[mạt Thế] Tôi Là Chủ Thần Thế Giới Sương Mù - Chương 294:【đăng】 Phát Điên

Cập nhật lúc: 26/12/2025 20:46

Sau khi đàn chị kia nhìn thấy Hứa Trật thì hiển nhiên cũng ý thức được điểm này, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc, sau đó lại nghĩ đến việc chia nhóm kiểm tra sẽ không thể qua loa, học muội này tuy rằng ở trận trước chỉ thể hiện ra năng lực khống chế và hỗ trợ, nhưng thầy cô đã để cô ta chung nhóm với mình, điều đó chứng tỏ học muội nhất định còn có năng lực chủ chiến chưa từng lộ ra.

“Xem ra trận kiểm tra này cũng không đơn giản. Học muội hẳn là đã biết năng lực siêu phàm của chị là gì rồi chứ? Có tính toán gì không?”

Nghe vậy, Hứa Trật khẽ gật đầu, thần sắc lại chẳng hề căng thẳng hay nghiêm trọng, chỉ nói: “Chị yên tâm, đã ăn mất của chị một điểm, thì xếp chung nhóm tự nhiên phải kéo chị gỡ lại một điểm.”

“Còn về tính toán... đi một bước tính một bước có tính không?”

Ai cũng biết, cho dù một học sinh có năng lực xuất chúng thế nào đi nữa, nếu thành tích thực chiến quá tệ thì vẫn sẽ ảnh hưởng đến việc có thể được chọn hay không. Bởi vì đây chỉ là 2 đấu 2, năng lực cá nhân hoàn toàn có thể quyết định cục diện.

Giấy trắng mực đen có đẹp mấy mà lên thực chiến không phát huy được, thì sức mạnh trên giấy rốt cuộc cũng chỉ là phế vật.

“Đi một bước tính một bước?” - đàn chị hơi nâng giọng nhắc lại lời này, nhìn thần sắc bình thản của Hứa Trật, chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài: “Được thôi.”

Học muội này quả thật không có ý định bàn bạc chiến thuật trước. Nói là kiêu ngạo cũng không sai.

Dù rằng thần sắc và ngữ khí của học muội có vẻ ôn hòa, lễ phép, nhưng không biết vì sao, từ trên người cô ta lại tản ra một loại kiêu ngạo ẩn giấu không sâu.

Cũng dễ hiểu thôi, ở đây ai mà chẳng có vài phần kiêu ngạo?

Chỉ là đại khái cũng chỉ có số ít mới kiêu đến mức chẳng thèm bàn chiến thuật với đồng đội.

Cô thở dài:

“Bất kể học muội định thế nào, chị sẽ tự bảo vệ mình.”

Năng lực tự bảo toàn của cô không kém, thậm chí nếu đối thủ chọn tấn công cô trước thì với cô đó lại là tin tốt. Nhưng về công kích thì... thôi khỏi nói.

Có cô ở trên sân, đối thủ sẽ rơi vào tình thế rất khó chịu: không đ.á.n.h cô, cô sẽ liên tục hồi phục cho đồng đội; đ.á.n.h cô, thì năng lực tự bảo vệ lại quá tốt, nhất thời khó mà g.i.ế.c nổi.

Đây chính là ưu thế của cô.

“Biết rồi chị, yên tâm đi, chắc không có vấn đề.”

Hứa Trật mỉm cười đáp. Nếu đối thủ là vị hội trưởng kia, có lẽ cô phải thận trọng, nhưng nếu chỉ là những tiền bối khác, thì chắc... cũng không sao?

Rất nhanh, thời gian chuẩn bị kết thúc. Hứa Trật cùng vị học tỷ hệ 【Trái Tim】 kia bước vào trường kiểm tra. Nhưng ngay khi nhìn thấy đối thủ, thần sắc cô rõ ràng đã có biến hóa kịch liệt.

Nếu phải nói, thì là từ hơi căng thẳng biến thành... xui xẻo?

Hứa Trật hơi nhướng mày, thấy sắc mặt học tỷ cùng nhóm càng lúc càng khó coi, mà ngược lại, hai người bên kia lại lộ ra vài phần cười cợt. Đặc biệt là vị học tỷ tóc ngắn ngang tai, mắt đỏ như m.á.u kia - thoạt nhìn, Hứa Trật còn tưởng đó là dấu hiệu của hệ 【Cốc】, quả thật quá giống. Hơn nữa, khi thấy đối thủ là mình, vị học tỷ ấy còn lộ ra một nụ cười cực kỳ vi diệu.

