Mạt Thế Trọng Sinh: Đại Lão Bắt Đầu Từ Việc Tích Trữ Hàng Hóa - Chương 313: Chạy Đua Trong Trường Học
Cập nhật lúc: 14/01/2026 14:08
Cảm nhận được tiếng bước chân dồn dập vang lên từ bốn phía, Hàn Thanh Hạ vung thanh Đường đao đang cắm trên cổ con tang thi, c.h.é.m xuống một cú cực mạnh không chút do dự.
Chỉ là khi lưỡi đao sắc bén chạm vào xương sống cứng như đá tảng của con tang thi vương cấp 4, một tia lửa lóe lên do ma sát cực mạnh dưới lực tay khủng khiếp của cô.
Rắc!
Ngay khoảnh khắc xương sống của con tang thi bị c.h.ặ.t đứt, thanh Đường đao đã theo cô gần ba năm cũng gãy đôi.
Đao gãy rồi.
Con tang thi vương chỉ còn lại mỗi cái đầu, giờ đây không thể phát ra tiếng kêu nào nữa. Nó lăn lóc trên sàn, cố gắng tẩu thoát.
Hàn Thanh Hạ đời nào để nó chạy.
Cô lấy từ trong không gian ra một cái nồi áp suất, úp chụp lên đầu con tang thi, tay kia cầm nắp nồi lùa từ dưới lên.
Cạch!
Nắp nồi được khóa c.h.ặ.t. Cô ném cả cái nồi cho Tần Khắc: "Ôm cho chắc, mang theo!"
Tần Khắc: "......"
Tang thi còn sống không thể bỏ vào không gian, đành phải xách tay vậy. Tần Khắc ngoan ngoãn ôm cái nồi áp suất chứa đầu tang thi vương vào lòng.
Xử lý xong con đầu sỏ, Hàn Thanh Hạ tiếc nuối nhìn thanh đao gãy trên tay. Dù sao cũng là chiến hữu kề vai sát cánh suốt ba năm, bỏ thì thương. Cô nhặt nửa lưỡi đao gãy lên, đeo găng tay cao phân t.ử bao kín bàn tay, nắm c.h.ặ.t phần mũi nhọn, quay lại nói với nhóm người phía sau:
"Muốn sống thì bám sát vào!"
"Gào ——"
"Gào ——"
"Gào ——"
Bên ngoài, làn sóng tang thi đã ập đến như thác lũ.
Hai con tang thi đi đầu bám vào khung cửa nhà vệ sinh lao vào. Một nam, một nữ.
Đều là những "cựu học sinh" đã thối rữa nhiều năm, trên người bốc lên mùi t.ử khí nồng nặc. Khuôn mặt chúng bị gặm nham nhở, con thì mất nửa mặt trên từ trán xuống mắt, con thì mất nửa mặt dưới từ mũi xuống cằm. Dưới ánh hoàng hôn, những vết thương ghê rợn ấy càng thêm phóng đại, đáng sợ tột cùng.
Chúng há cái miệng đỏ lòm sâu hoắm, trừng đôi mắt đục ngầu lao vào.
Phập!
Xoẹt!
Hai tay hai đoản đao (một là đao gãy, một là d.a.o găm), Hàn Thanh Hạ cùng lúc cắm phập vào giữa trán hai con tang thi.
Một đòn c.h.ế.t ngay. Cô không dừng lại mà sải bước chạy ra ngoài.
Lúc này, hành lang hai bên đã chật kín tang thi đang lao tới.
Bữa tiệc m.á.u bắt đầu!
"Đi mau!"
Trong nhà vệ sinh, Mạc Phấn Tiến căng thẳng thúc giục mọi người.
Đội ngũ của họ có hai học sinh bị thương ở chân, Mạc Phấn Tiến một tay dìu, một tay kẹp nách lôi đi.
Khi họ chạy qua buồng vệ sinh đầu tiên...
Bên trong, cô bé Tiểu Văn bị moi r.u.ộ.t bỗng nấc lên một tiếng ư..., cổ cứng đờ. Cơ thể cô bé giật nảy lên, ngồi bật dậy trên bồn cầu.
Toàn thân cô bé bê bết m.á.u. Trên mặt là những vết cào sâu hoắm, thịt da lật ngược. Cả người ướt đẫm m.á.u chảy ra từ bụng. Ruột gan lòng thòng ra ngoài áo khoác len, lá gan bị gặm nham nhở phơi bày ra trước mắt.
"Gào ——"
Tiểu Văn hộc ra một ngụm m.á.u, hai hàm răng đều tăm tắp nhuộm đỏ tươi, từ cổ họng sâu hun hút phát ra tiếng gầm đặc trưng của loài xác sống.
Đôi mắt xám trắng mở trừng trừng, cô bé vặn vẹo tứ chi lao về phía các bạn học.
"Chạy mau!"
Mạc Phấn Tiến đẩy mạnh học sinh đang dìu về phía trước, tay kia túm lấy mấy người chạy chậm, liều mạng đẩy họ ra ngoài.
