Mạt Thế Trọng Sinh: Đại Lão Bắt Đầu Từ Việc Tích Trữ Hàng Hóa - Chương 522: Dì Lớn Không Giữ Được
Cập nhật lúc: 24/01/2026 11:02
Lúc này, tại hầm trú ẩn của Hàn Thanh Hạ.
Bên trong hầm trú ẩn được trang hoàng đèn hoa rực rỡ, một đám đông đang túc trực ở đây.
"Oa! Dì ơi hôm nay dì đẹp quá!"
"Dì giống hệt tiên nữ ấy!"
"Đẹp quá đi mất!"
Mấy giọng trẻ con vang lên, năm đứa con của Lưu Nguyệt vây quanh cô dâu Âu Dương Lan, mắt tròn mắt dẹt đầy phấn khích.
Nhìn Âu Dương Lan đẹp như tiên giáng trần, đứa nào cũng hớn hở.
"Chỉ được cái khéo mồm, nào nào nào, có lì xì hết."
Âu Dương Lan lấy ra một xấp phong bao đỏ dày cộp, phát cho từng đứa một.
Hôm nay đưa dâu cho bà ngoài Hàn Thanh Hạ ra còn có Kim Hổ, Từ Thiệu Dương, Bạch Linh Lung, Sở Dịch, Lưu Nguyệt, bao gồm cả năm đứa con của Lưu Nguyệt và đàn ch.ó của Hàn Thanh Hạ.
"Cảm ơn dì nhỏ, chúc dì trăm năm hạnh phúc."
"Cảm ơn dì nhỏ, chúc dì sớm sinh quý t.ử."
"Cảm ơn dì nhỏ, chúc dì tân hôn vui vẻ."
"Gâu gâu gâu!"
Những lời chúc phúc vang lên liên tiếp.
Âu Dương Lan mặc váy đuôi cá cười tươi như hoa, tất cả mọi người kể cả ch.ó đều có lì xì.
Lì xì của ch.ó được nhét vào trong áo giáp bảo hộ.
"Các con đều là bảo bối của dì, dì thương các con nhất, lát nữa bảo dượng nhỏ cho các con thêm lì xì nhé."
Mọi người: "... Vâng ạ."
Đàn ch.ó: "Gâu gâu gâu!"
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng ô tô.
"Dì nhỏ, bọn cháu đến đón dâu đây!"
"Dì nhỏ, bọn cháu đến rồi."
Tiếng của Nhạc Đồ và Lục Kỳ Viêm vọng vào.
Hai người họ đều thuộc đoàn nhà trai, đến đón dâu.
Hàn Thanh Hạ nghe thấy vậy, nhớ đến quy tắc cưới xin: "Dì nhỏ, chúng ta có phải chặn cửa không? Có phải giấu giày không?"
"Đúng đúng đúng, hôm nay không thể để họ đón dì đi dễ dàng thế được." Sở Dịch nói: "Mau ra chặn cửa lại, phải bắt họ đưa lì xì, trả lời câu hỏi, lát nữa còn phải tìm giày nữa."
Mọi người nghe lệnh, ùa ra cửa chính, định chặn cửa lại.
Lúc này Âu Dương Lan lên tiếng: "Tránh ra hết cho tôi!"
Mọi người: "..."
Âu Dương Lan tự xỏ giày vào, chạy lon ton ra tự mở cửa lớn, cửa vừa mở, đập vào mắt là dàn phù rể đang lúng túng chưa biết gõ cửa thế nào bên ngoài.
"Ông xã!"
Âu Dương Lan mặc váy cưới lao thẳng vào lòng Lạc Trạch đứng giữa.
Lạc Trạch nhìn thấy Âu Dương Lan bước ra, đôi mắt lấp lánh cười như bầu trời đêm đầy sao, ông nắm lấy tay Âu Dương Lan bỏ chạy ngay trước mặt mọi người.
Giống hệt đôi tình nhân trẻ bỏ trốn đi theo tiếng gọi tình yêu.
Mọi người: "..."
Hàn Thanh Hạ nhìn Âu Dương Lan như chạy trốn khỏi đám cưới, trong mắt chỉ có Lạc Trạch mà quên béng mất cô cháu gái, không khỏi thở dài: "Haizz, dì lớn không giữ được mà."
Mọi người: "..."
"Đi thôi đi thôi, để tôi phát lì xì cho họ."
Hàn Thanh Hạ lấy ra một xấp phong bao đỏ lớn, thay mặt Âu Dương Lan và Lạc Trạch phát cho mọi người có mặt tại hiện trường.
Phát xong lì xì, ai nấy đều vui vẻ lên xe đi đến địa điểm tổ chức đám cưới.
Quảng trường lớn trung tâm thành phố A.
Quảng trường siêu lớn đã được bày kín bàn tiệc.
Cô dâu chú rể sau khi vào sân thì tách ra khỏi mọi người, khách khứa đến ăn cỗ thì ngồi theo khu vực căn cứ của mình.
Vị trí của Căn cứ Thịnh Hạ nằm ở hàng đầu.
Quý Vũ Nhu lủi thủi một mình đến bàn tiệc.
Hôm nay anh trai cô kết hôn, cô đi ăn cỗ một mình, tất nhiên cũng không hẳn là một mình.
Anh trai cô bảo sẽ giới thiệu cho cô một đối tượng xem mắt.
