[mạt Thế] Tôi Là Chủ Thần Thế Giới Sương Mù - Chương 412: Bị Giam Cầm?

Cập nhật lúc: 02/01/2026 15:01

Hứa Trật có chút không chắc, người xây dựng nên khu săn b.ắ.n này rốt cuộc đã từng đến đây hay chưa?

Vùng Đất Lạc không phân biệt thu hút siêu phàm giả tiến về đây, nhưng ngay trước cửa lại đặt ra một rào cản không rõ tên, không phải ai cũng có thể “thông qua” để đi đến nơi này. Phải biết rằng, toàn bộ những kẻ bị chặn bên ngoài đều là định danh giả.

Vậy còn thần minh thì sao?

Thần minh cũng sẽ bị chặn ở ngoài ư?

Chỉ nghĩ suông thì vô ích. Hứa Trật không do dự quá lâu, dù sao cũng đã đến rồi, chi bằng đi xem thử.

Cô thuận theo lực hấp dẫn mãnh liệt đến mức khiến đầu óc choáng váng, tiếp tục tiến về phía trước. Khi đi ngang qua một điểm nút nào đó, Hứa Trật mơ hồ cảm thấy mình như đã kích hoạt thứ gì đó. Ngay sau đó, một ánh nhìn cực kỳ mạnh mẽ chiếu thẳng lên người cô. Cô không cảm nhận được bất kỳ d.a.o động cảm xúc nào từ “ánh nhìn” quá đỗi hư vô ấy, chỉ là… Hứa Trật cảm thấy bờ vai mình dường như nặng đi rất nhiều. Xem ra, chủ nhân của ánh mắt này không thích cô.

Hoặc là… không thích cô xuất hiện ở đây?

Nhưng thì sao chứ?

Có bản lĩnh thì tới g.i.ế.c cô ngay đi, đừng chỉ đứng đó nhìn chằm chằm? Đã không ngăn được, Hứa Trật cũng chẳng định khách sáo với ai.

Càng có kẻ không vui, cô lại càng muốn đi xem rốt cuộc đó là thứ quái gì.

Hứa Trật có suy đoán về chủ nhân của ánh nhìn kia, đại khái là một trong những “chủ nông trại” chăng?

Nếu cô chưa tham phá được quy tắc của tấm thẻ gỗ, e rằng lúc này đã bị đối phương nắm thóp rồi. Nhưng đối phương chỉ nhìn, lại không thể làm gì cô, có phải chứng tỏ rằng đối phương cũng không thể động đến đồ vật trong Vùng Đất Lạc hay không?

Nghĩ đến đây, trong lòng Hứa Trật lại dâng lên thêm vài phần mong đợi. Chỉ là… rốt cuộc cô đang đi về đâu?

Phong cảnh xung quanh trong lúc vô tri vô giác trở nên hỗn loạn. Lúc này cô vẫn còn ở trong rừng rậm, phía trước chừng mười mét đã biến thành khu sa mạc. Chưa đi được bao lâu trong sa mạc, cô lại men theo con đường đi xuống, dường như tiến vào một hang động. Thế nhưng rõ ràng là đang đi xuống lòng đất, vậy mà bỗng nhiên lại “liễu ám hoa minh”, rẽ một khúc liền thấy ánh mặt trời.

“... Chỗ này chưa được bàn bạc xem nên trông như thế nào à?”

Hứa Trật buông lời càu nhàu như vậy, nhưng trên thực tế cô đang cẩn thận quan sát từng biến hóa dọc đường. Sau đó cô phát hiện, so với việc chưa thống nhất hình dạng, chi bằng nói rằng không gian ở đây vốn dĩ hỗn loạn.

Sự dụ hoặc của Vùng Đất Lạc dẫn dắt cô đi đúng thời điểm và con đường. Nếu để cô tự mình đi loạn, e rằng đã bị không gian hỗn loạn cắt xẻ thành mấy mảnh rồi.

Đương nhiên, đó chỉ là cách nói phóng đại. Với cấp độ siêu phàm hiện tại, cô chưa đến mức không chịu nổi, nhưng chắc chắn sẽ bị lạc ở đây. Sự xé rách do vượt qua các không gian khác nhau gây ra, dù là cô cũng không thể xem nhẹ.

