[mạt Thế] Tôi Là Chủ Thần Thế Giới Sương Mù - Chương 408: Chiêm Ngôn Của【đăng】
Cập nhật lúc: 02/01/2026 09:06
Hứa Trật tuy để tâm đến những chiếc đinh xương, thậm chí cũng muốn có được chúng, nhưng lại không đến mức bắt buộc phải có, càng không muốn để chúng rơi vào tay 【Cốc】. Dù sao thì thứ này cũng được xem là một đạo cụ có thể dùng để kiềm chế 【Cốc】.
So với sự thờ ơ của cô, hai vị đồng liêu kia hiển nhiên không định buông tha cho mấy chiếc đinh xương ấy. Chỉ tiếc rằng, đại hành giả thuộc tính 【Đúc】 hiện tại đã không thể mở miệng nói chuyện, mà nhục thân của họ thì đã rỗ nát trăm lỗ. Cho đến lúc này, dù đại hành giả của 【Đúc】 đã ra nông nỗi ấy, các vết thương vẫn không hề có dấu hiệu lành lại, không ngừng chảy m.á.u và trôi đi sinh mệnh lực.
Họ buộc phải nhanh ch.óng quay về Liên Thành, xin Chủ trợ giúp, đồng thời báo cáo sự tồn tại của đinh xương quái dị này lên cho chủ.
Không chỉ họ, thực ra trên người Hứa Trật cũng có hơn chục vết thương lớn nhỏ. Nhưng dù những vết thương ấy vẫn đang rỉ m.á.u không ngừng, với cô mà nói thì vẫn nằm trong phạm vi chịu đựng được, bởi cô đã tránh hết các vị trí hiểm yếu.
Chỉ là hai vị đồng liêu kia thì đã quá tải. Sau khi về đến Liên Thành, họ gần như không thể giữ nổi uy nghi của một Đại Giám Mục, liếc mắt nhìn qua đã là dáng vẻ hấp hối. Nhưng cho dù vậy, sinh mệnh lực quá mức cường đại của Đại Giám Mục vẫn khiến họ kéo dài hơi tàn mà sống.
Thậm chí, cho dù vị Chủ kia không quản họ, thì trong một khoảng thời gian ngắn, họ cũng chưa c.h.ế.t được, chỉ là chiến lực suy giảm nghiêm trọng mà thôi.
Đại Giám Mục đúng là thứ tồn tại quái dị đến mức còn hơn cả gián.
Nhóm 【Kiêu Ngạo】 trở về muộn hơn một chút. Khi quay lại, sắc mặt họ không được tốt, trên người không có lấy nửa vết thương, nhìn trạng thái thì dường như mọi chuyện tiến triển rất thuận lợi.
Chỉ là thứ họ xách trên tay kia, nhìn kiểu gì cũng chỉ là… một cái xác thì phải?
Sắc mặt ba người âm trầm đến mức Hứa Trật chỉ cần nhìn một cái là biết nhiệm vụ của họ chắc chắn đã xảy ra vấn đề.
Thậm chí, khi thấy 【Ghen Tị】 và 【Bạo Thực】 chật vật t.h.ả.m hại, họ cũng chẳng còn tâm trạng để mỉa mai, đủ để biết vấn đề này nghiêm trọng đến mức nào.
“Ồ, sao thế này? Lỡ tay g.i.ế.c người rồi à?”
Dù 【Ghen Tị】 trông như sắp c.h.ế.t đến nơi, lúc này vẫn nhe răng cười hả hê châm chọc.
Hắn vừa nói xong, sắc mặt 【Kiêu Ngạo】 lại càng khó coi hơn.
Hắn không nói gì, 【Sắc Nghiệt】 bên cạnh thì âm trầm phản bác:
“Không phải bọn tôi không hoàn thành mệnh lệnh của Chủ! Ai mà ngờ được, khi bọn tôi đến thì tên đó đã c.h.ế.t sẵn rồi!”
Hứa Trật hơi nhướng mày kinh ngạc.
Đã c.h.ế.t rồi?
【Bướm Đêm】 sao lại đột ngột c.h.ế.t?
Phản ứng đầu tiên của Hứa Trật là—con 【Bướm Đêm】 này chắc chắn đã giở trò gì đó.