Nụ cười này không phải trào phúng, cũng chẳng phải đắc ý, ngược lại còn có chút thần kinh, mang theo vài phần điên loạn, chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta vô cớ cảm thấy tinh thần đối phương không ổn.

Quả như Hứa Trật nghĩ, ngay khi đếm ngược kết thúc, trận chiến bắt đầu, đồng thời cũng là lúc cô mở ra 【Con Mắt Thấu Suốt】, thì đối thủ đã làm ra một hành động hoàn toàn ngoài dự liệu của cô.

Ánh mắt đối phương nhìn thẳng Hứa Trật, sau đó giơ tay bóp chặt cổ họng mình, không chút do dự, bóp gãy xương cổ.

Âm thanh khiến răng lợi tê dại phát ra, Hứa Trật khẽ nhíu mày, nhìn cổ họng méo mó của đối phương, lập tức hiểu rõ lý do.

Máu tươi từ chỗ bị bóp nát phun trào, đàn chị tóc ngắn kia dường như không hề cảm thấy đau, vẫn nhìn chằm chằm vào Hứa Trật. Khoảnh khắc tiếp theo, khóe miệng Hứa Trật cũng vô cớ rỉ ra một tia máu.

Cô đã nhìn thấu thuộc tính và năng lực siêu phàm của đối phương: hệ 【Trái Tim】, Trường Sinh sơ giai, ba năng lực siêu phàm - mỗi cái đều cực kỳ tàn bạo, đối với địch nhân như thế, với bản thân cũng vậy.

Ví dụ như hiện tại, năng lực mà đối phương kích hoạt đầu tiên, Hứa Trật tạm gọi là 【Đồng Điều】.

Đồng bộ trạng thái giữa bản thân và đối thủ. Nhưng sự đồng bộ này chỉ giới hạn ở thương thế, và chỉ tính thương thế phát sinh trong chiến đấu do năng lực siêu phàm gây ra. Điều này làm Hứa Trật nhớ đến một loại năng lực từng thấy, nhưng hiển nhiên đây là phiên bản cao cấp hơn.

Bởi vì, khi bước vào trạng thái 【Đồng Điều】, mọi vết thương trên cơ thể mình đều sẽ tái hiện trên đối phương, thương thế bản thân lại hồi phục nhanh chóng. Ngược lại, vết thương của đối thủ sẽ khó lành, năng lực tự chữa trị suy giảm mạnh, thậm chí dù có được trị liệu thì hiệu quả cũng giảm một nửa.

Giờ đây, đối phương tự bóp nát cổ họng mình, kết quả là cổ họng Hứa Trật cũng đồng thời gãy vụn, mất tiếng. Mà năng lực tự phục hồi mạnh mẽ hơn hầu hết siêu phàm giả của cô lúc này lại như gặp phải chướng ngại, chữa trị vô cùng khó khăn.

Trực tiếp ép Hứa Trật câm miệng theo đúng nghĩa đen.

Không chỉ thế, năng lực này ngoài việc có thể phong bế Hứa Trật, còn đặc biệt khắc chế những siêu phàm giả cùng hệ 【Trái Tim】, nhất là những người đi theo con đường hỗ trợ và trị liệu.

Bởi vì cô ta có buff “giảm trị liệu”. Thậm chí, trong ba năng lực hệ 【Trái Tim】 của cô ta, cả ba đều giảm trị liệu, trong đó hai cái còn kèm hút m.á.u - chẳng khác nào thiên địch của các siêu phàm giả hệ 【Trái Tim】 khác.

Sau khi ý thức được điều này, sắc mặt Hứa Trật thoáng biến đổi.

Cô rất muốn c.h.ử.i toáng lên có nội tình mờ ám, nhưng nghĩ lại thì... đúng, đây chính là mờ ám. Rõ ràng cô đang bị nhắm vào.

Chuyện này vốn đã được đoán trước, chỉ là không ngờ lại triệt để đến vậy. Không chỉ nhắm vào cô, mà còn liên lụy cả đồng đội!

Tội nghiệp học tỷ cùng nhóm, một khi 【Chia Sẻ】 của cô ta kết nối với Hứa Trật, thì hiệu quả trị liệu sẽ bị suy giảm nghiêm trọng. Mà ngay cả hiệu ứng giảm trị liệu này cũng có thể chia sẻ sang chính bản thân cô ta - đúng là kết cũng dở, không kết cũng dở.

