Mẫu Thân Của Thái Tử - Chương 2
Cập nhật lúc: 09/09/2026 11:02
4
"Chủ t.ử muốn gặp ngươi."
Đây là lời thị vệ của Chu Thừa Vũ nói với ta. Chủ t.ử của hắn là ai, không cần nói cũng biết. Ta dắt Chu Cảnh đi theo. Tại t.ửu lầu lớn nhất vùng, ta đã gặp Chu Thừa Vũ.
Nhiều năm không gặp, khí thế của kẻ bề trên trên người hắn càng thêm mạnh mẽ. Năm tháng không bào mòn đi những góc cạnh của hắn, trái lại còn tôi luyện thêm phần lạnh lùng và tôn quý ấy trở nên trầm mặc hơn. Chỉ cần đứng lặng ở đó, sự ồn ào xung quanh tự động biến thành phông nền. Ánh mắt quét qua vẫn mang theo cảm giác áp bức không dám nhìn thẳng, vừa quen thuộc vừa xa lạ.
"Phụ hoàng." Chu Cảnh buông tay ta ra, lao về phía Chu Thừa Vũ.
Ta theo bản năng định hành lễ: "Nô... dân nữ kiến quá Bệ hạ." Suýt chút nữa quên mất, ta đã không còn là cung nữ nữa rồi.
Chu Cảnh đi tới kéo ta dậy, giọng điệu có chút oán trách: "Mẫu thân, chúng ta đều là người một nhà, không cần khách sáo như vậy."
Ta sợ đến mức vội bịt miệng nó lại: "Thái t.ử nói hồ đồ gì vậy." Mẫu thân của nó có thể là bất kỳ phi tần nào trong cung, nhưng không thể là ta. Ta xuất thân hàn vi, cha mẹ mất sớm, ngoài việc kéo lụy nó ra thì không thể cho nó bất cứ thứ gì.
Ta vội vàng quỳ xuống: "Bệ hạ, Thái t.ử tuổi còn nhỏ, chắc là nghe tin đồn nhảm nhí nào đó nên mới lầm tưởng dân nữ là mẫu thân, kính xin Bệ hạ minh xét."
"Tin đồn?" Chu Thừa Vũ nhìn ta, giọng điệu có chút thâm trầm.
Chẳng phải là tin đồn sao. Chuyện ta làm kẻ thế thân ban đêm cho Hoàng hậu, ngoài ta và Hoàng hậu ra, không còn ai biết cả. Ta không dám nghĩ nếu Chu Thừa Vũ biết ta đã lừa hắn bao nhiêu năm, hắn sẽ đối xử với ta thế nào. Đằng nào cũng là c.h.ế.t, dứt khoát ngậm c.h.ặ.t miệng, c.ắ.n c.h.ế.t cũng không nói.
Một lát sau, Chu Thừa Vũ chậm rãi mở lời: "Ngươi đứng dậy trước đi."
Cứ... cứ thế mà cho ta đứng dậy sao?
Chu Thừa Vũ chuẩn bị cho chúng ta một bàn đầy thức ăn. Chu Cảnh vô cùng vui vẻ, vừa ăn vừa gắp thức ăn cho ta. "Trước kia ta và phụ hoàng cũng thường đi khắp nơi tìm kiếm mỹ vị, nếu mẫu thân về kinh thành, sau này có thể cùng chúng ta đi."
Ta bị lời nó nói làm cho kinh hãi đến mức quên cả nuốt, rồi bị thức ăn làm sặc. "Khụ khụ..."
Chu Cảnh vội bỏ đũa xuống vỗ lưng cho ta, rồi lại học theo giọng điệu người lớn: "Người xem người bao nhiêu tuổi rồi, sao còn không tự chăm sóc được mình, thật chẳng biết mấy năm qua người sống thế nào nữa."
Ta ôm lấy n.g.ự.c, không nhịn được lén nhìn Chu Thừa Vũ. Phát hiện hắn suốt cả quá trình đều không động đũa, chỉ lặng lẽ quan sát ta và Chu Cảnh. Trong thoáng chốc, ta có một ảo giác, dường như chúng ta thật sự là một gia đình ba người.
Nhưng mộng rồi cũng có lúc tỉnh. Đợi Chu Cảnh ăn xong, ta liền đứng dậy cáo từ: "Tiệm son phấn của ta còn có việc phải xử lý, xin phép về trước."
