[mạt Thế] Tôi Là Chủ Thần Thế Giới Sương Mù - Chương 402: Đột Phá Mới

Cập nhật lúc: 01/01/2026 17:01

Hứa Trật nhìn chằm chằm vào chiếc đèn trường minh, đứng sững hồi lâu không nhúc nhích. Cô đang suy nghĩ: rốt cuộc là thứ gì đã động vào đèn của cô?

Không thể nào là người sống vô tình bị cuốn vào đây. Bởi vì người sống một khi đã vào, nếu phát hiện ra chiếc đèn này, hẳn sẽ nhận ra rằng ánh đèn có lợi cho sinh vật sống khi di chuyển trong nửa đêm, vậy thì tuyệt đối sẽ không đặt nó xuống.

Nói cách khác, thứ chạm vào đèn phải là sinh vật của nửa đêm.

Nhưng dù là sinh vật nửa đêm, sau khi phát hiện ra công dụng thần kỳ của chiếc đèn này, cũng không có lý do gì lại bỏ nó xuống.

Trừ phi…

Là cố ý đặt ở đây.

Cố ý thể hiện rằng: Nhìn xem, ta đã phát hiện ra nó, nhưng ta không lấy đi.

Hứa Trật mơ hồ ngửi thấy một chút mùi vị lấy lòng… hoặc có thể gọi là thiện ý?

Dù sao thì, nếu đối phương trực tiếp mang đèn đi, cô cũng sẽ biết nơi này đã bị phát hiện. Nhưng người kia lại lựa chọn giữ nguyên đèn, chỉ đổi vị trí mà thôi.

Đương nhiên, điểm mấu chốt nhất là: đèn trường minh có hiệu quả 【Trừ tà】, sinh vật nửa đêm bình thường rất khó đến gần, càng không nói đến việc có thể nhấc đèn lên trong phạm vi ánh sáng bao phủ.

Hoặc là sinh vật đó không tầm thường, hoặc là thực lực vượt xa Hứa Trật.

Dù là khả năng nào, cũng khiến cô vô cùng hứng thú.

Đèn trường minh thuộc về cô, cô có thể dễ dàng cảm nhận được chiếc đèn trước mắt có bị động tay động chân hay không, cũng biết rõ trong phạm vi ánh sáng có nguy hiểm hay không. Vì vậy cô mới dám suy đoán rằng đối phương đang phát ra tín hiệu thân thiện.

Cô tiến lại gần quan sát kỹ mặt đất xung quanh, bia mộ của mình và chiếc đèn — không hề có dấu vết phá hoại bằng bạo lực.

Đáng tiếc là, ngoài việc chiếc đèn bị dời đi, đối phương không để lại bất kỳ manh mối nào khác.

“Là không để lại… hay là không thể để lại?”

Hứa Trật chỉ thoáng suy nghĩ một chút rồi không tiếp tục lãng phí thời gian. Dù đối phương là ai, trước khi rời đi đêm nay cô sẽ để lại dấu vết. Nếu người kia không phải chỉ tình cờ đi ngang qua đây, hẳn sẽ còn quay lại lần nữa.

Chỉ cần chờ xem lần sau tiến vào có nhận được hồi đáp hay không là đủ.

Giờ phút này, điều quan trọng nhất là — sau khi tiêu hóa xong những di chứng còn sót lại từ việc ghi chép mảnh vỡ quy tắc nửa đêm trước đó, cô cảm thấy đầu óc mình tỉnh táo chưa từng có.

Có lẽ, độ dung hợp và sức đề kháng của cô đối với quy tắc đã được nâng cao. Hơn nữa, sau nỗ lực ban ngày, cấp độ siêu phàm của cô cũng đã tăng lên.

Giờ đây, đã đến lúc lại một lần nữa khiêu chiến quy tắc nửa đêm.

Lần này, cô muốn ghi nhớ nhiều mảnh quy tắc hơn, và tốt nhất là có thể vẽ ra được “hình dáng” của quy tắc.

Khi Hứa Trật lần nữa mở 【Con Mắt Thấu Suốt】, trực diện nhìn thẳng lên bầu trời nửa đêm, đôi mắt cô không còn đau nhói vì những ký hiệu kia nữa, đại não cũng không còn run rẩy vì nỗi sợ “xa lạ và huyền bí”.