Ngoài hệ 【Trái Tim】 kia, đối thủ còn lại là hệ 【Khởi】. Năng lực của cô ta có phần đặc thù, hiện giờ đóng vai trò phụ trợ, đi sát phía sau đàn chị tóc ngắn. Trận đấu này, kẻ chủ công lại chính là siêu phàm giả hệ 【Trái Tim】 kia.

Thấy thế, Hứa Trật nở nụ cười, đôi mắt vốn điềm tĩnh thoáng lộ ra chút hứng khởi. Bàn tay buông lỏng bên người hơi co lại, sau đó chủ động bước lên vài bước về phía đàn chị tóc ngắn mang nét điên cuồng kia.

Rất nhanh, hai người va chạm. Đàn chị tóc ngắn vung song đao, một trên một dưới, c.h.é.m thẳng vào Hứa Trật. Phía sau, đồng đội hệ 【Khởi】 chắp tay tạo thành thủ ấn, lập tức thi triển năng lực siêu phàm.

Thân hình vốn dẻo dai linh hoạt của Hứa Trật bỗng khựng lại, dường như bị tác động nào đó. Động tác của cô như thiếu mất một nhịp - vốn nên bước chân trái ra, thì bàn chân lại khựng trên không trong thoáng chốc, khiến cô lảo đảo, suýt ngã, chỉ nhờ khả năng cân bằng siêu việt mới gượng lại được.

Phiền phức thật!

Năng lực của hệ 【Khởi】 này quả thật thú vị, Hứa Trật đặt tên cho nó là 【Rút Khung Hình】. Nói đơn giản, cô ta có thể phân tách động tác và hành vi của đối thủ, rồi “rút đi” vài khung trong đó, khiến động tác đối thủ xuất hiện sai lệch. Nếu Hứa Trật cần những thủ thế hay động tác đặc biệt để kích phát năng lực siêu phàm, thì đối phương hoàn toàn có thể khiến quá trình ấy thất bại.

Thậm chí, cho dù không có sự phong bế vật lý từ đàn chị tóc ngắn, thì chỉ với cô ta thôi cũng có thể khiến ngôn ngữ của Hứa Trật xuất hiện thiếu hụt, từ đó khắc chế 【Chú Ngôn】.

Năng lực siêu phàm này hiển nhiên cực kỳ thiên phú. Hứa Trật thậm chí còn nghĩ, khi cô ta mạnh đến một trình độ nhất định, liệu có thể “rút” cả những đoạn quá khứ để thay đổi hiện tại?

Nhưng lúc này, đối với Hứa Trật, đàn chị kia rõ ràng cực kỳ phiền phức!

Lại thêm một khung hình bị rút, Hứa Trật suýt trúng một đao. Lưỡi d.a.o bạc lướt sát trước mắt, ánh sáng phản chiếu soi nghiêng gương mặt thiếu nữ - lúc này, không biết từ khi nào, đã trở nên hơi nghiêm nghị.

Bị vị đàn chị tóc ngắn áp sát rồi thì gần như không còn khả năng thoát ra nữa. Năng lực siêu phàm thứ hai của cô ta, Hứa Trật tạm gọi là 【Như Ảnh Tùy Hình】—một khi đã vào cận chiến thì gần như như cái bóng, rất khó bị vứt bỏ. Hơn thế nữa, cô ta càng tiến lại gần mục tiêu, động tác càng linh hoạt, sức mạnh cũng tăng cường, thậm chí nếu thấy đối phương bị thương đổ máu, cô ta sẽ càng hưng phấn hơn.

Xác định năng lực này thực sự phiền toái, Hứa Trật không còn định chỉ né tránh thuần túy. Cô tay không, đối phương lại cầm song đao, tình thế rõ ràng bất lợi, buộc phải nghĩ cách.

Cách thì cũng không khó.

Khi đối thủ lần nữa vung đao c.h.é.m tới, Hứa Trật không né tránh nữa. Cô chỉ hơi nghiêng người, tránh khỏi một lưỡi đao, lưỡi d.a.o xẹt qua phát ra tiếng gió xé rách. Sau đó, Hứa Trật giơ tay, thẳng thừng dùng cẳng tay phải chắn ngay đường c.h.é.m xuống của thanh đao còn lại.