"Mẫu thân..." Chu Cảnh nhìn ta bằng ánh mắt tội nghiệp.
Ta nhẫn tâm quay mặt đi: "Tiểu điện hạ đừng gọi ta như vậy nữa. Lúc nhỏ ta có chăm sóc người, nhưng mẫu thân của người là Hoàng hậu, không phải ta."
5
Sau khi ta rời đi, Chu Cảnh mới luyến tiếc thu hồi ánh mắt. Nó xoay sang trút giận lên người Chu Thừa Vũ.
"Phụ hoàng, người nói người ngàn dặm xa xôi chạy đến đây chỉ để mời nàng ăn một bữa cơm thôi sao? Người không thể nói với nàng thêm vài câu, hoặc bảo nàng cùng chúng ta về kinh thành à."
Chu Thừa Vũ không nói gì, chỉ ngẩn ngơ nhìn theo bóng dáng dần đi xa ngoài cửa sổ kia. Chu Cảnh thấy vậy, bất mãn lẩm bẩm: "Phụ hoàng người còn chẳng dũng cảm bằng con."
"Con không thấy nàng ấy không muốn về cùng chúng ta sao?" Chu Thừa Vũ mệt mỏi thu hồi ánh mắt. "Con chủ động dán lấy nàng, nàng chẳng phải cũng không cần con đó sao.”
Chu Cảnh tức đến giậm chân: "Phụ hoàng, người chẳng phải là quân vương sao, thiên hạ này đều là của người. Người bây giờ lập tức hạ một đạo thánh chỉ, bắt Lục Triều Triều cùng chúng ta về kinh."
Chu Thừa Vũ không biết nghĩ đến điều gì, đáy mắt xẹt qua một tia giễu cợt: "Con chẳng qua mới ngủ với nàng một đêm mà đã không rời xa nổi sao? Con đừng quên, chính tay nàng đã bỏ rơi con mà không quản đấy."
Chu Cảnh quay đầu hừ lạnh một tiếng: "Con biết nàng có nỗi khổ tâm riêng, vả lại hôm qua nàng đã đích thân nấu đồ cho con ăn rồi. Còn có vừa nãy, nàng vì không muốn kẻ xấu làm hại con mà dùng thân mình chắn trước mặt con, người nói xem nàng có yêu con không chứ."
Chu Thừa Vũ lộ vẻ cạn lời. Hắn cảm thấy mình hẳn là điên rồi mới đi tranh luận với một đứa trẻ sáu tuổi ở đây. Nhưng Chu Cảnh cứ nằng nặc đòi hắn viết thánh chỉ bắt Lục Triều Triều về kinh. Chu Thừa Vũ thở dài, con mình thì mình phải tự dạy thôi. Thế là hắn kiên nhẫn nói:
"Trước hết, nàng ấy là Lục Triều Triều, sau đó mới là mẫu thân của con. Không thể vì chúng ta muốn nàng về kinh thành mà c ư ỡ n g ép nàng. Nếu nàng về đó không vui, hoặc chịu tổn thương gì, con có bảo vệ nổi nàng không?"
"Chẳng phải còn có phụ hoàng sao?"
6
Trùng hợp làm sao, ta vừa đi ra chưa được bao xa thì đã gặp phải Tạ Chi Lưu.
Hẳn là hắn biết ta đang ăn cơm ở bên này, nên cố ý đuổi theo tới.
“Triều Triều, đứa trẻ kia không đơn giản.”
Ánh mắt ta khựng lại, hỏi ngược: “Sao ngươi biết được?”
Hắn lấy từ trong tay áo ra hai món ám khí khi trước cho ta xem.
“Ta đã hỏi tổ phụ ta, người kiến thức rộng rãi, ông nói thứ này là từ kinh thành mà tới.”
“Trong kinh thành, một đứa trẻ ra ngoài còn có thị vệ đi theo bên mình, trong nhà ắt phải có người làm quan lớn trong triều...”
Ta cắt ngang lời hắn, “Rốt cuộc ngươi muốn nói gì?”
Hắn kéo ta lại, vẻ quan tâm trên mặt trông không giống giả vờ.
“Tuy ta không biết vì sao nó lại gọi cô là mẫu thân, nhưng ta nghĩ, người từ kinh thành tới không phải hạng dân thường như chúng ta có thể trêu vào nổi.”