Lần đầu tiên, cô có thể bình tĩnh nhìn thẳng vào 【Quy tắc】.

Xem ra, việc không ngừng mô phỏng các mảnh trong đầu quả thực đã giúp độ dung hợp và sức đề kháng của cô đối với quy tắc tăng lên đáng kể.

Có lẽ, khi cô có thể “bắt chước viết ra quy tắc”, đó sẽ là lúc cô bắt đầu thật sự hiểu được quy tắc.

Lần này, Hứa Trật quan sát vô cùng kỹ lưỡng. Dù cô không hiểu những ký hiệu thần bí đó, nhưng chỉ cần nhìn thôi cũng đã khiến cô bất giác mê say.

Thời gian dường như trôi qua rất lâu, mà cũng như chỉ thoáng chốc. Cô đắm chìm trong “dải ngân hà” được tạo thành từ những ký hiệu quy tắc màu bạc, cho đến khi đại não không chịu nổi lượng “thông tin” khổng lồ, phát ra từng cơn đau nhức cảnh báo, cô mới hoàn hồn.

Khi đóng 【Con Mắt Thấu Suốt】, nhẹ nhàng xoa thái dương và hồi tưởng lại những mảnh mới ghi lại trong đầu, cô mới kinh ngạc phát hiện — Số mảnh quy tắc cô ghi nhớ được đã nhiều hơn trước gần mười lần!

“Quả nhiên, mình không phải đang làm chuyện vô ích.”

Chỉ là, dù tăng gấp mười lần, so với tổng thể quy tắc nửa đêm mênh m.ô.n.g như ngân hà trong mắt cô, thì vẫn chẳng đáng là bao.

Nhưng từ nhỏ suy ra lớn, lấy điểm phá diện — Hứa Trật cảm thấy, điều quan trọng bây giờ không phải là có thể một hơi “nhìn thấy” và ghi nhớ toàn bộ quy tắc nửa đêm hay không, mà là có thể đột phá một điểm trước đã.

Chỉ cần hiểu được dù chỉ một ký hiệu, cô liền có thể mở ra cục diện.

Chỉ là, hiện tại cô vẫn chưa có đầu mối gì về việc “hiểu”.

Tự mình mày mò cũng không ra được thứ gì hữu dụng, dùng tư duy thường thức để suy đoán ý nghĩa những ký hiệu do quy tắc diễn hóa lại càng là chuyện hoàn toàn không thể.

Vì vậy, cô chỉ có thể làm những việc mà mình cho là có ích.

Ví dụ như — thử khắc họa.

Đây không nghi ngờ gì là một việc vô cùng khó khăn, cũng là một trong số ít những chuyện mà kể từ khi rời Liên Bang, Hứa Trật đã dốc hết toàn lực mà vẫn chưa từng làm được.

Nhưng cô không vì thế mà nản lòng, ngược lại còn hào hứng muốn tiếp tục khiêu chiến.

Cô không tin mình sẽ thất bại mãi mãi.

Tuy nhiên, lúc này Hứa Trật cũng không nóng vội lập tức bắt tay vào khắc họa, mà dưới ánh đèn trường minh ấm áp, không ngừng ôn lại trong đầu những ký hiệu quy tắc vừa nhìn thấy tối nay.

Khi cô hết lần này đến lần khác dùng ý thức phác họa những ký hiệu mới trong não, Hứa Trật mơ hồ có một dự cảm — Cô dường như đang thông qua hành động này mà đạt được một loại “tăng tiến” vô hình nào đó.

Sau khi “ôn tập” xong lần thứ mười, rồi lại ôn lại thêm vài lần những mảnh đã thấy trước kia, cô mới tĩnh tâm nghỉ ngơi một lúc, để đại não hồi phục về trạng thái tốt nhất, rồi bắt đầu một vòng thử nghiệm mới.

Lần này, cô lấy đầu ngón tay làm b.út, lấy mặt đất nửa đêm làm giấy, lại một lần nữa thử khắc họa quy tắc độc thuộc về nửa đêm.