Vậy nên, nơi này tồn tại một thứ gì đó khiến không gian trở nên hỗn loạn; phải xuyên qua những không gian hỗn loạn này mới có thể đến được vị trí của thứ đó.

Hứa Trật gần như đã trải qua đủ bốn mùa xuân hạ thu đông, lại đi qua vô số địa hình quen lạ khác nhau. Đến lúc này, phong cảnh phía trước mới bỗng nhiên trở nên thống nhất.

Hoặc nói đúng hơn, cảnh tượng phía trước đã không thể gọi là “phong cảnh” nữa. Trên bầu trời không còn mây, không còn trăng, đương nhiên cũng chẳng có mặt trời, toàn bộ chỉ là một mảnh trắng xóa. Không chỉ bầu trời, ngay cả mặt đất cũng không còn tồn tại. Trong thiên địa trắng xóa ấy, chỉ có duy nhất một cây cầu độc mộc lung lay làm điểm đặt chân.

Chỉ nhìn thôi, Hứa Trật đã cảm thấy tim đập thót lại. Phía dưới hoàn toàn không thấy đáy, cô thậm chí không dám tưởng tượng, một khi rơi khỏi cây cầu này sẽ rơi xuống nơi nào?

Liệu còn sống bò ra được không?

Hay là nơi này vốn dĩ không hề có “đáy”, chỉ có thể rơi mãi không dừng, cho đến tận cùng sinh mệnh?

Nhưng lúc này Hứa Trật cũng không thể nghĩ nhiều như vậy. Thần sắc cô căng thẳng, không phải vì nhìn thấy cầu độc mộc quá mức khẩn trương, mà là vì sau khi tiến vào mảnh thiên địa trắng xóa này, lực hấp dẫn kia lại tăng lên một tầng. Cô gần như phải dùng toàn bộ lý trí mới có thể chống cự lại, không để bản thân mất đi thần trí.

Lùi lại là điều không thể. Cô đã thử rồi. Chỉ cần vừa nảy sinh ý nghĩ ấy, cảm giác luyến tiếc liền như vũng bùn quấn lấy cô, khiến cô thậm chí không thể xoay người.

Đã vậy, thì cứ tiến về phía trước.

Hứa Trật rất ít khi do dự trước sau. Đã đưa ra quyết định, cô liền không chần chừ nữa, bước lên cây cầu độc mộc trông có vẻ bất cứ lúc nào cũng có thể sụp đổ, hoàn toàn chẳng dính dáng gì đến hai chữ “an toàn”.

Khi cô hoàn toàn đứng trên cầu, như có linh cảm nào đó, Hứa Trật bỗng ngoái đầu nhìn lại. Sau đó cô phát hiện, con đường mình vừa đi qua đã biến mất. Giữa trời đất chỉ còn lại một mảnh trắng xóa cùng cây cầu độc mộc dưới chân cô.

Điều cô có thể làm, chỉ còn lại tiến lên phía trước.

Hứa Trật cũng không hối hận, bởi cô không hề cảm nhận được “nguy hiểm”. Dù sự dụ hoặc đến từ Vùng Đất Lạc gần như đang “bắt cóc” cô tiến về phía trước, nhưng trực giác mạnh mẽ của cô vẫn chưa hề phát ra cảnh báo. Theo việc cấp độ siêu phàm không ngừng tăng lên, độ chính xác của “trực giác” ấy cũng ngày càng cao. Định danh giả có thể vô thức giao tiếp với năng lượng siêu phàm giữa trời đất, từ đó sớm dự cảm nguy hiểm. Sự dự cảm này sẽ biểu hiện dưới nhiều hình thức khác nhau; với Hứa Trật, đó là “cảm giác không ổn”.

Đặc biệt là sau khi cô lĩnh ngộ quy tắc, loại “dự cảm” này càng đạt đến mức khó bị lừa gạt che mắt. Nhưng lúc này, cô hoàn toàn không hề sinh ra cảm giác ấy.

Khi cô bước đi trên cầu độc mộc, sự dụ hoặc đến từ Vùng Đất Lạc bỗng nhiên cũng biến mất. Những thanh âm và cảm xúc nóng nảy, gấp gáp kia được xoa dịu đi, tựa hồ bởi vì cô đang đến gần nguồn gốc của chúng.

Hứa Trật chưa đi được mấy bước thì, ngoài dự liệu, cô nhìn thấy một thứ gì đó.

