Mặt Trăng Không Chọn Nhầm Người - 2

Cập nhật lúc: 30/08/2026 05:01

Tôi cầm chiếc thẻ.

“Căn hộ của chị giá bao nhiêu?”

Không khí im đi một nhịp.

“Hơn ba triệu tệ.”

Bố nhíu mày.

“Con hỏi cái này làm gì?”

“Tò mò thôi.”

Ba năm qua, tôi làm ở phòng tài chính của công ty nhà, đồng thời phụ trách tính toán chi phí cho vài dự án.

Bảy khoản thưởng bị chậm, khoản thanh toán công tác phí lâu nhất bị treo đến mười một tháng.

Mỗi lần tôi hỏi, bố đều nói dòng tiền đang căng.

Thế nhưng năm ngoái chị nói muốn đổi xe, ngay trong ngày ông đã chuyển cho chị bốn trăm nghìn tệ.

Trước đây tôi luôn tự tìm lý do thay ông.

Bây giờ nhìn chùm chìa khóa ấy, tôi bỗng thấy chẳng cần thiết nữa.

Tôi đặt thẻ ngân hàng lại lên bàn.

“Cứ để chỗ bố trước đi.”

Sắc mặt bố dịu đi một chút.

Chị lại nhìn tôi.

“Tiểu Mãn không vui à?”

Chị đẩy chìa khóa về phía trước một chút.

“Hay căn hộ này cho em nhé?”

Tôi còn chưa nói, bố đã ấn tay chị xuống.

“Con cứ cầm lấy.”

Ông quay sang tôi.

“Chị con vẫn chưa lập gia đình, trong tay có một căn hộ thì sao?”

Tôi không tranh cãi.

Chỉ âm thầm tính lại con số công ty còn nợ mình.

Hai trăm bảy mươi sáu nghìn tệ.

Thì ra cái gọi là của hồi môn còn chưa nhiều bằng tiền lương và tiền thưởng họ nợ tôi.

Tôi đứng dậy định đi.

Chị đuổi theo tới cửa thang máy, khoác lấy cánh tay tôi.

“Đừng giận bố.”

“Ừ.”

Chị im lặng vài giây rồi bỗng hỏi.

“Hôm nay Gia Hào sao không tới?”

“Không biết.”

“Hai đứa vừa đính hôn mà anh ấy không liên lạc với em à?”

Tôi quay đầu nhìn chị.

Chị cười.

“Chị chỉ thuận miệng hỏi thôi.”

“Chỉ là thấy khá bất ngờ.”

“Bất ngờ gì?”

“Anh ấy đột nhiên chọn em.”

Chị ngừng một chút.

“Trước đây anh ấy rất ít khi chủ động nói chuyện với em.”

Kiếp trước, mấy năm đầu sau khi cưới, mỗi lần tôi và Đặng Gia Hào cãi nhau, chị cũng luôn an ủi như vậy.

“Anh ấy chậm nóng.”

“Đã cưới em rồi thì kiểu gì cũng sẽ có trách nhiệm.”

Khi đó tôi chỉ mải vui vì hai chữ “trách nhiệm”.

Bây giờ mới nghe hiểu, hóa ra chị luôn biết rõ hơn tôi rằng ban đầu Đặng Gia Hào không hề thích tôi.

Cửa thang máy mở ra.

Đặng Gia Hào đang đứng bên trong.

Chị cười nói: “Trùng hợp thật.”

Anh nhìn tôi.

“Sao vậy?”

Chị thuận thế nói: “Tiểu Mãn vừa giận bố một chút, em đang khuyên nó.”

Đặng Gia Hào dừng hai giây.

“Tôi hỏi cô ấy.”

Nụ cười trên mặt chị nhạt đi đôi chút.

Tôi bước vào thang máy.

Cửa đóng lại, anh bấm tầng một.

Không ai nói gì.

Tôi bỗng hỏi.

“Tại sao anh chọn em?”

Tay anh dừng bên nút bấm.

“Bây giờ mới hỏi chuyện này?”

“Không được hỏi à?”

Anh nhìn tôi một cái.

“Có vài chuyện bây giờ nói ra, em sẽ không tin.”

Tôi cười.

“Anh chưa nói thì sao biết em không tin?”

Thang máy xuống tầng một.

Trên bàn trà bên cạnh còn mấy miếng bánh hoa quế từ tối qua.

