Mạt Thế Trọng Sinh: Đại Lão Bắt Đầu Từ Việc Tích Trữ Hàng Hóa - Chương 483: Người Của Liên Minh

Cập nhật lúc: 23/01/2026 16:14

"Tề trưởng quan, anh đừng giận, để tôi nói chuyện với cô ấy."

Sở Dịch vẫn giữ nụ cười hiền lành thường thấy, anh ta dỗ dành Tề Tang đang bận tối tăm mặt mũi rời đi, sau đó quay sang nhìn Lưu Nguyệt.

"Tiểu Nguyệt, cô đưa bọn trẻ đi đi, ở đây rất nguy hiểm."

"Tôi không đi." Lưu Nguyệt kiên quyết lắc đầu, cô lặp lại: "Bố tôi ở đây, nhà tôi ở đây."

"Thế bọn trẻ phải làm sao? Tang thi đến, chúng sẽ gặp nguy hiểm đấy."

Cả liên minh này, cũng chỉ có Sở Dịch là giao tiếp được với Lưu Nguyệt mà không gặp trở ngại nào.

Bởi vì tính tình anh ta quá tốt, luôn có thể bình tĩnh lắng nghe người khác nói chuyện, cho dù đối phương có bị bệnh tâm thần.

Nghe Sở Dịch nói vậy, đôi mắt trong veo của Lưu Nguyệt thoáng hiện vẻ mờ mịt, nhưng rồi rất nhanh trở lại kiên định: "Có bác sĩ Liễu."

"Lãnh chúa cô ấy phải rời khỏi đây, đến một nơi nguy hiểm hơn."

"Vậy tôi đi theo cô ấy." Lưu Nguyệt ngẩng đầu lên: "Tôi muốn đi theo cô ấy."

"Bọn con cũng đi!"

"Bọn con muốn đi theo chị bác sĩ!"

Mấy nhóc tì nhao nhao lên tiếng.

Người bình thường nghe đến đây chắc chắn bó tay, nhưng Sở Dịch vẫn mỉm cười nhìn họ: "Lãnh chúa đại nhân đi là vì chúng ta, cô ấy đến đó để bảo vệ chúng ta, chúng ta không thể gây thêm phiền phức cho cô ấy nữa."

Lưu Nguyệt nghe xong, dường như hiểu ra đôi chút: "Tôi biết rồi, các con đi cả đi."

Cô đẩy cả năm đứa trẻ về phía trực thăng.

Năm nhóc tì lập tức bám c.h.ặ.t lấy tay cô.

"Mẹ!"

"Mẹ!"

"Mẹ!"

"Mẹ không được bỏ bọn con!"

Bọn trẻ nhìn Lưu Nguyệt với ánh mắt mong chờ tội nghiệp.

Lưu Nguyệt mỉm cười, trong đôi mắt trong veo hiếm hoi lộ ra vẻ thông tuệ: "Mẹ không phải không cần các con, mà là giống như bác sĩ Liễu trước đây, đưa từng đứa các con đi trước, các con đi rồi, mẹ mới có thể cùng bác sĩ Liễu đến chỗ các con được."

Nghe đến đây, mấy đứa trẻ cuối cùng cũng từ bỏ ý định ở lại.

Chúng ngoan ngoãn gật đầu, từng đứa một hiểu chuyện bước lên trực thăng.

Chúng là những đứa trẻ ngoan nhất, luôn nghe lời mẹ nhất.

"Mẹ, mẹ nhất định phải cùng chị bác sĩ đến tìm bọn con nhé."

"Mẹ sẽ đến mà." Trong mắt Lưu Nguyệt bỗng dâng lên ánh nước, cô cúi đầu, hôn lên trán từng đứa trẻ: "Phải ngoan ngoãn, không được nói chuyện."

Bọn trẻ mím c.h.ặ.t môi, gật đầu lia lịa.