Thậm chí, cái c.h.ế.t của 【Bướm Đêm】 cũng có thể là một mắt xích trong kế hoạch của chính hắn, nhất là kiểu c.h.ế.t đột ngột thế này, thực sự quá quỷ dị.
Hứa Trật chỉ không hiểu hắn muốn làm gì. Nhưng dù nhìn thế nào, cục diện hiện tại đều không ổn.
【Đông】, 【Trái Tim】, 【Khởi】 đã c.h.ế.t; 【Đúc】 bị bắt; 【Lưỡi Dao】 và 【Đăng】 tung tích không rõ; giờ 【Bướm Đêm】 lại đột nhiên t.ử vong.
Bề ngoài thì cục diện này rất có lợi cho 【Cốc】—dù sao thì thứ có thể gây cản trở cho họ cũng chỉ còn các đại hành giả. Nhưng chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, đại hành giả liên tiếp t.ử vong, thậm chí còn có kiểu tự dưng c.h.ế.t như 【Bướm Đêm】.
Thật khó mà không nghi ngờ, đằng sau có tồn tại nhân quả nào đó hay không.
Việc đại hành giả lần lượt c.h.ế.t đi, thật sự là chuyện tốt với 【Cốc】 sao?
Hứa Trật bắt đầu nghi ngờ vấn đề này.
Nếu không phải chuyện tốt, thì xấu ở chỗ nào?
Là vì thần minh của 【Cốc】 yêu cầu đại hành giả phải còn sống?
Nếu số lượng không đủ, liệu có gây ra hậu quả nào đó?
Trong lòng cô dâng lên một dự cảm chẳng lành mơ hồ—dự cảm xuất phát từ thân phận Đại Giám Mục của cô, thứ bất an vi diệu trào lên ngay khi nghe tin 【Bướm Đêm】 t.ử vong.
Bản thân cô chính là 【Bướm Đêm】, nên rất hiểu thuộc tính này. Hơn nữa, trong truyền thuyết, 【Bướm Đêm】 dường như quan hệ với các đại hành giả khác đều rất bình thường, hành sự quỷ dị khó lường, hoàn toàn không giống kiểu sẽ bắt tay với người khác để bày cục—huống chi lại còn lấy cái c.h.ế.t làm nền?
Nghĩ cũng biết, khi 【Kiêu Ngạo】 và những người kia tìm được 【Bướm Đêm】 mà phát hiện hắn đã c.h.ế.t, mức độ kinh ngạc trong lòng họ chắc chắn không kém gì cô.
“Nhưng may là, tại nơi ẩn náu của tên này, bọn tôi phát hiện ra dấu vết hắn liên lạc với các đại hành giả khác, tìm được chỗ ẩn thân của Lưỡi Dao và Đăng. Chỉ là…”
Khi 【Kiêu Ngạo】 nói chuyện, ánh mắt lướt qua 【Ghen Tị】 và 【Bạo Thực】.
“Nhìn hai người các anh thì có vẻ không trụ nổi nữa. Hay là ở đây chờ, để bọn tôi đi bắt người về.”
Đội của hắn chỉ mang về được một cái xác, giờ nhất định phải cố gắng bù đắp, nếu không làm hỏng nhiệm vụ thì chưa nói đến chuyện Chủ có tha cho hắn hay không, bản thân hắn cũng không chấp nhận nổi.
Hứa Trật nghe vậy liền ngẩng đầu:
“Hay là chia binh hai đường đi? Vết thương của tôi không nặng. Hay là… hai người đ.á.n.h một mà không có nắm chắc, vậy thì các anh tự đi cũng được.”
Hứa Trật nói vậy không phải vì cô thật sự muốn làm gì đó cho 【Cốc】, mà đơn thuần là vì cô có hứng thú với đại hành giả của 【Đăng】.
Cô vẫn chưa quên, ai đã chỉ dẫn cho cô đến Vùng Đất Lạc để phá hủy phòng thí nghiệm kia.
Đại tiên tri trong truyền thuyết—cô nghiêng về khả năng đó chính là đại hành giả của 【Đăng】.
Dù sao thì, về khả năng tiên tri, từ trước đến nay 【Khởi】 và 【Đăng】 là hai thuộc tính giỏi nhất. Mà vị đại hành giả thuộc tính 【Đăng】 này, ai cũng biết, xuất thân từ Lệnh Châu.
