Mạt Thế Trọng Sinh: Đại Lão Bắt Đầu Từ Việc Tích Trữ Hàng Hóa - Chương 307: Ma Vương Hàn Thanh Hạ
Cập nhật lúc: 14/01/2026 10:18
Đặc biệt là khi nghĩ đến việc Mai Tuyết và Vệ Tung vừa được ăn những món ngon lành bên phía Hàn Thanh Hạ! Còn cô ta chỉ được ăn mì tôm, ăn vào táo bón muốn c.h.ế.t.
Tức quá đi mất!
Hai đứa ti tiện đó sao dám chứ! Lại còn không thèm để phần cho cô ta chút nào!
Tức c.h.ế.t mất thôi! Tức c.h.ế.t mất thôi!
"Diệu Diệu, đừng giận nữa, lát nữa tớ sẽ đi đòi lại công bằng cho cậu, giờ cậu ăn một miếng đi đã!" Lôi Minh thấy dỗ mãi không được, bèn hạ quyết tâm sẽ đi đòi công đạo cho "nữ thần".
Nghe vậy, sắc mặt Tô Diệu Diệu mới dịu đi đôi chút, cô ta đón lấy bát mì: "Hừ!"
Trong lúc đó, tại góc khuất phía Bắc sân thượng.
"Cô ấy thực sự nói thế à?" Mạc Phấn Tiến nghe xong câu chuyện của Mai Tuyết và Vệ Tung, tỏ vẻ nghi hoặc.
"Bên ngoài đã có nhiều căn cứ lập thành liên minh rồi sao?"
"Vâng ạ." Mai Tuyết và Vệ Tung gật đầu lia lịa như gà mổ thóc. Ngoan ngoãn và nghiêm túc.
"Thầy ơi, chị gái đó thực sự không phải người xấu đâu," Mai Tuyết tiếp lời, "vừa nãy ở tầng bốn lúc chúng em cứu họ, có con tang thi lao ra từ phía sau định vồ em và Vệ Tung, chính chị ấy đã rút đao cứu bọn em đấy ạ."
"Hơn nữa bọn em còn đập xe của chị ấy mà chị ấy cũng chẳng làm gì bọn em cả." Vệ Tung bổ sung thêm.
Nghe đến đây, ánh mắt Mạc Phấn Tiến càng thêm nặng nề.
Ông đã từng chạm trán với hai người kia. Lúc ông đang chạy trốn thục mạng trên đường, không kịp tránh nên suýt bị xe họ đ.â.m, thái độ của Hàn Thanh Hạ chẳng có chút gì là lương thiện cả. Ông mắng vài câu, cô ta liền hất xác tang thi vào người ông. Sự hung hãn và nóng nảy đó khiến ông thực sự nghi ngờ độ tin cậy trong lời nói của cô.
Không khéo cô ta định lừa bán mấy đứa học trò ngây thơ tốt bụng của ông cũng nên.
"Được rồi, hai em đi ăn cơm trước đi, để thầy suy nghĩ thêm đã."
"Thầy ơi, bọn em no rồi, cơm bên chị gái kia ngon lắm ạ."
Mai Tuyết và Vệ Tung ợ một cái rõ to.
Mạc Phấn Tiến: "......"
"Thầy ơi, bọn em cũng muốn để phần cho thầy, nhưng chị ấy bắt phải ăn tại chỗ, bọn em nghĩ bỏ đi thì phí quá nên ăn hết sạch rồi, thầy không trách bọn em chứ ạ?"
Mạc Phấn Tiến: "...... Các em làm tốt lắm, không sao đâu."
Nghe vậy, Mai Tuyết và Vệ Tung mới thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười. Họ biết ngay thầy Mạc là người thầy tốt bụng và hiểu lý lẽ nhất mà. Không chỉ kiến thức uyên bác mà tính tình còn cực kỳ tốt. Nếu không thì họ đã chẳng tin tưởng và đi theo thầy suốt bao lâu nay.
Bên kia, Hàn Thanh Hạ đã ăn uống no say. Cô uống ngụm nước ngọt, ợ một tiếng sảng khoái.
Đúng lúc đó, một bóng người bước đến trước mặt cô.
"Cô, quá đáng lắm rồi đấy!"
Nghe vậy, Hàn Thanh Hạ lười biếng ngước lên, thấy một thiếu niên khoảng mười sáu mười bảy tuổi, cao tầm mét bảy tám đang đứng trước mặt, vẻ mặt đầy phẫn nộ.
Hàn Thanh Hạ: "...... Cậu là ai?"
"Tôi là bạn thân nhất của Tô Diệu Diệu. Cô, mau đi xin lỗi cậu ấy đi."
Hàn Thanh Hạ: "......"
Tần Khắc ngồi bên cạnh bật cười thành tiếng, hắn nheo mắt nhìn cậu thiếu niên: "Nhóc con, cậu có biết mình đang nói chuyện với ai không?"
"Tôi mặc kệ các người là ai! Làm sai thì phải xin lỗi!" Lôi Minh nói giọng đầy chính nghĩa.
Nụ cười của Tần Khắc càng thêm rạng rỡ: "Cậu cầm tinh con ch.ó à?"
"Cái gì?" Lôi Minh bị hỏi bất ngờ, cau mày nhìn hắn.
"Sao anh biết?"
"Nhìn là biết ngay, ch.ó l.i.ế.m mà."
Tần Khắc cười vô cùng đểu cáng.
Lôi Minh sững sờ giây lát rồi đỏ mặt tía tai vì xấu hổ và giận dữ: "Anh c.h.ử.i tôi!"