Khi thấy sắp c.h.é.m trúng Hứa Trật, trên gương mặt đàn chị lóe qua tia mong đợi. Thấy máu, mới là lúc trận chiến bắt đầu, mới khiến cô ta hưng phấn hơn!

—Phụt xuy.

Lưỡi đao c.h.é.m vào thân thể, nhưng ngay sau đó, lại dừng lại nơi “xương cứng” chặn đứng, không sâu thêm như mong đợi, ngược lại còn bị “ngăn” lại ngoài ý muốn.

Đây không phải là đao thường, mà lại còn dùng toàn lực, sao có thể bị xương người cản nổi, cho dù là xương của siêu phàm giả!

Cô ta không hề biết, xương cốt của Hứa Trật sau vô số lần vỡ nát rồi tái tạo, độ cứng rắn giờ đã đạt đến mức độ cực kỳ đáng sợ.

Nhưng Hứa Trật vẫn bị thương.

Vết c.h.é.m trên cánh tay không nhỏ, m.á.u phun xối xả.

Cánh tay nâng ngang tầm mũi, m.á.u b.ắ.n lên cả mắt kính của cô, như khiến tròng mắt xám cũng nhuốm thêm vài phần đỏ tươi.

Qua cánh tay đang đổ máu, Hứa Trật nhìn thẳng vào đàn chị tóc ngắn ở trước mặt, gương mặt nghiêm nghị thoáng lộ ra một nụ cười hiền hòa không đúng lúc. Nhưng dưới gương mặt dính đầy máu, nụ cười đó lại trở nên rùng rợn.

Nụ cười ấy như muốn nói: Đàn chị, hình như đao của chị chưa đủ nhanh đâu.

Điều này khiến đàn chị tóc ngắn nổi giận, vung đao tiếp tục chém. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, bàn tay trái rảnh rỗi của Hứa Trật từ dưới đ.á.n.h lên, thẳng thừng chụp lấy bàn tay đối phương đang cầm thanh đao vừa c.h.é.m trúng tay phải mình.

Có một siêu phàm giả can thiệp, tỷ lệ đoạt đao trực tiếp không cao, chi bằng nhân lúc đối thủ vướng lại sau khi c.h.é.m trúng mà thừa cơ áp chế!

Trong mắt Hứa Trật lóe lên tia lạnh, lần này cô không kiềm chế nữa, dùng tám phần lực bóp chặt cổ tay đối phương.

Rắc!

Tiếng xương vỡ vang lên từ cổ tay đàn chị tóc ngắn—Hứa Trật đã bóp nát khớp xương tay cô ta!

Đàn chị tóc ngắn nhăn nhó, bàn tay vì gãy xương mà mất lực, thanh đao rơi xuống đất, m.á.u từ cẳng tay Hứa Trật vẫn không ngừng chảy.

Song 【Trái Tim】 vốn có khả năng tự lành mạnh mẽ, cộng thêm năng lực đặc thù khác biệt của cô ta, nên cho dù xương bị bóp nát, chỉ vài giây sau là có thể phục hồi. Nhưng vết thương trên cẳng tay Hứa Trật thì không!

Cô ta vẫn chiếm thế thượng phong!

Đàn chị vung lưỡi đao còn lại c.h.é.m thẳng về phía Hứa Trật, cô liền buông tay, né tránh đồng thời tung chân đá văng thanh đao rơi xuống, cắm phập vào bức tường cách đó cả trăm mét.

Hứa Trật cố ý, thậm chí không hề định nhặt thanh đao này.

Đàn chị tóc ngắn lập tức nhận ra—thanh đao ấy không thể đi lấy!

Sức cận chiến của Hứa Trật vượt xa dự đoán, song đao trong tay cô ta cũng chẳng thể chiếm ưu thế, nếu đi nhặt đao, đối phương chắc chắn sẽ thừa cơ tấn công đồng đội của mình. Với sức mạnh đủ bóp nát cổ tay cùng tốc độ ứng biến đó, đồng đội mình tuyệt đối không chống nổi!

Nghĩ vậy, đàn chị tóc ngắn dứt khoát bỏ qua thanh đao đang còn run rẩy cắm trên tường, lao lên tấn công tiếp.

Mà Hứa Trật cũng thay đổi cách đánh, không né tránh nữa, trực diện đối kháng—đao đối quyền, đao tất nhiên có lợi thế!

