Mạt Thế Trọng Sinh: Đại Lão Bắt Đầu Từ Việc Tích Trữ Hàng Hóa - Chương 228: Uy Mà Không Bá

Cập nhật lúc: 10/01/2026 11:01

Ngô Hải là người phản ứng đầu tiên, anh ta lao đến bên giường bệnh của vợ mình, nhìn thấy vẻ mặt đau đớn của người phụ nữ trên giường dần dịu lại, khuôn mặt trắng bệch cũng hồng hào lên một chút.

Thấy vậy, anh ta kích động quay sang nhìn Hàn Thanh Hạ, quỳ sụp xuống: "Cô đã cứu vợ tôi, sau này mạng của Ngô Hải tôi nợ cô!"

"Vẫn chưa xong đâu." Lúc này, cô gái đỡ đẻ tiếp tục nói: "Tình hình sản phụ có vẻ ổn định rồi, nhưng đứa bé thì không được."

"Tôi ước tính tối đa ba tiếng nữa, nếu không sinh được, đứa bé sẽ c.h.ế.t lưu trong bụng mẹ!"

Ngô Hải nghe vậy lập tức đứng bật dậy: "Tôi ra ngoài lấy túi y tế cho cô ngay đây!"

"Ngô Hải!" Trương Chá Sơn vội gọi anh ta: "Bên ngoài toàn là tang thi!"

"Có là địa ngục ác quỷ tôi cũng phải đi!"

Mạng vợ đã giữ được, anh ta phải liều mạng vì con.

Dầu sôi lửa bỏng cũng phải xông pha.

"Anh bình tĩnh chút," Trương Chá Sơn dùng sức giữ c.h.ặ.t Ngô Hải đang mất kiểm soát: "Ý tôi là, một mình anh đi thì không lấy được đâu, mọi người cùng đi!"

Ngô Hải nghe vậy, cơn bốc đồng mới dần lắng xuống, anh ta căng thẳng nhìn Trương Chá Sơn: "Chá Sơn..."

"Đừng nói nữa, chúng ta cùng một căn cứ, vinh nhục cùng hưởng, Tú Tú sinh con là chuyện của tất cả chúng ta." Trương Chá Sơn quay sang nhìn những người khác: "Trừ phụ nữ ra, tất cả đàn ông mang theo v.ũ k.h.í đi theo tôi, Hải Đường, em nhất định phải trông nhà cho cẩn thận."

Trương Hải Đường căng khuôn mặt nhỏ nhắn gật đầu: "Vâng! Em biết rồi!"

Sau khi sắp xếp xong cho người trong căn cứ nhỏ của mình, ánh mắt Trương Chá Sơn lại dừng trên năm người nhóm Hàn Thanh Hạ.

Đối với việc sắp xếp mấy người này, anh ta nhất thời khó xử.

Hàn Thanh Hạ là người ngoài, cô vừa cứu Tú Tú một lần, nhưng anh ta không thể yên tâm để năm người này ở lại trong căn cứ gần như không có sự giám sát của mình.

Nếu mấy người này làm gì đó với căn cứ của họ, anh ta hoàn toàn không có cách nào.

"Các người đi theo chúng tôi!" Anh ta ra lệnh cho Hàn Thanh Hạ.

"Dựa vào cái gì?" Tần Khắc lười biếng nói.

Sắc mặt Trương Chá Sơn nghiêm túc: "Dựa vào đây là căn cứ của chúng tôi!"

Tần Khắc chớp con mắt độc nhất, còn muốn nói thêm hai câu thì bị Hàn Thanh Hạ bên cạnh ngăn lại.

"Được, chúng tôi đi cùng các anh."

Hàn Thanh Hạ vui vẻ đồng ý.

Mặc dù cô thường xuyên "không làm người", nhưng cô thực sự là một con người.

Trong trường hợp người khác không chạm đến lợi ích của cô, Hàn Thanh Hạ đối với người và việc thực sự rất khoan dung.

Cô hiểu sự sinh tồn không dễ dàng của tất cả mọi người, gần như chưa bao giờ ném đá xuống giếng, cướp đoạt trắng trợn, thậm chí trong một số trường hợp, còn chủ động giúp đỡ người khác một tay, mà không cần báo đáp.

Tất nhiên, khi chạm đến giới hạn, thì cô thật sự không nương tay.

Cô không phải người tốt hay kẻ xấu theo nghĩa tuyệt đối.

Thiện ác có thể cùng tồn tại trên người cô một cách hài hòa.

Chính là kiểu người có thể vừa g.i.ế.c người cướp của bên đường, quay đi thấy đứa trẻ rơi xuống nước lại sẵn sàng làm việc nghĩa cứu người lên.

Tính cách mâu thuẫn nhưng rõ ràng, yêu ghét phân minh.

Vì vậy, Lục Kỳ Viêm luôn đ.á.n.h giá Hàn Thanh Hạ rất cao, hơn nữa còn là kiểu càng hiểu càng thích.

Anh luôn cảm thấy cô, mạnh mà không bắt nạt, uy mà không bá.

Móng vuốt của cô luôn hướng lên trên, chứ không phải hướng xuống dưới.

Kẻ yếu cô chưa bao giờ bắt nạt.

Trương Chá Sơn tỏ ra rất hung dữ, thực ra trong mắt Hàn Thanh Hạ chỉ là một tên ngốc to xác đang làm màu.

