Mẫu Thân Ngược Cặn Bã, Ta Và Hoàng Đế Cữu Cữu Xem Kịch Vui - Chương 47
Cập nhật lúc: 28/02/2026 17:33
[Đã là lần thứ ba rồi! Hôm nay lần thứ ba! Ngươi nhất quyết phải uống bát canh độc này sao? Đây là bát canh muốn lấy mạng ngươi đó!]
[Mệnh của ngươi vốn phải c.h.ế.t vì trúng độc, kiếp này còn cố chấp uống, bị độc c.h.ế.t cũng đáng!]
Tạ Minh Châu thầm nghĩ trong lòng, nhưng vẫn bật khóc để ngăn cản Thái t.ử uống canh.
Thái t.ử lén quan sát sắc mặt Tạ Hoài Ngọc, lo lắng đáp:
"Chỉ cần chúng ta đụng đến bát canh này, Minh Châu sẽ khóc."
Tạ Hoài Ngọc thoáng cau mày nhìn hai đứa con của mình rồi hỏi:
"Hai đứa thì sao? Có ai uống bát canh này chưa?"
Tạ Tinh Lâm vội vàng lắc đầu:
"Chưa ạ, con vừa định uống thì Minh Châu khóc nên con chưa uống."
Tạ Hoài Ngọc quay sang Tạ Vọng Thư, thấy hắn cũng lắc đầu, cuối cùng nhìn Thái t.ử.
Thái t.ử cũng liên tục lắc đầu:
"Cô phụ yên tâm, ta cũng chưa uống."
Nghe xong, cuối cùng Tạ Hoài Ngọc cũng thở phào nhẹ nhõm...
Tạ Hoài Ngọc ôm lấy Tạ Minh Châu ngồi xuống, như vừa trải qua một kiếp nạn lớn mà thở phào:
"Các con thật may mắn. Minh Châu đã cảnh báo các con rồi, món này không bình thường, mà các con vẫn cố uống.”
“May mà có Minh Châu, nếu không các con đã gặp tai họa rồi!"
[Ôi trời, phụ thân mới là người thông minh nhất! Người lập tức hiểu ngay ý của ta, phụ thân vẫn là người tốt nhất.]
Được con gái cưng khen ngợi, Tạ Hoài Ngọc cố gắng kiềm chế nhưng không thể ngăn được khóe môi cong lên.
Cuối cùng, ông chỉ có thể cười mà giải thích:
"Minh Châu vốn dĩ sinh ra mang phúc khí. Một khi con bé cố tình ngăn cản các con, các con nên cẩn thận hơn, chứ đừng coi thường!"
[Đúng vậy! Rõ ràng là canh có độc, thế mà các ngươi còn tranh nhau uống, toàn là đồ ngốc.]
Tạ Vọng Thư lập tức nhận ra trọng điểm:
"Phụ thân muốn nói rằng, bát canh gà ác này có độc sao?"
[Giờ đại ca mới nhận ra à? Đồ ngốc!]
"Tuy nhiên, bát canh gà ác này không phải do Vân Quý Nhân đích thân mang đến.”
“Bà ấy chỉ cho tiền rồi để ngự thiện phòng nấu và mang đến, bà ấy không trực tiếp chạm vào, thì làm sao có thể hạ độc được?"
"Thứ hai, thái giám trong ngự thiện phòng, Phúc Toàn, từng nhận ân huệ của Quý phi nương nương.”
“Mà Quý phi và Hoàng hậu vốn không hòa thuận, thái giám dưới trướng của Quý phi làm sao lại đi giúp phi tần bên cạnh Hoàng hậu hạ độc hại Thái t.ử?"
[A, nghe có lý lắm, quả thật không thể nào...]
Tạ Vọng Thư phân tích vô cùng hợp lý, nhưng Tạ Hoài Ngọc lại hừ lạnh một tiếng:
"Tinh Lâm, con qua đây."
Tạ Tinh Lâm ngoan ngoãn bước tới, lập tức bị đ.á.n.h nhẹ vào đầu.
Chỉ vào chỗ vừa đ.á.n.h, Tạ Hoài Ngọc nói:
"Vọng Thư, con phân tích thử xem vì sao ta lại đ.á.n.h Tinh Lâm."
"Phụ thân tức giận vì hành động vừa rồi của chúng con?"
"Sai rồi! Vì ta muốn đ.á.n.h thôi."