Nếu nói vật dẫn nào thích hợp nhất để khắc họa quy tắc nửa đêm, Hứa Trật nghĩ rằng không gì phù hợp hơn chính mảnh đất đang gánh chịu những quy tắc ấy.

Ban đầu, mỗi nét b.út của cô vẫn vô cùng gian nan. Sự gian nan này không giống với trở ngại khi cô cố đặt nét cuối cùng để cấu trúc mạch thuộc tính 【Trái Tim】, mà là một trạng thái gần như… không biết phải đặt b.út thế nào.

Giống như có người yêu cầu bạn dùng một tờ giấy A4 và một cây b.út chì bình thường để vẽ ra một vật thể ba chiều chân chính, thậm chí còn có thể nhấc nó ra khỏi giấy để sử dụng.

Chuyện này sao có thể?

Phải đặt b.út thế nào đây?

Tình cảnh mà Hứa Trật đang đối mặt, gần như y hệt.

May mắn thay, cô có “tài liệu tham khảo” để dựa vào, không phải hoàn toàn mù mờ.

Vì vậy, cô hết lần này đến lần khác phác họa trong đầu phần mở đầu của mảnh quy tắc đó, cố gắng ghi nhớ đến mức thuần thục, rồi liên tục thử hạ b.út vào những thời điểm mà bản thân cảm thấy tốt nhất.

Cứ như thế, thất bại hết lần này đến lần khác, rồi lại kiên trì lần lượt từng lần. Tinh lực của cô không ngừng bị tiêu hao, nhưng lại kỳ diệu được bù đắp ở một vài phương diện nào đó.

Rồi đến một khoảnh khắc — có lẽ chỉ là một khoảnh khắc vô cùng bình thường, hoặc cũng có thể là một khoảnh khắc đủ đặc biệt — Hứa Trật chỉ cảm thấy mọi thứ như nước chảy thành sông.

Không có chuyện gì đặc biệt xảy ra, cũng không có bất kỳ dấu hiệu dị thường nào. Cô chỉ như thường lệ, sau một lần thất bại, điều chỉnh hơi thở, rồi lại tiến hành lần thử nghiệm không biết là lần thứ mấy trăm.

Cô thậm chí không hề ôm tâm lý lần này sẽ thành công, chỉ đơn thuần như mọi khi, với động tác đã vô cùng quen tay, vững vàng hạ xuống một nét.

Thậm chí, khi đầu ngón tay khắc ra một đường nét thần bí trên mặt đất đối diện, cô còn chưa kịp phản ứng.

Đến khi cảm giác ma sát chân thực giữa ngón tay và mặt đất truyền rõ ràng lên đại não, cô mới sững người tại chỗ, cẩn thận cảm nhận lại xúc cảm đó —

Rồi trong mắt bỗng bùng lên niềm vui mừng tột độ!

“...Mình thành công rồi?!”

Cơ thể cô vì niềm vui quá lớn mà khẽ động đậy, nhưng ngón tay lại vững vàng đặt trên mặt đất, không dám nhúc nhích, như sợ rằng một khi nhấc lên thì sẽ không bao giờ hạ xuống được nữa.

“Mình thành công rồi!”

Thiếu nữ lặp lại câu nói ấy một lần nữa.

Niềm hân hoan to lớn lan tràn trong lòng cô — đây là một loại “bất ngờ” hoàn toàn ngoài dự liệu, khác hẳn với những lần trước!

Cô chưa từng nghĩ rằng, vào thời khắc này, chỉ một lần hạ b.út mà đã thành công!

Cô còn tưởng rằng mình sẽ phải tiếp tục vì nét b.út này mà tiêu tốn rất rất lâu, lâu đến mức chính bản thân cũng không thể dự đoán, mới có thể hoàn thành.

Thành công ngoài dự kiến ấy khiến Hứa Trật lâu rồi mới lại cảm thấy vui sướng, mà điều khiến cô còn vui hơn nữa là — Khi cô hơi bình ổn lại cảm xúc và tiếp tục, cô không còn gặp bất kỳ trở ngại nào nữa!

Cô chỉ từng bước một, chậm rãi tái hiện lên mặt đất những ký hiệu đã được phác họa vô số lần trong não.