Chưa kể đến đám người sống sót lạc hậu trong căn cứ của anh ta vẫn còn dùng d.a.o phay, xẻng sắt làm v.ũ k.h.í.

Chẳng có chút đe dọa nào, bắt nạt họ làm gì.

Hơn nữa, cô đến mỏ này là để khảo sát tình hình xung quanh, những người này có vẻ là những người sống sót duy nhất ở đây.

Hàn Thanh Hạ thu phục những người này chẳng phải tốt hơn là g.i.ế.c họ sao?

Cô còn đang thiếu nhân lực.

Trương Chá Sơn cảnh giác với họ, cô sẽ cho họ thấy chút thành ý.

Trương Chá Sơn thấy Hàn Thanh Hạ đồng ý, sự thù địch trong mắt giảm đi vài phần, cộng thêm việc nhóm người này dường như không làm gì họ, "Cô có thể ở lại, tôi đưa đàn ông đi."

"Không cần đâu, tôi đi cùng các anh." Hàn Thanh Hạ xua tay: "Ninh Vũ ở lại đi."

Hàn Thanh Hạ lại thể hiện thành ý một lần nữa.

Họ để lại một người ở căn cứ của đối phương, như vậy, mấy người họ đi theo ra ngoài thì chắc chắn sẽ quay lại.

Không cần lo lắng Hàn Thanh Hạ giở trò xấu, giữa đường bỏ rơi họ.

Lúc này sự thù địch trong mắt Trương Chá Sơn càng giảm đi nhiều hơn.

Anh ta nhìn thẳng vào mắt Hàn Thanh Hạ, mang theo một chút công nhận, gật đầu với cô: "Được, những người khác mang theo v.ũ k.h.í, đi theo tôi!"

Trương Chá Sơn nói xong, dẫn đầu đưa mọi người đi về phía một lối ra khác.

Trong hang động có lối đi thông tứ phía, có mấy lối ra, nhưng rõ ràng hơn một nửa trong số đó là do họ tự đào.

Thỏ khôn có ba hang.

Sống ở nơi như thế này, nhất định phải đào cho mình thật nhiều lối thoát.

Nhóm Hàn Thanh Hạ đi theo sau họ, dọc đường nắm rõ địa hình căn cứ của họ trong lòng bàn tay.

Trương Chá Sơn đi đến trước lối ra, chuẩn bị dọn đống cỏ khô trước mặt để đi ra ngoài thì nghe thấy tiếng nói phía sau.

"Đổi lối khác đi, bên trên nhiều tang thi lắm."

Trương Chá Sơn nghe vậy, tay đang dọn cỏ khô khựng lại, dẫn mọi người đi về phía một lối ra khác.

"Lão đại, đây là lối ra gần nhất rồi." Đại Tráng trong đám đông nói.

"Đổi cái khác cũng được." Trương Chá Sơn đổi sang một lối ra khác.

Lối ra này mở ra, ánh nắng lập tức chiếu xuống, ngay sau đó là tiếng gào rú.

Một luồng gió tanh ập tới, một con tang thi phụ nữ trung niên nghiêng đầu, cái cổ thối rữa một nửa cứng đờ, đôi mắt nhìn chằm chằm, lao về phía anh ta như hổ đói vồ mồi.

"Gào ——"

"Bốp!"

Con tang thi phụ nữ trung niên bị một xẻng hất bay.

Lối ra này cũng không ít tang thi.

Tiếp đó, các đồng đội theo sau Trương Chá Sơn, ai nấy mắt trừng to như muốn ăn tươi nuốt sống người khác, dàn hàng ngang, vung xẻng, d.a.o lớn c.h.é.m g.i.ế.c mấy con tang thi lẻ tẻ xung quanh.

Người xông lên đầu tiên là Ngô Hải, anh ta cầm cây bồ cào sắt lớn như con trâu già húc bừa, một cào xuống, xiên hai con tang thi trước mặt rồi xông tới.

Hàn Thanh Hạ dẫn những người khác theo sau họ, nhìn cách tấn công cổ lỗ sĩ nhưng không kém phần uy lực này, cô sâu sắc cảm thấy sức mạnh của quần chúng là vô hạn.

Có người chơi hệ cao cấp như Dung Âm, biến căn cứ thành binh đoàn thép, lại có người chơi hệ mộc mạc như Trương Chá Sơn, dẫn người đi đ.á.n.h nhau như nông dân ra đồng.

Bất kể cách nào, hữu dụng là được.

Nhóm Trương Chá Sơn nhanh ch.óng dọn sạch tang thi ở cửa hang này.

Đợi đến khi họ rời khỏi cửa hang, Trương Chá Sơn theo bản năng nhìn về phía lối ra mà Hàn Thanh Hạ vừa nhắc đến.

Chỉ nhìn một cái, mí mắt Trương Chá Sơn giật liên hồi.

Cửa hang này của anh ta tang thi không ít, nhưng cửa hang đầu tiên kia tang thi đông nghịt!

Tang thi gào rú quanh cửa hang như đang mở hội nghị.

Nếu lúc đó họ nhất quyết chọn lối ra đó, bây giờ chắc chắn lành ít dữ nhiều.

Nghĩ đến đây, Trương Chá Sơn không khỏi sợ hãi.

Đồng thời nhìn về phía Hàn Thanh Hạ, trong mắt lại thêm vài phần khác lạ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.