Mạt Thế: Tôi Tích Trữ Vật Tư Câu Cá Mập - Chương 174: A

Cập nhật lúc: 04/04/2026 10:09

Dư Tiền nở nụ cười đầy sát khí, rồi cả nhóm chia làm hai, Trình Triệt và Dư Tiền một nhóm, Triệu Y Y và Chu Diệp Thanh một nhóm, tiến vào hai ngả khác nhau.

Trình Triệt dùng dị năng tinh thần bao bọc Dư Tiền cẩn thận, sau đó kiểm tra kỹ lưỡng rồi mới vượt qua cô để đi trước dẫn đường. Anh không bao giờ cho phép Dư Tiền phải đứng trước, dù đã có chuẩn bị kỹ cũng không thể để cô gặp nguy hiểm.

Cẩn trọng di chuyển, Dư Tiền ngửi thấy mùi thịt nướng thoảng qua, như thịt đang xèo xèo dưới lửa nhưng lại có mùi hôi tanh khiến cô thấy buồn nôn.

Càng tiến gần đến cuối đường, mùi tanh hôi càng nồng nặc. Dù là mùi thịt nhưng lại khiến cô cảm thấy khó chịu.

“Bọn chúng sao mãi chưa đến vậy? Không phải lão Triệu đã nói bọn A Yến sẽ đưa mấy con mồi béo này tới sao?”

“Ai mà biết được? Có khi gặp chuyện ngoài ý muốn rồi.”

“Chuyện lão Triệu làm cậu còn lo sao? Với lại, mấy tên kia cũng chẳng phải hạng xoàng, chỉ là trông có vẻ lêu lổng thôi.”

Tiếng nhai ch.óp chép vang lên, khiến người nghe có thể tưởng tượng ra cảnh bọn chúng đang ăn uống say sưa.

Trình Triệt nhìn Dư Tiền, hai người trao đổi ánh mắt, và ngay sau đó là âm thanh “phập” của một cái đầu rơi xuống đất.

Là dị năng giả hệ tinh thần, Trình Triệt có thể vô hình g.i.ế.c người, một khả năng không phải dị năng giả nào cũng có được.

Sau khi kiểm tra lại lần nữa, anh xác định xung quanh không còn nguy hiểm, định đi tiếp thì bỗng khựng lại, quay sang nhìn Dư Tiền, ngập ngừng: “Anh nghĩ thứ trước mặt không phù hợp để em nhìn thấy.”

Trong đầu Dư Tiền lập tức hiện lên mùi hôi tanh lạ lùng kia. Nén lại cảm giác buồn nôn, cô chậm rãi tiến về phía khúc ngoặt của đường hầm.

Trước mặt cô là một tấm sắt lớn, trên đó là t.h.i t.h.ể của một bé gái đã bị xử lý, chỉ còn lại những phần thịt nham nhở, thê t.h.ả.m vô cùng.

Dư Tiền lập tức đỏ hoe mắt, tay vịn vào tường nôn thốc nôn tháo. Dạ dày quặn lên, axit trào ngược lên cổ họng, nước mắt rơi xuống làm nhòe tầm nhìn của cô.

Cô biết rằng trong tận thế, nhiều người vì đói mà ăn thịt đồng loại, nhưng cô không ngờ lại có kẻ ăn thịt người như một món ngon. Bên cạnh xác là đủ loại gia vị, minh chứng cho sự thích thú của bọn chúng khi ăn uống.

Nhìn đám t.h.i t.h.ể của bọn chúng, Dư Tiền cảm thấy đơn giản g.i.ế.c chúng chưa đủ. Cô muốn trói bọn chúng lại trên mặt đất, để những tên quái đản này nếm thử cảm giác bị xác sống xé xác từng miếng thịt.

Hiểu được nỗi đau đớn của Dư Tiền, Trình Triệt đưa cho cô chai nước rồi bế cô lên khỏi nơi ấy.

“Không phải ai cũng xứng đáng được gọi là con người. Đừng để những thứ như vậy ảnh hưởng tới em, chúng không đáng.”

Đợi cho đến khi mùi tanh biến mất, Trình Triệt mới đặt Dư Tiền xuống, thấy cô xúc miệng và sắc mặt có chút đỡ hơn, anh mới nhẹ nhõm phần nào.

Dư Tiền uống một ngụm nước lớn, cười nhạt: “Chỉ là cảnh đó khiến em thấy ghê tởm thôi. Dù đã nghe về chuyện này, nhưng không ngờ khi tận mắt chứng kiến lại khó chịu như vậy.”

Trình Triệt biết Dư Tiền không muốn nhắc lại chuyện vừa rồi, nên đưa cô tiếp tục đi sâu hơn vào bên trong địa đạo.

Cả nhóm tiếp tục tiến sâu vào bên trong, mùi hôi thối nồng nặc bắt đầu lan tỏa.

Dư Tiền nhìn quanh, phát hiện trong những chiếc l.ồ.ng chật hẹp là vô số người bị nhốt trần truồng, bị ép nằm bẹp dí không thể ngẩng đầu lên. Nghe thấy tiếng bước chân, họ chỉ phản xạ rùng mình sợ hãi mà không hề có khả năng nhích lên dù chỉ một chút.

Nhìn những người này, Dư Tiền lại nghĩ đến cô gái lúc trước. Có lẽ họ chính là “nguồn thức ăn dự trữ” của bọn cầm thú kia.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mạt Thế: Tôi Tích Trữ Vật Tư Câu Cá Mập - Chương 174: Chương 174: A | MonkeyD