào Vùng Đất Lạc.