Hắn nói không sai.
Ta ở trấn Phù Dung đã sáu năm, chẳng khác gì những bá tánh nơi này.
Cho dù là Tạ Chi Lưu đứng trước mặt ta đây, gia cảnh cũng tốt hơn ta không biết bao nhiêu lần.
Chứ đừng nói đến Chu Thừa Vũ.
“Ngươi yên tâm, ta và bọn họ sẽ không gặp lại nữa đâu.”
“Vậy ta đưa cô về nhé?”
Tạ Chi Lưu lại đổi sang bộ dạng cợt nhả kia.
Ta từ chối hắn.
“Tạ Chi Lưu, đừng phí sức trên người ta nữa, giữa chúng ta không thể nào đâu.”
Ta đã sớm nghĩ kỹ rồi, đời này sẽ không lấy chồng.
Tạ Chi Lưu không biết ta từng sinh con, nếu biết, chắc chắn cũng sẽ không đối xử với ta như vậy.
“Triều Triều, cô còn chưa thử với ta, sao đã biết giữa chúng ta không thể nào chứ.
“Cả trấn Phù Dung này cũng không nhỏ, người có thể lọt vào mắt bổn thiếu gia chỉ có mình cô. Nếu cô không gả cho ta, vậy e là ta thật sự phải cô độc đến già mất.”
Tạ Chi Lưu nhìn ta đầy tội nghiệp, dường như muốn khơi gợi lòng thương của ta.
Những năm nay, chiêu số hắn dùng nhiều vô số kể.
Chỉ tiếc là, hắn tìm nhầm người rồi.
“Ngươi đừng có đổ cho ta, người muốn gả cho Tạ Chi Lưu ngươi nhiều lắm. Cho dù đàn ông trên khắp thiên hạ đều cô độc đến già, thì ngươi cũng sẽ không.”
Tạ Chi Lưu đột nhiên nắm lấy tay ta, đặt lên n.g.ự.c hắn.
“Triều Triều, cô là đang nghi ngờ chân tâm của ta sao? Nhất định là vậy, cô đang muốn thử lòng ta đúng không?”
Có bệnh...
Lời ta còn chưa kịp nói ra, Tạ Chi Lưu đã buông ta ra, ôm chân nhảy dựng lên kêu oai oái.
Kẻ giẫm lên hắn, chính là Chu Cảnh.
Nó trừng mắt nhìn Tạ Chi Lưu.
“Còn dám chạm vào tay mẫu thân ta thử xem, lần sau ta sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ngươi như thế đâu!”
Tạ Chi Lưu vốn định nói gì đó, cho đến khi ánh mắt hắn chạm phải Chu Thừa Vũ phía sau lưng ta, bỗng chốc câm bặt.
Trong khoảnh khắc ấy, ta chợt nhớ đến quãng thời gian gió tanh mưa m.á.u trước khi Chu Thừa Vũ lên ngôi.
Thiên t.ử nổi giận, x.á.c c.h.ế.t chất trăm vạn, m.á.u chảy ngàn dặm.
Tạ Chi Lưu tuy phiền phức, nhưng rốt cuộc cũng chưa từng làm chuyện gì có lỗi với ta.
Ta liếc mắt ra hiệu cho hắn, “Chẳng phải ngươi nói Vượng Tài nhà ngươi sắp đẻ rồi sao, còn không mau về đi!”
Tạ Chi Lưu do dự một chút, vẫn còn muốn ghé lại gần.
Đúng lúc ấy, cổ tay ta bị người ta siết lấy.
Giọng Chu Thừa Vũ vang lên từ phía sau, “Không phải chủ ý của ai ngươi cũng có thể đ.á.n.h.”
Chu Cảnh cũng làm mặt quỷ theo.
Ta nhìn về phía Chu Thừa Vũ, nhất thời sững người.
Đến khi hoàn hồn lại, người đã bị Chu Thừa Vũ kéo đi rất xa.
“Bệ...”
Ta muốn gọi hắn, nhưng hiện tại đang ở giữa con phố đông nghịt người qua lại.
Nếu tùy tiện để lộ thân phận của hắn, e là sẽ gặp nguy hiểm.
Vì thế, ta cứ như vậy bị hắn kéo thẳng về nhà.
Chờ đã, sao hắn biết nhà ta ở đâu?