Gọi là “thứ gì đó”, chi bằng nói là một đoàn ánh sáng treo cao nơi chân trời xa xôi, chiếu sáng toàn bộ không gian thành một mảnh trắng xóa?

Hứa Trật nhìn không rõ lắm, nhưng cô không dám mở Con Mắt Thấu Suốt, bởi chỉ cần nhìn ánh sáng ấy từ xa thôi, trong lòng cô đã dâng lên cảm giác nhỏ bé.

Tựa như đứng trước nó, cô chỉ là một hạt bụi.

Đối với thứ như vậy, cô không chắc mình có chịu đựng nổi sau khi mở Con Mắt Thấu Suốt hay không.

Chỉ là điều khiến Hứa Trật cảm thấy vi diệu, đó là khi cảm nhận được sự nhỏ bé của bản thân cùng sự bất khả xâm phạm của ánh sáng kia, cô lại mơ hồ sinh ra một cảm giác thân cận khó hiểu.

Sắc mặt Hứa Trật trở nên cổ quái, bởi cô cảm thấy cảm giác thân cận này khiến đầu óc cô có chút không tỉnh táo. Cô… cô vậy mà lại thấy ánh sáng kia giống mẹ mình?

Đúng là gặp quỷ rồi. Mẹ cô đã c.h.ế.t không thể c.h.ế.t hơn nữa, huống chi từ khi hiểu chuyện, cô đã không còn nảy sinh bất kỳ cảm giác thân cận nào với người mẹ sinh lý ấy. Sao giờ lại có cảm giác khiến da đầu tê dại như vậy đối với một ánh sáng?

Cô trăm phần trăm xác nhận, mình không phải do một đoàn ánh sáng sinh ra!

Ngay khi Hứa Trật kiên định nghĩ như vậy, cảm giác thân cận quái lạ kia bỗng nhiên tan biến. Nhưng cô còn chưa kịp thở phào, cảm giác ấy lại quay trở về — chỉ là lần này, đối phương đổi sang một cách khác.

Bởi vì lúc này cô không còn cảm thấy ánh sáng kia là mẹ mình nữa. Cô cảm thấy nó là chị em ruột của cô, là m.á.u thịt tương liên với cô.

“... Thần kinh.”

Hứa Trật không nhịn được mắng một câu.

Có ý gì đây? Hóa ra thứ này thiếu người thân quá, nên mới điên cuồng dụ hoặc siêu phàm giả trong Vùng Đất Lạc tới đây chơi trò gia đình với nó?

Hứa Trật mắng thẳng một câu, nhưng ánh sáng kia không hề có phản ứng nào, trông không giống như có ý thức tự chủ. Nhưng nếu vậy thì vì sao?

Hứa Trật không hiểu, chỉ mở to mắt quan sát ánh sáng kia. Nhìn một lúc, cô bỗng nhiên như bị mê hoặc, không nhịn được bước lên trước vài bước, muốn đuổi theo án sáng trên bầu trời. Nhưng rất nhanh, trong cơ thể cô bỗng đau nhói một cái, khiến cô tỉnh táo lại.

Sau đó Hứa Trật mới phát hiện, mình suýt chút nữa đã rơi khỏi cầu độc mộc. Mà vị trí của ánh sáng kia, lại hoàn toàn không nằm trên cầu.

Cho dù cô muốn đi trên không trung, nơi này dường như cũng tồn tại một quy tắc vô hình áp chế siêu phàm giả, buộc họ phải ngoan ngoãn đứng trên cầu độc mộc.

Còn cơn đau nhói trong cơ thể vừa rồi, tựa như co rút cơ bắp, lại giống như bị điện giật. Nhưng Hứa Trật có thể xác nhận, đó là Quy Tắc đang nhắc nhở cô.

Không phải quy tắc tấm thẻ gỗ cô vừa thu được, mà là mảnh quy tắc cô đã sớm “ăn” vào — mảnh quy tắc lai lịch không rõ nhưng lại mạnh mẽ ngoài dự liệu kia.

…Nhưng nhắc nhở thôi, cần gì phải giật điện cô một cái chứ?

Sau khi Hứa Trật lần nữa thoát khỏi trạng thái kỳ diệu kia, cảnh tượng lại xảy ra biến hóa. Thế giới vốn trống rỗng như thể gợn lên một tầng gợn sóng. Rồi sau đó, Hứa Trật nhìn thấy một màn khiến cô chấn động.