Tạ Hoài Ngọc thở dài.
Trưởng t.ử của ông, Tạ Vọng Thư, cái gì cũng tốt, nhưng đôi lúc quá quy củ.
Rõ ràng là có địa vị tôn quý, nhưng lại quá mực giữ lễ.
Là tôn t.ử của thừa tướng, nhi t.ử của trưởng công chúa, và là thân ngoại sanh của hoàng đế...
*Thân ngoại sanh: Cháu ngoại ruột
Những thân phận này khiến mọi người phủ lên Tạ Vọng Thư một lớp hào quang, nhưng hắn lại thật sự bị mắc kẹt trong cái hào quang ấy.
[Đúng vậy! Chính là như vậy, phải dạy thêm nữa!]
[Sau khi Thái t.ử mất, Tứ hoàng t.ử bướng bỉnh không nghe lời, rõ ràng đại ca có thể tự mình lên ngôi hoặc làm Nhiếp chính vương thì có thể cứu vãn cả Đại Chu, nhưng đại ca lại không làm vậy!]
[Rõ ràng đại ca đã từng có suy nghĩ đó... Đã nghĩ rồi thì phải thực hiện, không cần phải lo trước nghĩ sau.]
[Khoan đã, đại ca vừa lý trí phân tích, điều này có giống với việc tùy hứng làm theo ý muốn như phụ thân nói không?]
Tạ Hoài Ngọc ho khan vài tiếng, tất nhiên là không giống.
Ông còn chẳng suy nghĩ xa được như Tạ Vọng Thư, làm sao dạy dỗ hắn đây?
Ông chỉ có thể viện lý do qua loa một chút, đợi sau này nói với hoàng đế để hoàng đế dạy hắn.
Tạ Vọng Thư nhíu mày, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
Huynh đệ tốt của hắn, Thái t.ử, liền lên tiếng chuyển chủ đề:
"Nếu bát canh này có độc, chúng ta nên gọi Thái y đến kiểm tra."
[Đúng, đúng, sau đó đại ca sẽ ngạc nhiên khi thấy quả thật có độc, rồi lần theo manh mối đến Hoàng hậu, tiến lên thôi!]
Thái y lập tức được triệu đến, và ở một nơi khác, Phúc Toàn cũng đã mời Thái y.
…
Trong căn phòng lạnh lẽo của cung thất sụp đổ, “Triệu Dung” được đặt trên chiếc giường duy nhất, còn Đặng Thất và Phong Hoa thì bị ném vào góc phòng.
Phúc Toàn kéo Thái y đến trước mặt “Triệu Dung”:
"Ngươi mau kiểm tra xem sao."
Vẻ mặt Thái y khó chịu, nhưng vẫn cúi xuống kiểm tra tình trạng của “Triệu Dung”.
Một lúc sau, Thái y lắc đầu:
"Không cứu được nữa, tay chân đều bị đ.á.n.h gãy, lại bị lột một lớp da, sau đó còn bị thiêu cháy... chuẩn bị hậu sự thôi."
Phúc Toàn cau mày, nhấn mạnh:
"Ngươi kiểm tra lại đi, nếu Triệu Dung c.h.ế.t, chúng ta cũng không sống nổi."
"Triệu Dung?" Nghe đến cái tên này, Thái y giật mình.
Ông ta vốn là người Đại Chu, từ nhỏ được gian tế Triệu quốc nuôi dưỡng, lớn lên theo ý nghĩa phụ mà vào thái y viện, hiện giờ đã là viện phán.
Nghe thấy tên, Thái y liền biết ngay thân phận của Triệu Dung, vị hoàng t.ử Triệu quốc có mặt trong kế hoạch lần này hẳn chính là người bị thương trầm trọng trước mặt.
Thái y liền kiểm tra kỹ càng hơn, cuối cùng thở phào:
"Chắc vẫn còn một tia hy vọng, ta sẽ quay về lấy t.h.u.ố.c."
Còn về Đặng Thất và Phong Hoa bị bỏ trong góc, Thái y chẳng thèm liếc nhìn, xoay người rời đi.
Dưới sự chăm sóc tận tình của Phúc Toàn và Thái y, "Triệu Dung" nhanh ch.óng tỉnh lại từ cơn hôn mê, nhưng hắn không nói được, chỉ thờ ơ nhìn Thái y.
