Mặt Trăng Không Chọn Nhầm Người - 7
Cập nhật lúc: 30/08/2026 06:03
“Ban đầu chị chỉ không muốn gả.”
“Chị nghĩ em thích cuộc sống ổn định, lại nghe lời.”
“Gia Hào có trách nhiệm, cho dù ban đầu không thích em, anh ấy cũng sẽ không bạc đãi em.”
Chị nói càng lúc càng nhanh.
“Nhưng sau đó sao lại thành thế này?”
“Rõ ràng chị chỉ đưa cho em thứ chị không cần.”
Mắt chị đỏ hoe nhìn tôi.
“Tại sao đến tay em, nó lại biến thành tốt như vậy?”
Tôi im lặng rất lâu.
“Vậy chị muốn lấy lại?”
Chị sững ra.
“Cái gì?”
“Đặng Gia Hào.”
Chị hé miệng.
Nhưng không nói được gì.
Tôi đã hiểu.
Thứ chị canh cánh chưa bao giờ chỉ là anh.
Điều chị càng không chấp nhận nổi là cuộc đời chị từng đẩy đi, cuối cùng lại tốt đẹp hơn những gì chị tưởng tượng.
Tôi cất giấy tờ quyết toán.
Đi tới cửa, bố gọi một tiếng.
“Tiểu Mãn.”
Tôi quay đầu.
Ông nhìn giấy tờ bán nhà, vẻ mặt mệt mỏi.
“Sau này trong nhà có chuyện…”
Tôi gật đầu.
“Có thể nói cho con biết.”
Mắt ông vừa sáng lên.
Tôi lại nói.
“Còn giúp hay không, đến lúc đó con sẽ quyết định.”
Dưới lầu, Đặng Gia Hào tựa bên xe.
Thấy tôi, anh chỉ đứng thẳng hơn một chút.
Tôi bước tới.
“Sao anh ở đây?”
“Đi ngang qua.”
“Công ty anh cách đây mười cây số.”
Anh im lặng hai giây.
“Đi đường vòng.”
Tôi không nhịn được cười khẽ.
Anh cũng cười.
Một lúc sau, anh lấy chiếc nhẫn từ túi ra.
Nụ cười trên mặt tôi lập tức biến mất.
“Làm gì?”
“Không đưa cho em.”
Anh lập tức cất lại.
“Anh chỉ hỏi một chuyện.”
“Nói đi.”
“Trung Thu năm sau.”
Anh dừng một chút.
“Còn có thể cùng nhau ăn một chiếc bánh trung thu không?”
Tôi không đồng ý ngay.
“Năm sau hãy hỏi.”
Anh gật đầu.
“Được.”
Trung Thu năm thứ hai.
Bố nhắn tin trước một tuần.
“Về ăn cơm không?”
Tôi nhìn rất lâu.
Cuối cùng trả lời.
“Không.”
Công ty không phá sản.
Sau khi bán căn hộ chưa kịp sang tên ấy, lại cắt hai dự án thua lỗ, cuối cùng cũng gượng qua được.
Chị rời công ty, tự thuê một cửa hàng nhỏ.
Vẫn làm bánh ngọt.
Nhưng không dùng công thức của mẹ nữa.
Thi thoảng tôi vẫn lướt thấy trên trang cá nhân chị đăng bánh trung thu làm hỏng.
Vỏ nứt, nhân cũng chảy ra.
Tôi không bấm thích, cũng không chặn chị.
Có vài mối quan hệ không cần phải thân thiết trở lại.
Cách nhau xa một chút, ngược lại còn có thể bình yên.
“Dòng sản phẩm Trần Tiểu Mãn” kia cũng đã bị gỡ bỏ.
Chị từng nhắn cho tôi một lần.
“Gỡ hết rồi.”
Tôi trả lời.
“Biết rồi.”
Sau đó bố chuyển đủ hai trăm bảy mươi sáu nghìn tệ còn nợ tôi.
Phần ghi chú chỉ có bốn chữ.
“Đã trả đủ lương.”
Không xin lỗi.
Tôi cũng không chờ.
Bảy giờ tối, chuông cửa vang lên.
Đặng Gia Hào đứng ngoài, tay xách một hộp bánh trung thu.
“Năm nay không có trò gì đâu.”
Tôi nghiêng người cho anh vào.
“Tốt nhất là vậy.”
Suốt một năm nay, chúng tôi không quay lại với nhau.
Anh thật sự làm đúng như lời mình nói, xếp hàng lại từ đầu.
Tôi đổi việc, anh nhịn suốt một tháng không hỏi địa chỉ, cuối cùng là tôi tự nói cho anh biết.
Tôi chuyển nhà, anh hỏi trước xem có cần giúp không.
Tôi ốm phải nhập viện, anh ngồi dưới lầu một tiếng đồng hồ.
Sau đó tôi hỏi.
“Tại sao không lên?”
Anh nói.
“Em không gọi anh.”
Người đàn ông kiếp trước quen thay tôi quyết định rất nhiều chuyện, năm nay thứ anh học được nhiều nhất lại là chữ “hỏi”.
Trên bàn chỉ có hai chiếc bánh trung thu.
Nhân hạt sen.
Nhân ngũ vị.
Tôi tiện tay cắt chiếc ngũ vị.
Bên trong trống không.
Tôi ngẩng đầu.
“Nhẫn đâu?”
Đặng Gia Hào sững ra.
“Em tìm nó à?”
“Hỏi bừa thôi.”
Khóe môi anh rõ ràng không nén nổi.
Cuối cùng vẫn lấy chiếc nhẫn từ túi ra.
Không chạm vào tay tôi, chỉ đặt nó giữa bàn.