"Nhóc con, anh đây không c.h.ử.i cậu, anh đang dạy cậu đấy. Làm gì thì làm chứ đừng làm ch.ó l.i.ế.m. Phụ nữ không phải cứ l.i.ế.m là có được đâu, phải thu hút họ cơ. Ngu ngốc đi làm bia đỡ đạn cho người ta, người ta chẳng nhớ ơn đâu, chỉ thầm c.h.ử.i cậu ngu thôi." Tần Khắc nháy mắt trêu chọc.
Lôi Minh đứng chôn chân tại chỗ, nắm c.h.ặ.t t.a.y, nhìn hai người trước mặt với ánh mắt tóe lửa: "Anh nói bậy! Diệu Diệu không phải loại phụ nữ đáng ghét đó! Các người phải xin lỗi!"
"Xin lỗi cái đầu cậu ấy!"
Hàn Thanh Hạ nghe nãy giờ phát chán, không thèm đôi co nữa, c.h.ử.i thẳng mặt: "Cậu có thực lực bắt tôi cúi đầu xin lỗi không, hay có lý lẽ gì thuyết phục tôi xin lỗi?"
"Không có cái gì thì đứng đây sủa cái gì!"
"Hay là cậu cũng giống con nhỏ Tô Diệu Diệu kia, dựa vào cái mặt to như cái mâm để bắt cả thế giới phải nhường nhịn? Tôi nói cho cậu biết, ngoài cái nhóm nhỏ cậu đang ở ra, thế giới bên ngoài chỉ nói chuyện bằng nắm đ.ấ.m thôi. Muốn ra oai thì về nhà mà ra oai, không có thực lực thì cút sang một bên!"
Hàn Thanh Hạ không chút nể nang.
Lôi Minh nghe xong, cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c như có ngọn lửa thiêu đốt. Vừa xấu hổ vừa tức giận.
Hàn Thanh Hạ nói cậu ta không có thực lực. Cậu ta không có thực lực, chỉ có cái mặt...
Sao cô ta có thể nói ra những lời như vậy! Sao cô ta dám nói thế trước mặt mọi người!
"Tôi liều mạng với cô!" Lôi Minh tức điên người, vung nắm đ.ấ.m lao tới.
"Dừng tay!"
Đúng lúc đó, một bóng đen vụt tới từ phía sau, ôm c.h.ặ.t lấy cậu ta. Là thầy Mạc Phấn Tiến.
"Thầy buông em ra! Em phải g.i.ế.c cô ta! Em nhất định phải g.i.ế.c cô ta!"
Thiếu niên mười mấy tuổi đang tuổi ăn tuổi lớn, tính khí nóng nảy nhất. Cậu ta quyết tâm sống mái một phen với Hàn Thanh Hạ.
"Hừ, cậu qua đây nhanh lên, đừng để đến thầy giáo cậu cũng không giữ nổi." Hàn Thanh Hạ độc miệng đổ thêm dầu vào lửa.
Mạc Phấn Tiến chạy tới cứu vãn tình thế nhưng sắp không giữ nổi Lôi Minh đang vùng vẫy điên cuồng. Ông thực sự muốn gào lên: Cầu xin cô, đừng nói nữa!
Ông vội vàng gọi tiếp viện: "Còn đứng đó nhìn cái gì, mau qua đây kéo nó về!"
Đám Vệ Tung vội lao tới. Cả đám xúm lại lôi Lôi Minh đang phát điên về phía sau.
Tất nhiên, Tô Diệu Diệu không hề động tay. Cô ta đứng sau đám đông nhìn cảnh này, ánh mắt khinh thường liếc qua Lôi Minh: "Đồ vô dụng!"
Mạc Phấn Tiến vất vả lắm mới khống chế được Lôi Minh, trước khi đi còn quay lại nhìn Hàn Thanh Hạ một cái thật sâu.
Biết ngay cô ta không phải người tốt lành gì mà.
Thời gian trôi nhanh đến năm sáu giờ chiều.
Nhóm Mạc Phấn Tiến đã ăn xong, Lôi Minh sau cơn thịnh nộ cũng được thầy Mạc kiên nhẫn an ủi nên không lao ra gây sự nữa, dù mặt vẫn hầm hầm tức tối.
Đến lúc này, chỉ qua một lần chạm mặt, Hàn Thanh Hạ đã "chỉnh đốn" gần hết đám người bên kia.
Biết sao được, Hàn Thanh Hạ chính là kiểu "ma vương" như thế. Không chịu thiệt, không chịu nhịn. Ai dám chọc vào cô, cô tát cho bay màu.
Đúng lúc đó, tiếng chuông quen thuộc vang lên. Tiếng chuông trường học này không phải chuông điện, mà giống tiếng gõ kẻng hơn.
Tiếng chuông vừa dứt, Mạc Phấn Tiến lập tức đứng dậy: "Nó sắp đến rồi."
Hàn Thanh Hạ cũng đã chuẩn bị sẵn sàng.
Cô đứng trên sân thượng tòa nhà dạy học nhìn xuống. Tiếng chuông vang lên, tang thi đang lang thang khắp nơi lại bắt đầu tụ tập về phía tòa nhà dạy học.
Cô thu dọn đồ đạc, mài lại lưỡi đao, cùng Tần Khắc chuẩn bị đi xuống.
Khi cô đi đến cửa sân thượng, Mạc Phấn Tiến gọi giật lại.
"Này cô, chúng tôi muốn đi cùng cô."