Mảnh thế giới trắng xóa “tường hòa” trước mắt biến mất. Thứ xuất hiện lại là một “bầu trời” u ám, cùng ánh sáng bị vô số xiềng xích khóa c.h.ặ.t, treo lơ lửng giữa không trung.

Trên bầu trời sấm sét đan xen, khí tức cấm chế bao trùm khắp thế giới này. Chỉ đứng ở đây thôi, Hứa Trật đã cảm thấy mình chẳng khác nào phàm nhân. Huống chi là ánh sáng bị trói buộc kia?

Mà những xiềng xích này, cũng không phải là xiềng xích thông thường. Nhờ Hứa Trật hiện tại đã nhập môn Quy Tắc, cô mới có thể quan sát kỹ chúng mà không rơi vào hôn mê — hoặc nói đúng hơn, mới có thể nhìn thấy chúng.

Những xiềng xích này, vậy mà toàn bộ đều do quy tắc tạo thành.

Ánh sáng bị chúng trói buộc cũng không còn rực rỡ như lúc trước, trở nên ảm đạm đi rất nhiều. Hứa Trật nhìn bộ dạng ấy, trong lòng lại mơ hồ sinh ra cảm giác đau xót?

“Đúng là gặp quỷ rồi.”

Miệng nói vậy, nhưng Hứa Trật vẫn chăm chú quan sát ánh sáng đã ảm đạm kia, bởi cô phát hiện, mình dường như đã có thể nhìn rõ rốt cuộc đó là thứ gì.

Chỉ là càng nhìn, tim cô đập càng dữ dội, m.á.u trong người như sôi trào, đầu óc ong ong. Điều này vừa là vì cô rơi vào cảm xúc kích động sau khi nhìn rõ đó là gì, vừa là vì cơ thể cô đã cùng thứ ánh sáng bị trói buộc kia sinh ra một loại cộng hưởng nào đó.

Khi ánh sáng dần ảm đạm đi, cô nhìn rõ bản thể của nó: đó là một mảnh vỡ quy tắc bị xé nát, cạnh viền không mấy chỉnh tề. Chỉ riêng điều này đã đủ đặc biệt, nhưng điều đặc biệt hơn nữa là — ngay khoảnh khắc đầu tiên, Hứa Trật liền nhận ra, mảnh nhỏ cô đã “ăn” vào người mình, có thể hoàn toàn khớp với một góc nào đó của mảnh vỡ này!

Những đường vân trên đó hoàn mỹ kéo dài sang mảnh trong cơ thể cô. Điều này đủ để chứng minh, chúng đến từ cùng một quy tắc!

Chỉ ăn một mảnh nhỏ, cô đã đạt được thành tựu như hiện tại. Nếu nuốt trọn cả mảnh lớn này thì sẽ thế nào?

Tim Hứa Trật đập thình thịch không ngừng, ánh mắt thậm chí không thể rời đi nửa phân. Trong đầu cô chỉ còn một ý nghĩ lặp đi lặp lại: Mình muốn nó!

Chỉ là… phải làm sao để lấy được?

Cô đứng ở đây, ngay cả năng lực siêu phàm cũng không thể vận dụng. Mảnh thiên địa này dường như đã vì giam cầm mảnh vỡ ấy mà vận dụng vô số quy tắc liên quan đến cấm chế. Hứa Trật đoán, hẳn là b.út tích của các thần minh.

Về lai lịch của mảnh vỡ này, Hứa Trật cũng có suy đoán. Bọn họ giam cầm nó, tất nhiên là muốn có được nó. Điều đó cũng có nghĩa, trong tình huống bình thường, bọn họ không thể tham ngộ quy tắc ẩn chứa trong mảnh vỡ này.

Không biết bọn họ đã to gan đến mức nào mà lấy được mảnh vỡ này, nhưng hiện tại có thể biết là Cốc đã trộm lấy một phần, giấu trong Liên Bang, lại bị Hứa Trật nhặt được tiện nghi.

“... Hừm.”

“Chẳng lẽ lúc trước Cốc trở mặt với các thần minh khác, cũng có nguyên nhân này?”

Khi Hứa Trật vừa nghĩ như vậy, một tiếng sét nổ vang, chiếu sáng cả thế giới u ám xám xịt này.