Tôi tiện tay lấy một miếng.

Đặng Gia Hào bỗng giữ cổ tay tôi.

“Đừng ăn.”

Tôi cau mày.

“Làm sao?”

“Bên trong có bột hạt điều.”

“Thì sao?”

Anh khựng lại.

“Em ăn hạt điều sẽ ngứa cổ.”

Cả người tôi cứng đờ.

Ngay cả chính tôi lúc này cũng chưa biết mình có tật đó.

Kiếp trước, năm thứ hai sau khi kết hôn, chúng tôi đi công tác miền Nam, tôi ăn một bát tôm xào hạt điều, nửa đêm cổ họng sưng đến mức không nói nổi.

Từ đó về sau, cứ thấy hạt điều là Đặng Gia Hào còn căng thẳng hơn tôi.

Nhưng ở kiếp này, tôi còn chưa từng ăn bát tôm đó.

Dựa vào đâu anh biết?

Một ngày trước lễ kỷ niệm thành lập công ty, bố bảo tôi đi cùng chị thử lễ phục.

Nhãn hàng chỉ gửi tới một bộ lễ phục cao cấp đặt may riêng.

Khi chị thay đồ bước ra, bố đang chờ ở đầu bên kia cuộc gọi video.

Ông liên tục khen đẹp ba lần.

Trước khi cúp máy mới như chợt nhớ tới tôi.

“Tiểu Mãn tối mai cũng tới.”

“Tự tìm một bộ quần áo mà mặc, đừng mặc màu quá nổi.”

“Nguyệt Nguyệt lần đầu gặp nhiều đối tác như vậy, đừng giành sự chú ý của chị con.”

Năm phút sau, ông lại gửi cho tôi một bài phát biểu hơn hai mươi trang.

“Bổ sung hết số liệu phía sau.”

“Ngày mai Nguyệt Nguyệt lên sân khấu, đừng để nó không trả lời được.”

Dự án này tôi đã theo từ khi lập kế hoạch.

Dữ liệu thị trường, mô hình chi phí và dự toán ngân sách, phần lớn đều qua tay tôi.

Ba tháng trước, chị bất ngờ được điều về phòng thương hiệu.

Việc đầu tiên chị bảo trợ lý làm trong ngày đầu tiên là đổi tên “Trần Tiểu Mãn” trên bìa thành “Trần Nguyệt”.

Tôi từng tìm bố nói chuyện.

Khi đó ông chỉ bảo.

“Chỉ là một cái tên thôi.”

“Chị con mới về, cần một thành tích đủ đẹp để mang ra nói.”

Tôi thật sự không hỏi thêm nữa.

Còn thức đến hai giờ sáng để sửa bài phát biểu của chị kín kẽ không chút sơ hở.

Chị xoay một vòng trước gương.

“Đẹp không?”

“Đẹp.”

Chị cười.

“Hay em mặc nhé?”

“Không cần.”

Chị rõ ràng thở phào.

Tôi vừa định đi thì cửa tiệm bị đẩy ra.

Đặng Gia Hào xách một túi đựng váy bước vào.

Chị đứng dậy trước.

“Sao anh biết bọn em ở đây?”

“Chú Trần nói.”

Anh đưa túi cho tôi.

Bên trong là một chiếc váy dài màu đen.

Vừa chạm vào chất liệu, đầu ngón tay tôi đã cứng lại.

Kiếp trước sau khi cưới, mỗi lần dự sự kiện trang trọng tôi thường mặc đúng kiểu dáng này.

Dây vai hẹp hơn một chút, đường eo cao hơn hai phân, tà váy vừa đủ che mắt cá chân.

Bởi vì mắt cá chân phải của tôi có một vết sẹo, tôi không thích để lộ.

Ngay cả bố cũng không biết.

Chị cười trêu.

“Vừa đính hôn mà đã biết rõ số đo của Tiểu Mãn rồi à?”

“Ừ.”

Tôi ngẩng lên.

“Ai nói cho anh biết?”

Đặng Gia Hào khựng lại.

“Đoán.”

“Độ dài váy cũng đoán được?”

Anh không trả lời.

Tôi nhét chiếc váy trở lại túi.

“Em không thích màu đen.”

Đó là lời nói dối.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mặt Trăng Không Chọn Nhầm Người - Chương 2: 2 | MonkeyD