“Kiếp trước lần đầu đeo nó, em chẳng biết gì cả.”
“Trung Thu kiếp này, anh trực tiếp đeo cho em, cũng không hỏi.”
Anh nhìn tôi.
“Vậy nên hôm nay anh hỏi trước.”
Tôi không đưa tay, chỉ c.ắ.n một miếng bánh.
“Ngọt quá.”
Anh theo bản năng nói.
“Trước đây em thích đồ ngọt.”
“Bây giờ bình thường thôi.”
“Được.”
Anh gật đầu.
“Anh nhớ rồi.”
Thấy anh trả lời nghiêm túc như vậy, tôi bỗng thấy buồn cười.
“Đặng Gia Hào.”
“Ừ?”
“Bây giờ anh phiền thật đấy.”
Anh lập tức căng thẳng.
“Phiền chỗ nào?”
“Cái gì cũng hỏi.”
Anh im lặng, thật sự cau mày suy nghĩ một lúc.
“Vậy sau này hỏi ít thôi?”
Tôi nhìn anh.
Một năm qua, có lẽ anh thật sự sợ mình lại thay tôi quyết định.
Đến một câu nói cũng cẩn thận quá mức.
Tôi thở dài.
“Thôi.”
Anh ngẩng mắt.
Tôi cúi đầu bẻ một miếng bánh nhỏ.
“Cứ hỏi tiếp đi.”
Đặng Gia Hào sững vài giây.
Bờ vai căng suốt cả tối mới từ từ thả lỏng.
Bên ngoài cửa sổ có người b.ắ.n pháo hoa.
Một lúc sau, tôi bỗng hỏi.
“Kiếp trước anh thích em từ khi nào?”
Anh suy nghĩ rất lâu.
“Năm đầu sau khi kết hôn.”
“Sớm vậy?”
“Lần đó anh viêm phổi phải nhập viện.”
Tôi có ấn tượng.
Khi ấy anh vừa khởi nghiệp, thức đêm liên tục, kéo một trận cảm thành viêm phổi.
Tôi ở bệnh viện với anh ba ngày.
Đêm anh hạ sốt, chính tôi cũng bắt đầu sốt, gục xuống cạnh giường ngủ thiếp đi.
“Chỉ vì em chăm sóc anh?”
“Không hoàn toàn.”
Anh nhìn tôi.
“Lúc anh tỉnh lại, anh phát hiện em cũng đang sốt.”
“Anh bảo em về nhà, em lại nói về cũng chẳng có ai chăm.”
Tay tôi dừng lại.
Câu ấy, chính tôi gần như đã quên.
“Khi đó là lần đầu anh thấy em có thể nói mọi chuyện nhẹ tênh đến vậy.”
Anh dừng một chút.
“Sau đó anh bắt đầu để ý.”
“Để ý rồi để ý, cuối cùng không quay lại được nữa.”
Tôi cúi đầu c.ắ.n bánh.
“Vậy mà sau đó anh vẫn dám giấu em.”
“Cho nên bây giờ anh vẫn đang xếp hàng.”
Tôi ngẩng lên.
Vẻ mặt anh rất nghiêm túc.
Sống mũi tôi bỗng cay cay.
Tôi đưa tay về phía chiếc nhẫn trên bàn.
Đặng Gia Hào theo bản năng giơ tay lên.
Có lẽ anh định đeo giúp tôi.
Nhưng đưa được nửa chừng thì dừng lại.
“Được không?”
Tôi nhìn anh.
Một năm qua, anh đã hỏi quá nhiều lần.
Có cần đưa không.
Có cần đi cùng không.
Có thể vào nhà không.
Hôm nay cuối cùng cũng hỏi tới đây.
Tôi không trả lời.
Chỉ cúi đầu, tự mình chậm rãi đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út.
Kích cỡ vẫn vừa khít.
Đặng Gia Hào nhìn chằm chằm tay tôi, rất lâu không động đậy.
“Trần Tiểu Mãn.”
“Ừ?”
“Chắc chắn chứ?”
Tôi giơ tay lên nhìn.
“Hơi chật.”
Mặt anh lập tức biến sắc.
Tôi không nhịn được cười.
“Lừa anh đấy.”
Anh nhắm mắt, như cuối cùng cũng thở ra được một hơi.
Trên bàn vẫn còn nửa chiếc bánh ngũ hạt.
Ngoài cửa sổ, trăng tròn và sáng.
Hai năm trước, tất cả mọi người đều nói một chiếc bánh trung thu đã chọn cuộc hôn nhân thay tôi.
Sau này tôi mới biết, chị từng chọn thay tôi.
Bố từng chọn thay tôi.
Đặng Gia Hào cũng từng chọn thay tôi.
Họ đều nghĩ tôi sẽ đồng ý.
Bởi vì Trần Tiểu Mãn nghe lời.
Trần Tiểu Mãn mềm lòng.
Trần Tiểu Mãn không so đo.
Tôi đã dùng hai kiếp mới có thể từng chút một xé những từ ấy khỏi người mình.
Căn nhà giữ hay không.
Công việc làm hay không.
Người nhà giúp hay không.
Người này còn cần hay không.
Tôi không cần phải lập tức trả lời bất kỳ ai.
Chiếc nhẫn cũng vậy.
Hai lần trước, khi nó rơi vào tay tôi, đều có người thay tôi quyết định.
Chỉ có lần này.
Đặng Gia Hào không chạm vào nó.
Tôi cúi đầu nhìn ngón áp út.
Rồi tiếp tục ăn hết miếng bánh trung thu ấy.
Lần này.
Là do chính tôi tự đeo vào.
HẾT.