Còn vị 【Khởi】 kia thì không có liên hệ gì với Lệnh Châu hay Quang Minh Viện.
Vì thế, cô càng nghiêng về khả năng đại hành giả của 【Đăng】 quen biết Khương Tình, đã nói cho cô ấy biết nội dung mình tiên đoán được, rồi để Khương Tình dẫn dắt cô đến Vùng Đất Lạc.
Có lẽ, cô ta còn biết nhiều hơn nữa.
Hai vị đồng liêu hiển nhiên rất bất ngờ khi cô có thể nói ra lời lẽ “hiểu chuyện” như vậy, nhưng 【Kiêu Ngạo】 lại âm trầm từ chối:
“Không cần. Hai người còn lại, tôi sẽ đích thân bắt về.”
Hứa Trật phát hiện—hắn thật sự rất để tâm.
“Được thôi, vậy tôi đi theo các anh, đề phòng vạn nhất.”
Hứa Trật lùi một bước. Thật ra nếu chia ra hành động thì tốt nhất—lúc đó bên cạnh cô chỉ có một đồng liêu, muốn làm gì cũng dễ hơn.
Nhưng như thế này cũng được—tìm cơ hội nói chuyện. Không được thì đợi trói người về rồi thử lại.
Chỉ là điều khiến Hứa Trật thấy kỳ quái là—sao lại tìm được manh mối về 【Lưỡi Dao】 và 【Đăng】 ngay tại chỗ ẩn thân của 【Bướm Đêm】?
Thật sự không phải cố ý sao?
Dù thế nào, Hứa Trật không có ý định mở miệng chất vấn, chỉ định tạm thời đứng ngoài quan sát diễn biến sự việc.
Cô đi theo từ xa phía sau nhóm 【Kiêu Ngạo】, cùng họ tìm được chỗ ẩn thân của 【Lưỡi Dao】. Cô thấy 【Lưỡi Dao】 tỏ ra vô cùng kinh ngạc trước sự xuất hiện của họ—hiển nhiên không ngờ mình lại dễ dàng bị Đại Giám Mục tìm tới như vậy. Quả nhiên, 【Bướm Đêm】 không có ý tốt.
Chỉ là không rõ vì sao hắn lại đ.â.m sau lưng các đại hành giả khác?
Thương thế của 【Lưỡi Dao】 quả nhiên không nhẹ. Thậm chí chẳng cần chờ Đại Giám Mục ra tay, chỉ mình 【Kiêu Ngạo】 hơi tốn chút sức đã bắt được hắn.
“Đi thôi, đến bắt kẻ cuối cùng.”
Khi nghe câu này, 【Lưỡi Dao】—kẻ đã bị nghiền nát toàn bộ xương cốt, đến nhúc nhích một ngón tay cũng không được—ánh mắt đột nhiên biến đổi. Hiển nhiên, cảm xúc d.a.o động của hắn là vì hai chữ “kẻ cuối cùng”.
Hứa Trật quan sát rất kỹ, cảm thấy vị 【Lưỡi Dao】 này có lẽ cũng biết chút gì đó.
Nhưng lúc này cô chỉ là người đứng xem, bên cạnh còn có ba đồng liêu nhìn chằm chằm, không tiện hỏi gì.
Quá trình bắt giữ 【Lưỡi Dao】 không xảy ra bất kỳ ngoài ý muốn nào. Nhưng việc bắt giữ 【Đăng】 tiếp theo thì không hề thuận lợi.
Theo manh mối, 【Đăng】 hẳn là đang ẩn náu tại một phân viện nào đó của Quang Minh Viện. Nhưng khi họ đến, nơi đó đã người không nhà trống.
Sắc mặt 【Kiêu Ngạo】 khi thấy cảnh này hiển nhiên không dễ nhìn. Hắn nhận ra 【Đăng】 có thể đã sớm dự cảm được họ sẽ tới, nên trực tiếp bỏ trốn.
Một đối thủ có thể tiên đoán tương lai, quả thực rất khó đối phó.
“Hừ, vậy thì chơi trò mèo vờn chuột với cô ta đi.”
【Kiêu Ngạo】 hừ lạnh một tiếng, dựa theo chút dấu vết còn sót lại, kết hợp với năng lực siêu phàm của bản thân và đồng đội, bắt đầu truy đuổi.