Những “chướng ngại nhận thức” từng cản trở cô trước đây, giờ khắc này tan thành mây khói.

Chỉ là, khi cô vẽ xong những mảnh ban đầu đã quen thuộc đến mức thuộc nằm lòng, rồi muốn tiếp tục thử vẽ những mảnh nhìn thấy hôm nay, thì nét b.út lại trở nên trúc trắc.

“Là do chưa đủ thuần thục sao?”

Hứa Trật buộc phải thu tay lại, bởi cô cảm giác nếu tiếp tục vẽ nữa, rất có thể sẽ phá hỏng bức ‘tranh’ trước mắt.

Khi cô thu tay, nhắm mắt, tựa lưng vào thân cây đen, lần nữa hồi tưởng lại những “ký hiệu” mà mình đã có thể khắc họa thuần thục — Hứa Trật kinh ngạc đến mức suýt nữa thì bật dậy!

Cô vậy mà lại nếm được vài phần “logic” từ những ký hiệu vừa quen vừa lạ ấy!

Đây chỉ là một loại cảm giác — một trực giác vô thức.

Thậm chí nó còn chưa thể gọi là “nhận thức” hay “tri thức”, nhưng đây lại là hiện tượng trước nay chưa từng có!

Trước kia, khi nhìn những ký hiệu này, dù cô có thể ghi nhớ thuần thục, cũng chỉ cảm thấy mờ mịt và hỗn loạn. Còn bây giờ, cô lại có thể mơ hồ cảm nhận được sự tồn tại của “logic” và “trật tự”?!

Cô thậm chí còn cảm thấy, chỉ cần đi theo cảm giác này, sớm muộn gì cô cũng có thể bóc tách ra ý nghĩa mà những ký hiệu ấy đại diện!

“Là vì mình đã vẽ thành công sao?”

Dù nghĩ thế nào, cũng chỉ có thể là vì nguyên nhân này.

“Vậy nên, việc có thể khắc họa ký hiệu của quy tắc… chính là điều bắt buộc để nhập môn?”

Cô không rõ những siêu phàm giả khác lĩnh ngộ quy tắc có phải như vậy hay không. Dù sao thì cô xưa nay chẳng đi theo con đường bình thường, nhưng bất kể thế nào, hiện tại cô đã tìm được một phương thức khả thi để tham ngộ quy tắc.

Dù phương thức này cần tiêu hao rất nhiều thời gian và tinh lực, thậm chí không hề có lối tắt, nhưng ít nhất — đây là con đường do chính cô tự mày mò ra.

Hứa Trật cảm thấy rất có cảm giác thành tựu.

Cô nghĩ, mình quả thực là một thiên tài — siêu phàm giả bình thường không thể làm được như cô.

Niềm vui nối tiếp niềm vui. Ngay cả Hứa Trật cũng phải mất một khoảng thời gian mới có thể bình ổn lại cảm xúc. Sau đó, cô vốn định tiếp tục mô phỏng những quy tắc mới trong ý thức, nhưng lại bất ngờ phát hiện — Trời sắp sáng rồi.

“Mình đã dùng nhiều thời gian đến vậy sao?”

Cô quá mức chuyên tâm, đến mức hoàn toàn không chú ý tới dòng chảy của thời gian.

“Thôi vậy, dù sao thì ban đêm cũng hoàn toàn thuộc về mình, tối nay tiếp tục là được.”

Hơn nữa ban ngày, cô cũng có thể vừa săn b.ắ.n vừa ‘ôn tập’ trong não, một khoảng thời gian dùng thành hai phần.

Tuy nhiên, trước khi mặt trời mọc, Hứa Trật còn một việc cần làm.

Nhờ đặc tính của nửa đêm có thể cách ly phần lớn khí tức, cô lấy ra một thẻ gỗ thuộc tính 【Đăng】, sau đó lại mở 【Con Mắt Thấu Suốt】, thử thăm dò quy tắc bên trong.

Quả nhiên, lần này ngoài việc có thể nhìn rõ quy tắc trong thẻ gỗ, cô còn mơ hồ cảm nhận được “quy luật” của chúng.

