Mạt Thế: Tôi Tích Trữ Vật Tư Câu Cá Mập - Chương 200: A

Cập nhật lúc: 04/04/2026 10:11

Dư Tiền nhìn Triệu Y Y, trong mắt cả hai đều lộ rõ sự vui mừng và bất ngờ.

Đúng là “cầu được ước thấy”, vừa lo không biết thuê sạp chỗ nào thì đã có người đến gõ cửa rồi, lần này cô có thể tranh thủ đề xuất thêm các yêu cầu với tầng lớp lãnh đạo.

Cô làm ra vẻ khó xử, thở dài: “Nghe anh nói thì chuyện này không dễ giải quyết, nhưng căn cứ đã đề nghị thì tôi cũng sẽ cân nhắc. Cho tôi hai ngày, chiều ngày kia tôi sẽ đến văn phòng anh để trả lời.”

Cô không để anh ta trả lời, lập tức đứng lên, mặc áo mưa, thu dọn mái hiên: “Đội trưởng Thẩm, chúng tôi phải đi đón người rồi, không tiếp anh được, anh cứ tự nhiên.”

Nói xong, cô cùng Triệu Y Y bỏ đi, để lại Thẩm Tri Hành đứng nhìn theo bóng lưng nhỏ nhắn của cô trong chiếc áo mưa trong suốt.

Thẩm Tri Hành bất giác nắm c.h.ặ.t ô, đứng tại chỗ một hồi lâu mới quay lưng rời đi, vẻ mặt có chút bực bội.

Đúng lúc này là giờ nghỉ trưa, trời mưa quá to nên các công trình ngoài trời đều phải ngưng lại, chiều cũng được nghỉ, nhưng nghỉ việc cũng có nghĩa là không có lương.

Dư Tiền thấy môi của mẹ Triệu Y Y là bà Lưu Ngọc Yến đã tím tái vì lạnh, nên kéo c.h.ặ.t áo mưa cho bà, rồi vội dẫn cả ba về nhà nghỉ ngơi.

Nhiệt độ đã giảm xuống chỉ còn khoảng 20 độ, người lại ẩm ướt, gió thổi qua lạnh đến rùng mình.

Về đến nhà, Triệu Y Y lo chăm sóc cho bố mẹ, cảm ơn Dư Tiền rồi đưa cả nhà về phòng 501.

Dư Tiền vừa cởi áo mưa và ô cất vào không gian thì thấy Trình Triệt đang nằm trên sofa ngủ trưa.

Nghe thấy tiếng Dư Tiền đóng cửa, Trình Triệt ngồi dậy, đi vào bếp và bưng ra một bát trà gừng đường đỏ.

“Trà gừng để làm ấm người. Hôm nay nhiệt độ giảm nhanh, dù em không ướt người nhưng vẫn nên uống cho ấm bụng. Nhớ tắm nước ấm nữa, dù là dị năng giả cũng không được coi thường sức khỏe.”

Dư Tiền nhấp một ngụm trà gừng, nhưng thấy mùi gừng hơi cay, cô liền định lén đổ vào không gian không uống nữa.

Nhưng Trình Triệt đã tinh ý phát hiện, anh gõ nhẹ ngón tay lên bàn gỗ, phát ra tiếng “cốc cốc”.

“Không được, uống hết đi, uống xong sẽ có thưởng.”

Dư Tiền chun mũi, nhìn bát trà gừng rồi lại nhìn anh, cuối cùng đành c.ắ.n răng uống hết bát trA Nùng hổi.

Đặt bát trống xuống bàn, cô lập tức nhảy vào lòng Trình Triệt, ánh mắt lấp lánh: “Anh vừa nói có thưởng, thưởng gì nào? Có phải món cay em nói lúc sáng không? Này, em nói rồi, ăn món cay trong trời lạnh thì tuyệt nhất!”

Trình Triệt nhìn bàn tay nhỏ của Dư Tiền nghịch ngợm trên người mình, nên bế cô vào phòng ngủ, đè cô xuống giường và dùng môi mình chặn lại những lời nói không dứt của cô.

Dư Tiền bị hương gỗ dịu nhẹ trên người Trình Triệt bao bọc, hơi thở bị anh cướp mất, đôi môi đỏ mọng dần trở nên đậm màu hơn, đôi mắt trong veo cũng mơ màng như phủ sương.

Không biết qua bao lâu, Trình Triệt mới lưu luyến buông cô ra, nhẹ nhàng kéo cô vào lòng.

“Là vị gì thế?”

Dư Tiền lập tức đỏ mặt, ngượng ngùng ho khẽ, bàn tay lại luồn vào dưới áo Trình Triệt, nhẹ nhàng chạm vào cơ bụng săn chắc của anh.

Trình Triệt giữ tay cô lại: “Là vị gì, không nói thì đừng mong được chạm vào.”

Dư Tiền không hài lòng, c.ắ.n nhẹ vành tai anh rồi nhanh ch.óng thốt lên ba chữ: “Vị vải thiều.”

Nghe vậy, Trình Triệt hài lòng nằm xuống, như một đứa trẻ, để mặc cho Dư Tiền nghịch ngợm.

Dư Tiền mân mê một hồi thì cũng thấy mệt, lười nhác nằm tựa vào n.g.ự.c Trình Triệt: “Sau này muốn hôn em, có phải anh cứ phải ăn kẹo không?”

Trình Triệt cười nhẹ, cả l.ồ.ng n.g.ự.c hơi rung lên: “Ăn kẹo thì sẽ có cớ để hôn lâu hơn.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.