Huống hồ, cô ta còn có đồng đội hỗ trợ. Đồng đội của Hứa Trật tuy cũng ra tay, nhưng hiệu quả bị hạn chế ít nhất một nửa.

Sau vài lượt va chạm, Hứa Trật đã đầy rẫy vết thương, m.á.u chảy nhuộm đỏ đồng phục. Nhưng động tác của cô không hề chậm lại, trái lại càng thêm mãnh liệt, quyền phong sắc bén không thể cản. Chỉ một quyền trúng, đàn chị tóc ngắn như nghe thấy xương cốt mình vỡ vụn.

Cái quái gì, đây là quái vật sao?!

Lần đầu tiên cô ta lộ vẻ hoảng sợ. Máu vốn khiến cô ta thêm hưng phấn, thậm chí hấp thu được sức mạnh từ đó—vì cô là 【Trái Tim】. Thế nhưng, tại sao đối thủ này cũng càng thấy m.á.u lại càng điên cuồng?!

Trận đấu càng lúc càng kịch liệt, trên người đàn chị cũng dần xuất hiện vô số vết thương. Nhưng nhìn t.h.ả.m nhất vẫn là Hứa Trật—máu dưới chân đã thành vũng lớn, lượng mất m.á.u này người thường lẽ ra phải c.h.ế.t rồi!

Thế mà với thể chất mạnh mẽ cùng đồng đội 【Trái Tim】 tiếp viện, Hứa Trật chỉ thấy—phấn khích.

Cô lại né lưỡi đao c.h.é.m thẳng trán mình, theo thế liền tung cùi chỏ nện mạnh vào sườn đàn chị tóc ngắn. Rắc!—xương sườn gãy, m.á.u tươi phụt ra khỏi miệng.

Hai người giằng co đã lâu, có lẽ vì mặc định, hoặc vì thật sự chen vào không nổi, đồng đội hai bên chỉ hỗ trợ từ xa. Bởi ở giữa sân, cả hai đều đang dồn hết vào trận quyết đấu, kẻ khác mà liều lĩnh xen vào thì chẳng dễ dàng gì.

Nhìn Hứa Trật khắp người đầy vết đao, đàn chị tóc ngắn cuối cùng cũng trở nên sốt ruột. Năng lực siêu phàm thứ ba của cô ta đã khởi động từ lâu: trong quá trình chiến đấu, nếu đối phương nhiễm m.á.u của cô ta thì sẽ chịu đau đớn và thương tổn gấp đôi, đồng thời thể chất cũng bị suy yếu. Ngược lại, cô ta có thể hấp thu năng lượng từ m.á.u của đối thủ để tự bù đắp.

Máu trên người Hứa Trật rõ ràng không phải của cô ta. Lẽ ra dính nhiều m.á.u như vậy, lại mất m.á.u ngần ấy, đối phương đã sớm gục mới phải!

Thế nhưng tân sinh này lại giống như một con quái vật không biết mệt!

Rõ ràng, bề ngoài mảnh mai yếu đuối như vậy!

Thêm một lần va chạm, lưỡi đao c.h.é.m vào thân thể vốn phải khiến cô ta hưng phấn, nhưng giờ đây đàn chị tóc ngắn lại cảm thấy mệt mỏi. Dù là siêu phàm giả, cũng vẫn là người. Mà đã là người thì sẽ thấy mệt. Cường độ đối kháng cao cùng mất máu, cho dù có bổ sung năng lượng và khát máu, thể xác tinh thần vẫn sẽ kiệt quệ.

Đặc biệt khi đối diện một kẻ điên như Hứa Trật.

Đúng vậy, trong lòng cô ta đã lén đặt cho đàn em này cái danh điên, mặc cho bình thường danh xưng ấy vốn thuộc về chính mình.

Cô ta không nhận ra, bàn tay cầm đao đã bắt đầu run rẩy. Không phải vì sợ, mà vì cơ thể tích lũy mệt mỏi. Khả năng tự lành không thể xua tan cảm giác kiệt sức.

Nhưng Hứa Trật đã thấy.

Thiếu nữ lập tức chớp lấy cơ hội, tung một cú đá xoay hất bay lưỡi đao trên tay cô ta, mạnh đến mức cổ tay lại một lần nữa vỡ vụn.