"Cô là Quý Vũ Nhu phải không?" Quý Vũ Nhu vừa đi đến khu vực Căn cứ K1, ở bàn bên cạnh, một người đàn ông cao chỉ mét sáu, đeo kính dày cộp, trông chừng ba mươi tuổi đứng dậy vẫy tay với cô.
"Anh là?"
"Tôi là đối tượng xem mắt do anh trai cô Quý Trạch giới thiệu, tôi tên là Hồ Hiền, người Căn cứ Bình An."
Quý Vũ Nhu nhìn người đàn ông thấp hơn cả mình, thậm chí còn hơi hói đầu, rơi vào trầm mặc.
Cô không phải người trông mặt mà bắt hình dong, nhưng mà, mắt nhìn người của anh trai cô có cần kỳ quặc thế không!
Tìm đâu ra người lùn tịt thế này, đứng lên còn chẳng cao bằng cô ngồi.
Tất nhiên, đúng là anh trai cô đã tuyển chọn kỹ càng, Quý Trạch bảo người ta tính tình cực kỳ tốt.
"Chào anh, tôi về căn cứ tôi ăn cỗ trước đã nhé, tạm biệt." Quý Vũ Nhu thực sự không muốn nói chuyện nhiều với anh ta, thứ nhất cô không thích xem mắt, thứ hai cô không thích đối tượng xem mắt này.
Quý Vũ Nhu chọn cách từ chối dứt khoát.
"Cô đừng đi mà," Hồ Hiền đứng dậy chặn cô lại, mỉm cười nói: "Anh trai cô bảo rồi, hôm nay cô ăn cỗ ở căn cứ chúng tôi, chúng ta vừa hay có thể ăn một bữa cơm tìm hiểu nhau chút."
"Tôi thấy chẳng có gì để tìm hiểu cả, tôi không muốn lấy chồng." Quý Vũ Nhu từ chối thẳng thừng.
Hồ Hiền bị từ chối thẳng thừng, nụ cười trên mặt vụt tắt, lập tức tỏ vẻ bất mãn: "Cô hay nhỉ, tôi nể mặt anh trai cô mới miễn cưỡng đồng ý gặp cô đấy, cô có biết loại con gái như cô ở trong căn cứ chẳng ai thèm theo đuổi không, cô còn không muốn lấy chồng, định làm bà cô già à?!"
Quý Vũ Nhu nghe đến đây thì tức muốn nghẹt thở.
Cô hít sâu một hơi, cố gắng không nổi nóng trong ngày vui trọng đại này: "Chuyện của tôi không cần anh lo."
"Không cần tôi lo thì cần ai lo, cô tưởng ngoài tôi ra còn ai thèm lấy cô à! Với cái nhan sắc và tính khí của cô, nếu không phải cô có hộ khẩu Căn cứ Thịnh Hạ, anh trai cô là Quý Trạch thì tôi còn lâu mới thèm để mắt tới!"
Thực sự không nhịn nổi nữa rồi.
Quý Vũ Nhu nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, vừa định nổi đóa thì một giọng nói thô kệch vang lên sau lưng cô: "Cô không về căn cứ chúng ta ăn cỗ mà đứng đây làm gì?"
Một thân hình to lớn xuất hiện trước mặt cô.
Kim Hổ dừng lại trước mặt cô nói.
Quý Vũ Nhu nhìn thấy Kim Hổ, mắt sáng lên: "Anh Kim Hổ!"
"Đi thôi." Kim Hổ gật đầu với cô, dẫn cô đi về phía trước.
Lúc này Hồ Hiền lên tiếng: "Này! Cô ấy là vợ chưa cưới của tôi! Anh đưa cô ấy đi đâu?!"
"Ai là vợ chưa cưới của anh!" Quý Vũ Nhu tức điên lên.
"Tôi với anh trai cô đã bàn bạc xong rồi, vốn định ké đợt đám cưới tập thể này của Hàn minh chủ để đăng ký kết hôn luôn, nhưng trước đó cô cứ không chịu gặp mặt thì thôi, hôm nay bữa cỗ này coi như tiệc đính hôn của chúng ta, hôm nay hai chúng ta coi như đính hôn, cô đương nhiên là vợ chưa cưới của tôi rồi."
Quý Vũ Nhu nghe xong thì lửa giận bốc lên ngùn ngụt: "Ai đồng ý với anh thì anh đi tìm người đó! Tôi có lấy ai cũng không lấy cái đồ lùn tịt như anh!"
"Hừ, quả nhiên cô chê tôi lùn, nhưng bây giờ cả cái liên minh này, ngoài tôi ra còn ai thèm lấy cô! Đồ đàn ông tính khí thối tha!"
"Mày nói cái gì?" Lúc này, một giọng nói trầm thấp vang lên.
Kim Hổ đứng chắn trước mặt Quý Vũ Nhu.
"Anh muốn làm gì?"
"Rầm!" Kim Hổ đập một phát xuống bàn trước mặt Hồ Hiền: "Hôm nay là ngày vui của căn cứ, tao không động thủ, mày nhắc lại cho tao xem, mày vừa nói Tiểu Vũ Nhu cái gì?"
Hồ Hiền nhìn Kim Hổ to như ngọn núi, nuốt nước bọt: "Tôi, tôi chẳng nói gì cả."