Còn Hứa Trật, khi nghĩ đến cuộc gặp giữa cô và Khương Tình ở Vùng Đất Lạc, bỗng nhận ra điều gì đó.
Cô lặng lẽ lùi lại, rời xa 【Kiêu Ngạo】, rút vào một con hẻm nhỏ kín đáo, bốn phía không một bóng người, rồi tùy ý dựa lưng vào tường chờ đợi.
Khoảng mười phút sau, một tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía sau.
Hứa Trật không quá ngạc nhiên.
Đối phương cầm trong tay một thứ gì đó mà Hứa Trật không nhìn ra, vẻ mặt có chút oán trách:
“Muốn tính ra vị trí của cô, đúng là không dễ chút nào.”
Hứa Trật xác nhận mình không quen cô ta, nhưng giọng điệu của đối phương lại mang theo chút thân mật. Trong lòng Hứa Trật lặng lẽ than một câu người này đúng là tự nhiên quen, nhưng ngoài mặt vẫn lạnh lùng nói:
“Cô cũng gan thật, dám đến gặp tôi.”
Đại hành giả của 【Đăng】.
“Vì sao lại không dám? Chẳng phải là cô đang đợi tôi sao?”
“Cô hẳn là có vài vấn đề muốn hỏi tôi.”
Hứa Trật không nói gì.
Bởi vì thân phận hiện tại của cô là tín đồ, rất nhiều chuyện không thể trực tiếp nói ra từ miệng linh thể—Ngài sẽ biết.
Nhưng những lời vị đại hành giả này nói ra đã đủ để cho thấy, cô ta biết rõ Đại Giám Mục trước mặt chính là Hứa Trật, thậm chí còn biết một vài “bí mật” của Hứa Trật.
Có lẽ Khương Tình cũng không hiểu vì sao lại chọn Hứa Trật, nhưng Hứa Trật cảm thấy, người phụ nữ trước mặt này hẳn đã biết cô đến từ Liên Bang.
Cô quả thực có rất nhiều câu hỏi, nhưng đều không thể thốt ra, chỉ có thể im lặng nhìn người phụ nữ trước mặt.
Đại hành giả 【Đăng】 nếu chỉ xét bề ngoài thì không quá nổi bật về nhan sắc—không có điểm nào đặc biệt xuất chúng. Nhưng bất kể nhìn thế nào, cũng sẽ cảm thấy vô cùng “hài hòa”, hơn nữa lực thân hòa cực mạnh, dường như trước mặt cô ta có thể nói ra bất kỳ điều gì.
Nhưng đó không phải là kiểu mê hoặc, mà là cảm giác tự nhiên toát ra từ khí chất của cô ta.
Nói một người trông rất hài hòa nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng cảm giác cô ta mang lại cho Hứa Trật đúng là như vậy.
“Cô muốn nói gì? Lại muốn có được thứ gì từ tôi?”
“Muốn tôi thả cô đi à? Không được đâu.”
Hứa Trật không đưa ra câu hỏi của mình, mà phản vấn đối phương như vậy—đương nhiên, còn phải đính kèm một câu nói đường hoàng.
“Không không, tôi không định rời đi. Nếu vậy thì tôi trực tiếp đến Vùng Đất Lạc chẳng phải tốt hơn sao?”
【Đăng】 nói vậy, khiến Hứa Trật chợt nhớ ra một chuyện.
Theo từng đồng bạn lần lượt ngã xuống, vậy mà không có một đại hành giả nào nghĩ đến chuyện trốn vào Vùng Đất Lạc để tránh nạn?
Hứa Trật không nói gì, chỉ ra hiệu bằng ánh mắt để cô ta nói tiếp.
“Hiện tại tôi chưa thể nói cho cô biết điều gì. Nhưng tôi có một món quà, muốn tặng cho cô.”
Cô ta đột nhiên nói vậy, rồi đưa thứ trong tay cho Hứa Trật.
Đó là một bàn trận trông giống đồ chơi trí tuệ của trẻ con. Cô ta nhìn Hứa Trật nhận lấy rồi nói:
“Ghép xong nó chắc không khó đâu.”
Nghĩ một chút, cô ta lại nói:
“Rất nhiều chuyện, tôi biết sớm hơn họ rất nhiều. Nói hay không nói, kết cục đều sẽ không thay đổi.”