Làm cái gì vậy?

Lại dọa cô à?

Đáng c.h.ế.t!

Hứa Trật không cho rằng thứ mình thấy trước đó là ảo giác. Chi bằng nói, cô tin rằng ánh sáng khi nãy mới là hình thái ban đầu của nó.

Còn hiện tại, là bộ dạng sau khi bị giam cầm ở đây quá lâu. Nó đã ảm đạm đến cực hạn, tựa hồ sắp tắt hẳn.

Điều này khiến Hứa Trật nảy sinh một suy đoán.

Phải chăng, khi ánh sáng trên người nó hoàn toàn tắt đi, chính là lúc các thần minh có biện pháp lấy được nó?

Năm đó, nó rơi xuống Vùng Đất Lạc, gây ra biến đổi cho thế giới này. Các thần minh phát hiện ra nó, nhưng lại bất lực, chỉ có thể xây dựng nhà giam xung quanh nó.

Nếu vậy, khu săn b.ắ.n bên ngoài kia, có phải cũng là để cung cấp năng lượng cho nhà giam này hay không?

“Chậc.”

Sắc mặt Hứa Trật có chút khó coi, bởi cô nghĩ đến Liên Bang. Liên Bang… cũng là một cái l.ồ.ng giam.

Đám người này rốt cuộc là sao?

Gặp chuyện mà không giải quyết, cứ xây trước một cái l.ồ.ng giam, nhốt người hoặc đồ vật vào trong sao?

Chỉ là cái l.ồ.ng giam này trông có vẻ kiên cố hơn Liên Bang rất nhiều. Cô nóng lòng muốn giành trước các thần minh, nuốt trọn mảnh vỡ kia. Cô cảm thấy đó vốn dĩ là đồ của mình, và cũng rốt cuộc hiểu vì sao bản thân lại sinh ra cảm giác thân cận với ánh sáng ấy.

Dù sao, hiện tại mạch và thân thể của cô đều được cấu thành từ một phần của mảnh vỡ kia, sao có thể không thân cận?

Vậy nên, mảnh vỡ này vốn dĩ nên bị cô ăn vào, chứ không phải bị mấy kẻ kỳ quái nào khác lấy đi.

“Phải nghĩ cách… phải nghĩ cách.”

Hứa Trật cúi đầu trầm tư.

Đầu tiên, cô không thể đứng đây chờ ánh sáng của mảnh vỡ hoàn toàn tắt đi, bởi khi đó các thần minh chắc chắn sẽ giáng lâm. Hiện tại cô còn đ.á.n.h không lại bọn họ.

Thứ hai, cô không thể thử tham ngộ quy tắc trên những xiềng xích này rồi giải phóng mảnh vỡ, bởi cô mới vừa nhập môn. Những quy tắc này do thần minh tạo ra, hiệu suất của cô sẽ không cao.

Cuối cùng, cô không muốn từ bỏ, không muốn cứ thế rời đi, hoặc ra ngoài tìm cách khác rồi quay lại — biến số quá nhiều.

Khó.

Rất khó.

Ngay khi đầu óc Hứa Trật vận chuyển với tốc độ cao, bỗng nhiên, mắt cô sáng lên.

Ngón tay thiếu nữ khẽ run một cái, không biết là vì kích động, hay vì ý nghĩ trong đầu quá mức táo bạo.

“Dù sao… cũng liều mạng không biết bao nhiêu lần rồi, không thiếu lần này, đúng không?”

“Bảo mình từ bỏ, thật sự không làm được.”

Hứa Trật lẩm bẩm, rồi hạ quyết tâm.

Không phải chỉ là một mảnh không gian thôi sao?

Sau khi lĩnh ngộ quy tắc và thăng cấp, năng lực Di Lưu Chi Địa của cô đã được tăng cường đến mức cực kỳ khoa trương. Một trong số đó là: tất cả những quy tắc cô lĩnh ngộ đều có thể phát huy tác dụng trong Di Lưu Chi Địa!

Bao gồm cả mảnh vỡ cô đã ăn vào!

Vậy thì… tại sao cô không thử dùng phần Liên Bang còn sót lại, mang toàn bộ nơi này đi luôn?

Chỉ cần mang đi, chẳng phải đều là của cô rồi sao?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.