Chúng biết cách giữ im lặng nhất, sống trong bệnh viện một năm trời, không được phép nói chuyện.

Sau khi năm đứa trẻ đã lên máy bay, Sở Dịch tiếp tục nói: "Cô cũng đi đi, lão đại nói, cô phải đi."

Lưu Nguyệt lắc đầu: "Không, tôi phải ở đây đợi bố tôi và bác sĩ Liễu về."

Nghe vậy, Sở Dịch bỗng thấy hơi chua xót, anh ta không nói gì thêm nữa, kéo Lưu Nguyệt sang một bên, nhìn chiếc trực thăng này cất cánh, bay về phía căn cứ số 1 an toàn nhất.

Lúc này, tại một quán rượu nhỏ.

Hai ngày nay quán rượu rất vắng khách.

Bình thường giờ này có rất nhiều người tan làm đến quán rượu để thư giãn.

Nhưng hai hôm nay rất ít người đến.

Vì ai nấy đều muốn dành thời gian bên gia đình mình.

Trong quán lúc này có một nhóm người đang ngồi.

Gồm hai nam một nữ.

Họ đều mặc đồ tác chiến, trước n.g.ự.c đeo huy hiệu của Căn cứ Thịnh Hạ.

Nhìn thấy huy hiệu của họ, chủ quán trực tiếp miễn phí cho họ, còn tặng thêm một đống đồ ăn.

"Dù sao cũng chỉ còn hai ngày này thôi, mọi người cứ ăn uống thoải mái."

Ông chủ quán cười ha hả mang đồ lên.

Ông ấy có nghề chính, ban ngày làm việc ở nhà máy, tan làm mới mở quán rượu kiếm thêm chút thu nhập, bình thường chẳng ưu đãi cho căn cứ nào, nhưng với người của Căn cứ Thịnh Hạ thì luôn giảm giá.

Bởi vì ông ấy là cư dân của Căn cứ Bách Hoa, mà cư dân Căn cứ Bách Hoa thì sùng bái Căn cứ Thịnh Hạ nhất.

Lỗ Hinh nhận lấy đồ, mỉm cười với ông ấy: "Cảm ơn ông."

"Cảm ơn gì chứ, không có Hàn minh chủ thì làm gì có tất cả chúng ta, Hàn minh chủ vạn tuế!"

Nghe vậy, nụ cười trên mặt mấy người họ càng rạng rỡ hơn.

Đúng lúc này, lại có một bóng người bước vào quán rượu.

Mấy người họ đều đứng dậy: "Lão đại!"

Lâm Minh nhìn thấy mọi người, vẫy vẫy tay rồi đi tới.

Đây là Lâm Minh và tiểu đội của anh ta, Lỗ Hinh, Lý Mãnh và Triệu Tú.

Là thuộc hạ duy nhất được Hàn Thanh Hạ cho phép dẫn đội riêng.

Không có sự sắp xếp đặc biệt của Hàn Thanh Hạ, công việc thường ngày của Lâm Minh cũng giống như các chiến sĩ khác, anh ta dẫn tiểu đội của mình đi khắp nơi tiêu diệt tang thi, thực hiện một số nhiệm vụ quy mô nhỏ cần ít người.

Tiểu đội này của họ ở kiếp này đã cùng nhau trải qua vô số lần sinh t.ử, cuối cùng mọi người càng ngày càng gắn bó khăng khít.

"Lão đại!"

"Lão đại!"

Triệu Tú là người thay đổi nhiều nhất, hoàn toàn khác với vẻ nhút nhát hay khóc nhè lúc Hàn Thanh Hạ mới gặp. Giờ cậu ta da ngăm đen, cơ thể vạm vỡ cường tráng hơn hẳn một vòng, nhìn từ phía sau trông khá giống anh trai cậu ta.

Mọi người đều cảm thấy vậy, Triệu Tú càng ngày càng giống người anh trai dũng cảm của mình.