“Nhưng tôi đã lựa chọn phá cục. À đúng rồi, cô có thích Bướm Đêm không? Suy nghĩ của hắn rất thú vị. Ý tưởng nhốt Cốc trong nhà ngục, người đầu tiên đề xuất chính là hắn. Nhưng chắc cô cũng biết rồi—kẻ vẽ bản thiết kế cuối cùng và thực sự xây dựng là Đúc, cùng với sự tham gia của tất cả chúng tôi.”
“Thời gian đã trôi qua lâu như vậy rồi. Từ khi phong ấn Cốc đến nay, cô đoán xem—chúng tôi thật sự không hề chuẩn bị gì sao?”
Còn cần đoán sao?
Các người dám hợp lực phong ấn 【Cốc】, lẽ nào lại không để lại hậu thủ nào?
Hứa Trật nhíu mày, đột nhiên ý thức được hàm ý trong câu nói này.
Chẳng lẽ, các thần minh thuộc tính khác sau khi phong ấn 【Cốc】 rồi không còn xuất hiện, chính là vì đang chuẩn bị “hậu thủ”?
“Cái c.h.ế.t không phải là kết thúc. Huống chi, đại hành giả đâu có dễ c.h.ế.t đến vậy?”
Cô ta vừa nói, vừa nhẹ nhàng chạm ngón tay lên cổ tay Hứa Trật:
“Cầm chắc thứ này. Trước khi quay về, hãy giải nó ra.”
Nói xong, cô ta lùi lại vài bước, rời xa Hứa Trật.
Hứa Trật thấy vậy liền chất vấn:
“Cô nói vậy là có ý gì?”
【Đăng】 không giải thích nữa, chỉ nói câu cuối cùng:
“Tuy cô đã vào cục, nhưng thực lực vẫn chưa đủ. Biết quá nhiều, chưa chắc đã là chuyện tốt.”
Cô ta chỉ tay lên thái dương:
“Tôi không chắc cô có chịu nổi việc biết quá nhiều bí mật hay không.”
“Được rồi, tạm thời tôi chỉ nói đến đây thôi. Đồng bọn của cô sắp tới rồi.”
Cái gì…?
Cô ta định chủ động đi chịu c.h.ế.t sao?
Quỷ dị—quá quỷ dị.
Những đại hành giả này… thật sự không coi cái c.h.ế.t ra gì sao?
Gặp được 【Đăng】, nghi hoặc không những không giảm, mà còn tăng thêm.
Cái c.h.ế.t không phải là kết thúc?
Thế giới này không hề tồn tại luân hồi chuyển thế!
Giữa trời đất năng lượng bảo toàn, tất cả quy về 【Huy Quang】. Người c.h.ế.t sẽ tiêu tán, hóa thành năng lượng trong thiên địa trở về 【Huy Quang】; còn sinh mệnh mới sinh ra từ 【Huy Quang】 thì là một sinh mệnh hoàn toàn mới, không còn nửa điểm liên quan đến quá khứ.
Lời này của cô ta… rốt cuộc có ý gì?
Trong mắt Hứa Trật lóe lên suy tư, đồng thời đứng dậy rời khỏi nơi này—cô không muốn để đồng liêu biết mình đã nói chuyện với 【Đăng】 lâu đến vậy.
Sau khi xác nhận đã đi đủ xa, Hứa Trật mở “đồ chơi trí tuệ” trong tay.
Đó là một loại Hoa Dung Đạo dạng bàn trận, đĩa tròn kim loại lớn cỡ bàn tay, bên trong có gần ba mươi mảnh ghép. Cô hẳn là cần khôi phục lại một đồ án.
Không có bản mẫu để tham khảo, cô chỉ có thể tự tay làm.
May mà lúc này bản thể có thể giúp cô suy nghĩ. Từ xa, cô cảm nhận được khí tức của đồng liêu, sau đó là tiếng chiến đấu—cô biết, chắc 【Đăng】 đã giao thủ với họ.
【Đăng】 kiên trì lâu hơn bất kỳ đại hành giả nào trước đó—lâu đến mức khi Hứa Trật ghép xong bàn trận, cô ta dường như mới bại trận.
Mà Hứa Trật nhìn bàn trận đã hoàn chỉnh, không thốt nổi lời nào.
Sao cô ta lại đưa cho mình thứ này?