Khi Tiểu Văn - giờ đã là tang thi - chồm tới, Mạc Phấn Tiến vớ lấy cây gậy bóng chày của cô bé, nhét vào miệng nó rồi dùng sức đẩy mạnh, tống khứ nó trở lại buồng vệ sinh.
Chỉ trong hai ba giây ngắn ngủi đó, các học sinh đã chạy qua hết. Đợi người cuối cùng chạy qua, ông mới vội vàng đuổi theo.
Vừa chạy ra ngoài, đập vào mắt ông là biển xác sống mênh m.ô.n.g.
Tang thi ùn ùn kéo đến từ hành lang phía sau. Ánh hoàng hôn vàng rực chiếu rọi lên từng khuôn mặt gớm ghiếc, kinh dị đến cực điểm. Chúng như đàn ong vỡ tổ lao về phía họ.
Các học sinh giơ cao gậy bóng chày, vật lộn với những con tang thi không ngừng ập tới. Đồng thời cố gắng bám sát Hàn Thanh Hạ - người đang múa đôi đao mở đường m.á.u ở phía trước nơi tang thi thưa thớt hơn.
Dù đã có người mở đường, nhóm học sinh này giữa biển tang thi vẫn mong manh yếu ớt như bèo tấm trước sóng dữ.
Lôi Minh, Vệ Tung và các nam sinh đi ở vòng ngoài, áp sát tường, vung gậy đập tới tấp vào những con tang thi đi đầu. Mai Tuyết và Tô Diệu Diệu đi ở vòng trong. Mai Tuyết cũng cầm v.ũ k.h.í chiến đấu, nhưng Tô Diệu Diệu thì chỉ biết hét toáng lên sau lưng mọi người.
"Á á á! Tang thi! Bên phải kìa!"
"Á!"
"Đừng hét nữa! Câm mồm đi!" Mai Tuyết đứng bên cạnh bực bội quát.
Bị quát, cơn điên của Tô Diệu Diệu bùng lên. Cô ta nhìn con tang thi đang lao tới trước mặt, rồi bất ngờ đẩy mạnh Mai Tuyết về phía trước.
Đi c.h.ế.t đi!
"Á ——"
Ngay khi Mai Tuyết sắp táng thân vào miệng tang thi, một bóng đen lao tới tóm lấy cô bé.
"Không được thiếu một ai!"
Mạc Phấn Tiến ôm lấy Mai Tuyết từ phía sau, dang rộng hai tay như gà mẹ che chở đàn con, dùng tấm lưng của mình chắn bầy tang thi phía sau.
"Tất cả bám c.h.ặ.t vào nhau!"
Dị năng dưới chân ông bắt đầu phát huy tác dụng. Ông đẩy cả đám học sinh chạy thẳng về phía trước với tốc độ ch.óng mặt.
Đây là dị năng của ông. Chỉ có thể chạy thẳng, nhưng tốc độ cực nhanh.
Ông quay lưng về phía biển tang thi, đẩy các học trò đuổi theo Hàn Thanh Hạ.
Hàn Thanh Hạ đang mở đường phía trước cảm nhận được động tĩnh phía sau. Cô quay đầu lại, nhìn thấy cảnh tượng khiến ánh mắt cô d.a.o động.
Mạc Phấn Tiến như con trâu già kéo xe, gồng mình đẩy tất cả học sinh đi.
Thấy vậy, ánh mắt cô trở nên sắc lạnh, đôi đao trên tay múa nhanh hơn, tốc độ di chuyển cũng tăng lên.
"G.i.ế.c!"
[Chín ngàn chín trăm năm mươi mốt!]
[Chín ngàn chín trăm bảy!]
[Chín ngàn chín trăm chín!]
[Mười ngàn!]
Vừa chạy vừa c.h.é.m g.i.ế.c, cuối cùng cô cũng hoàn thành chỉ tiêu 10.000 con tang thi.
Nhận được thông báo hoàn thành nhiệm vụ trong đầu, cô không còn lưu luyến gì nữa, chỉ cắm đầu chạy thật nhanh.
Cô chạy nhanh, Mạc Phấn Tiến phía sau đuổi theo cũng nhanh không kém. Phía sau họ là cả một biển tang thi gào rú đuổi theo.
Mặt trời lặn, bóng tối dần bao phủ. Tốc độ của tang thi cũng bắt đầu tăng lên. Mọi người bị truy đuổi chạy trối c.h.ế.t!
Cuối cùng cũng đến cầu thang.
Tầng ba.
Tầng hai.
Tầng một.
Hàn Thanh Hạ vèo một cái đã xuống đến tầng một. Nhưng khi quay lại, cô phát hiện nhóm người phía sau mới chỉ đến tầng hai. Họ bị tụt lại rồi.
Dị năng của Mạc Phấn Tiến đã cạn kiệt.
"Thầy ơi!" Vệ Tung thấy thầy Mạc chân nam đá chân chiêu không chạy nổi nữa, lo lắng hét lên.
"Thầy không sao, các em chạy mau." Mạc Phấn Tiến khó nhọc nói.
Lúc này trên đầu họ, tang thi đã tràn xuống cầu thang. Không thể chần chừ được nữa.