Nếu không có gì bất ngờ, ngày cô lý giả được ký hiệu quy tắc đầu tiên của nửa đêm, cũng sẽ là ngày cô phá giải được quy tắc của thẻ gỗ.

Đến lúc đó, cô có thể tùy thời cắt đứt liên hệ với thẻ gỗ, hoàn toàn chiếm lấy sức mạnh mình đã có.

Thậm chí, khi không ngừng hiểu sâu hơn về quy tắc, cô còn có thể thử cắt đứt mối liên hệ giữa linh thể và thần minh thuộc tính 【Cốc】!

Đây là một bước tiến lớn đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Bước ra bước này, cô sẽ chính thức phân định ranh giới với siêu phàm giả bình thường.

Có hiểu được quy tắc hay không, đại diện cho việc một siêu phàm giả có tiềm chất phi thăng hay không.

Và Hứa Trật cảm thấy, mình hiển nhiên là loại có tiềm năng nhất.

Bởi vì theo những tin tức cô từng nghe, siêu phàm giả khi lần đầu tiếp xúc với quy tắc, luôn cần tiêu tốn một khoảng thời gian rất dài. Còn cô thì sao? Cô mới dùng bao lâu?

Thậm chí nếu tính cả lần “liếc nhìn thoáng qua” vô tình khi còn ở Liên Bang, thì thời gian cô dùng cũng đã vượt xa những “thiên tài” trong truyền thuyết.

Hứa Trật rất để tâm đến điều này. Trong phương diện sức mạnh, cô không phải người thanh tâm quả d.ụ.c. Dục vọng được mất của cô rất nặng, cô rất quan tâm đến việc mình có thể giành được thắng lợi hay không, có thể đi trước tất cả mọi người hay không.

Xác nhận được điều này, sẽ khiến cô cảm thấy vui vẻ và an tâm.

Những ngày tiếp theo, Hứa Trật không ngừng nâng cao sức mạnh của mình trong Vùng Đất Lạc. Thời cơ để khắc họa đạo mạch thuộc tính 【Khởi】 cuối cùng vẫn chưa đến. Cô nghĩ, có lẽ cũng phải đợi đến khi cô phá giải được 【Quy tắc】.

Dù sao thì, theo một nghĩa nào đó, những việc cô đang làm bây giờ chính là “phá vỡ quy tắc”.

Còn ban đêm, cô luôn ngẩng đầu nhìn quy tắc trên bầu trời khi đầu óc minh mẫn nhất, cố gắng ghi nhớ nhiều mảnh hơn. Sau đó vừa nghỉ ngơi vừa không ngừng lặp lại việc khắc họa những mảnh này trong não, tranh thủ sớm ngày đạt tới mức thuộc nằm lòng.

Khoảng thời gian này, bản thể của Hứa Trật không cho mình lấy một khắc thở dốc, không lúc nào là hoàn toàn nhàn rỗi. Ngay cả khi nghỉ ngơi, cũng vẫn đang không ngừng “ôn tập”.

Mà bản thể bận rộn như vậy, thì linh thể lại tỏ ra đặc biệt nhàn nhã — thậm chí nhàn nhã đến mức có chút không có việc gì làm.

Nhưng những ngày nhàn nhã ấy cũng không kéo dài quá lâu.

Chưa đến một tháng kể từ khi vị đại hành giả kia rời đi rồi đột ngột vẫn lạc, bỗng nhiên — Một tin tức còn chấn động hơn cả việc đại hành giả vẫn lạc, được truyền ra ngoài.

【Thần minh đã nghe thấy lời cầu nguyện của chúng ta, và đã đưa ra hồi đáp!】

Nguồn tin vô cùng đáng tin cậy. Điều này không nghi ngờ gì đã trở thành một liều t.h.u.ố.c trợ tim cực mạnh cho những thị dân đang lâm vào cảnh nước sôi lửa bỏng.

Linh thể khi nhìn thấy tin tức này trên bản tin, cũng vô cùng kinh ngạc.

“Thần minh?”

“Ý là… những thần minh thuộc tính khác sao?”

Những vị thần vẫn luôn ẩn mình, tựa như chưa từng tồn tại?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.