Mạt Thế: Tôi Tích Trữ Vật Tư Câu Cá Mập - Chương 51: A
Cập nhật lúc: 03/04/2026 08:05
Trước tận thế, chồng cô từng là người đàn ông chất phác, biết chăm lo gia đình và hiếu thảo với cha mẹ. Nhưng khi thế giới đảo điên, hắn đã biến chất hoàn toàn, trở thành một kẻ xa lạ mà cô không sao thấu hiểu.
Cơn giận dữ trong lòng Dư Tiền từ âm mưu hôm qua cũng đã nguôi ngoai phần nào, nhưng khi nhìn thấy Lục Chính Lập vẫn còn thoi thóp, cô không khỏi nhíu mày.
Đúng là loại người gieo rắc nghiệp chướng thì sống dai, hắn lại may mắn sống sót.
Tòa nhà số 1 ra nông nỗi này cũng vì có tên chuột cống như hắn, nên Dư Tiền không muốn hắn tiếp tục lảng vảng trước mắt mình thêm một giây phút nào nữa.
Cô rút thanh đao từ trong không gian ra, ánh mắt vợ Lục Chính Lập co lại đầy kinh hãi, bà ta lập tức lao đến chắn trước chồng mình, cơ thể run rẩy, không biết vì lạnh hay vì sợ hãi.
Dư Tiền dễ dàng đẩy vợ của Lục Chính Lập sang một bên. Lưỡi đao ánh lên tia sáng lạnh lẽo, nổi bật giữa hành lang tối tăm và u ám của tòa nhà.
Lục Chính Lập run rẩy, cố gắng bò lùi lại phía sau. Đôi tay tím tái, nứt nẻ vì lạnh, yếu ớt bám vào sàn nhà nhưng chẳng thể điều khiển được cơ thể đã tê dại. Hắn chỉ có thể trân trối nhìn lưỡi đao mỗi lúc một tiến gần hơn.
Cơ thể hắn đã mất cảm giác, nỗi đau đớn cũng trở nên mơ hồ.
Dư Tiền nhẹ nhàng nâng thanh đao, không dùng quá nhiều sức, nhưng lưỡi đao sắc lạnh đã xuyên thẳng vào tim hắn.
Cơn gió lạnh từ bên ngoài ùa vào, cuốn theo những bông tuyết lất phất, lập tức đóng băng dòng m.á.u nóng chảy ra, khiến mùi tanh của m.á.u cũng phai nhạt đi.
Mọi người có mặt tại đó đều c.h.ế.t lặng. Họ từng nghĩ Dư Tiền chỉ hù dọa, không ngờ cô lại thực sự ra tay dứt khoát, tước đoạt mạng sống của Lục Chính Lập ngay tại chỗ.
Dù cơ thể đã tê liệt, nhưng dòng m.á.u đỏ thẫm vẫn khiến Lục Chính Lập cảm thấy sợ hãi tột độ. Hắn cố hét lên, nhưng chẳng thể phát ra âm thanh nào. Cả người hắn chỉ biết nằm yên trên nền đất lạnh ngắt, vô lực đối diện với số phận vừa bị định đoạt.
Những kẻ định tiến lên chất vấn Dư Tiền bất giác dừng bước. Họ hiểu rõ phải biết sợ hãi kẻ mạnh, nhưng cũng không ngờ một cô gái trẻ lại có thể ra tay quyết liệt và tàn nhẫn đến thế.
Trình Triệt dùng mũi giày khẽ hất gã Lục Chính Lập sang một bên, rồi thong thả cùng Dư Tiền rảo bước lên tầng. Đám cư dân xung quanh như nín thở, chỉ dám lặng lẽ dõi theo từng cử chỉ của hai người.
Dọc đường đi, Dư Tiền nhẹ nhàng vẩy sạch những giọt m.á.u còn vương lại trên lưỡi đao, nhưng tâm trí cô lúc này đã sớm bay bổng về thực đơn cho bữa tối.
Số t.h.u.ố.c men thu được từ bệnh viện, chúng ta chia làm ba phần. Phần của Triệu Y Y tôi đã giao cho cô ấy rồi. Còn phần của anh, tối nay tôi sẽ chuẩn bị, anh thấy sao? cô đề nghị.
Trình Triệt lắc đầu từ chối: Cứ để cô giữ giúp tôi đi. Không gian của tôi hiện tại cũng khá chật chội, coi như gửi nhờ cô bảo quản, mỗi ngày tôi sẽ trả thêm một chút lãi phí.
Dư Tiền trầm ngâm giây lát rồi gật đầu đồng thuận, đoạn hào hứng nói thêm: Tối nay tôi muốn ăn tôm rim dầu. Những món còn lại, anh cứ tùy ý trổ tài nhé.
Dứt lời, cô lấy từ trong không gian ra một túi tôm đã rã đông, đặt gọn vào tay Trình Triệt.
Số lượng này hơi nhiều, hai chúng ta ăn sao hết được. Để qua đêm sẽ mất đi độ tươi ngon đấy, Trình Triệt ước lượng trọng lượng túi tôm trên tay, định bụng sẽ trả lại bớt một phần.
Thế nhưng Dư Tiền đã xua tay ngăn lại: Triệu Y Y lần này cũng đã dốc sức không ít, mẹ cô ấy ở nhà lại đang ốm yếu, vất vả. Làm xong, mình cứ mang một ít xuống cho họ bồi bổ.