Đây không biết là lần thứ mấy Hứa Trật đã bẻ gãy xương của đàn chị tóc ngắn. Cho dù đã quen chịu thương tích, lúc này cô ta vẫn khẽ run lên, vừa vì đau đớn, vừa vì mệt mỏi, vừa vì nỗi sợ hãi dâng tràn.

Con nhỏ này… không biết mệt sao?!

Một thoáng sợ hãi ấy khiến động tác cô ta chậm lại. Ngay sau đó, liền bị Hứa Trật quật ngã xuống đất. Cô ta còn chưa kịp bật dậy, thiếu nữ đã áp hẳn lên người.

Trong mắt lần đầu lóe lên hoảng loạn. Kẻ đang đè cô ta xuống vẫn mang cặp kính gọn gàng, cho dù đã nhuốm nửa màu máu. Trên gương mặt kia là nụ cười hưng phấn, không còn dáng vẻ dịu dàng giả tạo nữa, mà lộ ra mấy phần thật sự—mấy phần ấy khiến vẻ ngoài vốn thanh tú của thiếu nữ biến thành điên cuồng.

Trong con ngươi xám, phản chiếu gương mặt đối thủ. Dù đối thủ hầu như đã không còn sức phản kháng, đôi mắt thiếu nữ lại không chứa một chút thương xót hay lý trí. Nắm tay cô siết chặt, giơ cao, rồi nện xuống.

Máu từ trên người Hứa Trật liên tục nhỏ xuống thân thể đối thủ vốn có khả năng tự lành mạnh mẽ, khiến cô ta hấp thu được năng lượng tự chữa trị, không đến mức bị đ.ấ.m c.h.ế.t. Tựa hồ, Hứa Trật cố tình biến cô thành bao cát để mình thỏa sức trút quyền.

Hết cú này đến cú khác, tiếng nắm đ.ấ.m nện vào thịt vang vọng khắp sàn đấu, bầu không khí đè nén đến cực điểm.

Đồng đội chẳng ai dám xông lên ngăn cản. Không hiểu vì sao, bọn họ chỉ thấy cảnh này mà sởn gai ốc, không thốt được câu nào, chỉ có thể sợ hãi nhìn chằm chằm vào trung tâm sân đấu.

Bàn tay nhuốm m.á.u của Hứa Trật lại giơ lên. Vì quá dùng sức, những ngón tay đã rách toạc, xương lòi ra giữa m.á.u đỏ, đủ thấy cô đã ra tay ác liệt đến mức nào.

Ngay khi cô không màng vết thương, chuẩn bị nện tiếp, một tiếng còi dài chợt vang lên, khiến cô sững lại. Khuôn mặt vẫn đầy hưng phấn, lại xen lẫn vài phần mơ hồ và bực bội vì bị quấy rầy, ngẩng đầu nhìn lên. Trên không trung hiện lên dòng nhắc nhở cô đã giành chiến thắng.

Thấy thông báo thắng lợi cùng trọng tài trên đài cao, lý trí mới lóe lại trong mắt Hứa Trật. Nụ cười và ánh nhìn không còn quái dị, cô chỉ chớp mắt, hít sâu, nhanh chóng khôi phục dáng vẻ văn tĩnh thường ngày.

Thiếu nữ lưu luyến đứng dậy khỏi người đàn chị tóc ngắn, gỡ cặp kính loang m.á.u che tầm nhìn, giọng có chút tiếc nuối:

“Vậy là hết rồi sao?”

Cô vẫn còn chưa đã mà!

Nghe cô nói, đàn chị tóc ngắn nằm sõng soài trên đất bất chợt ho khan dữ dội, m.á.u trào khỏi miệng. Trong tiếng thở gấp nặng nề, dường như cô ta vừa nghe thấy điều gì không thể tin nổi, cảm xúc chấn động mạnh.

Hứa Trật nghe động tĩnh cúi xuống nhìn, từ ánh mắt không dám tin của đối phương chợt nhớ ra điều gì đó.

Với năng lực tự lành của mình cộng thêm đồng đội trị liệu, dù có bị giảm trị liệu, thương tích ở cổ họng cô cũng nên sớm hồi phục rồi.

Cô vỗ trán, giọng hồn nhiên:

“À, tôi nói được rồi à?”

“Xin lỗi nhé, lâu lắm tôi mới vui thế này, quên mất luôn.”

—Đúng là con điên!

Cô ta, mà là 【Đăng】 sao?!

Chắc chắn trường nhầm lẫn rồi!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.