Sau khi anh trai c.h.ế.t, cậu ta dần dần sống thành dáng vẻ của anh mình.

Kiên cường, dũng cảm, không bao giờ khóc nhè nữa.

"Nhiệm vụ của lãnh chúa ban xuống rồi." Lâm Minh đi đến trước mặt họ: "Chúng ta sẽ ở lại đây, bảo vệ căn cứ."

Lời Lâm Minh vừa dứt, mọi người đều im lặng một chút, rồi ngẩng đầu lên với ánh mắt vô cùng sáng ngời: "Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!"

"Căn cứ còn, chúng ta còn; căn cứ mất, chúng ta mất! Chúng ta cùng sống c.h.ế.t với lão đại!"

Ba người Triệu Tú, Lý Mãnh, Lỗ Hinh đồng thanh nói.

Nghe những lời này, trên khuôn mặt nghiêm nghị của Lâm Minh dần lộ ra nụ cười.

Anh ta nhìn mấy người đồng đội, nhớ lại chuyện hai năm trước, bỗng thấy như đã qua mấy kiếp người.

Hai năm trước, bọn họ suýt chút nữa thì tan rã, đội ngũ bị anh ta dẫn dắt đến mức chia năm xẻ bảy, mọi người nghi kỵ lẫn nhau, xa cách lẫn nhau.

May mà cuối cùng, họ vẫn có thể ở bên nhau.

Hai năm qua, mọi người cùng nhau vấp ngã rồi trưởng thành, luôn đồng sinh cộng t.ử, anh ta cũng dần trở thành một người lãnh đạo đủ tư cách.

Trong mạt thế, có được vài người bạn đồng hành có thể tin tưởng tuyệt đối là điều quý giá biết bao.

"Bất kể ngày mai ra sao, đêm nay, chúng ta không say không về!"

Lâm Minh nhìn mọi người, nâng ly rượu lên: "Cạn ly!"

"Cạn ly!"

"Cạn ly!"

Tiếng ly chạm nhau lanh canh.

Phía bên kia quán rượu.

Một nam một nữ ngồi đối diện nhau.

Lăng Ngọc nhìn những người Căn cứ Thịnh Hạ đang chạm ly bên cạnh, trong mắt cô thoáng hiện vẻ xúc động.

Lúc này, một ly rượu được đưa đến trước mặt cô.

Lăng Ngọc chẳng thèm nhìn, uống một hơi cạn sạch.

Đang uống dở, cô nhả ra một vật nhỏ từ trong miệng.

Là một chiếc nhẫn kim cương.

"Lăng Ngọc, đợi chuyện này kết thúc, chúng ta tổ chức đám cưới nhé." Người đàn ông ngồi đối diện cô lên tiếng.

Đơn An nhìn người phụ nữ đối diện với đôi mắt tràn đầy cưng chiều.

Lăng Ngọc đã dẫn theo tất cả mọi người ở Căn cứ Hưng Long gia nhập Liên minh Thịnh Hạ, gần hai năm qua, họ dần ổn định cuộc sống.

Tuy nhiên vẫn mãi chưa kết hôn.

Lăng Ngọc lúc nào cũng bận tối mắt tối mũi, đến thời gian tổ chức đám cưới cũng không có.

Đơn An thì luôn ở bên cạnh cùng cô bận rộn.

Trong mạt thế, có lẽ không cần quá nhiều nghi thức, sự bầu bạn chính là lời tỏ tình dài lâu nhất.

Chỉ là bây giờ, Đơn An nghĩ, đợi chuyện này kết thúc, chỉ cần còn sống, dù bận rộn đến đâu cũng phải làm đám cưới.

"Gả cho anh nhé!"

Đơn An quỳ một gối xuống đất.

Nhóm Lâm Minh bên cạnh thấy cảnh này đều hò reo ầm ĩ.

Dưới sự cổ vũ của mọi người, Lăng Ngọc mắt ngấn lệ, đồng ý ngay tắp lự: "Được."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.