Mẫu Tử Hóa Vương - 5
Cập nhật lúc: 22/06/2026 09:02
“Mang một ngàn lượng bạc ra, chia cho hàng xóm láng giềng.”
Ánh mắt mọi người nhìn ta lập tức đầy hâm mộ và cảm kích.
Ai cũng cảm thán rằng ta có được một vị phu quân giàu có lại hào phóng.
Ta chỉ thấy đau đầu.
Ta gặp lại Bùi Thanh ngay trên đường.
Huynh ấy thật sự đã tới Mục Châu.
Sau khi nhận được thư của ta.
Huynh ấy liền cưỡi ngựa suốt đường dài mà tới.
Trên mặt phủ đầy bụi gió.
Mấy năm không gặp.
Huynh ấy đã gầy đi rất nhiều.
Trước kia, vì sợ bại lộ tung tích.
Mỗi năm chúng ta chỉ dám gửi cho nhau một phong thư.
Không dám gặp mặt.
Sở Việt cũng không tra hỏi kỹ vì sao huynh ấy lại xuất hiện ở đây.
Chỉ bảo huynh ấy đi theo ngự giá hồi kinh, tiện thể báo cáo công vụ.
Trên đường trở về.
Bùi Thanh nhắc tới chuyện thân thể ta bị phản phệ.
Lúc ấy Sở Việt mới biết.
Việc gọi hồn suốt mấy năm nay đã khiến ta bị tổn thương.
Hắn im lặng rất lâu.
Thần sắc cực kỳ phức tạp.
“Trẫm gọi hồn một người sống suốt năm năm.”
“Đúng là nực cười.”
Không biết hắn đang cười bản thân quá mê muội.
Hay cười tất cả những chuyện mình làm đều chẳng đáng giá.
Mãi đến khi ấy ta mới biết.
Đêm ta hất đổ ngọn đèn dầu.
Ở hoàng cung xa xôi, Sở Việt cũng đồng thời thổ huyết.
Đám thuật sĩ dựa vào tia cảm ứng ấy.
Khoanh vùng được Mục Châu.
Mà sở dĩ thân thể ta đột nhiên khỏe lên.
Là bởi nghi thức gọi hồn đã dừng lại.
Sở Việt khi đó đã rời kinh, đi tới Mục Châu.
Sau khi trở lại hoàng cung.
Anh ca nhi được phong làm hoàng t.ử.
Tên chính thức ghi vào ngọc điệp là Sở Huyền Anh.
Chuyện ta c.h.ế.t rồi sống lại lập tức gây chấn động khắp nơi.
Người ngoài cung thì đi hỏi thăm Bùi Thanh.
Người trong cung lại bị Sở Việt chặn hết ngoài cửa.
Còn ta giống như chưa từng xảy ra bất cứ chuyện gì.
Được sắc phong làm quý phi.
Ngày sắc phong.
Hoàng hậu thở phào nhẹ nhõm.
Giống như cuối cùng cũng đợi được ta trở về.
Vị hoàng hậu này được lập vào năm thứ ba sau khi ta giả c.h.ế.t rời cung.
Khi ấy Sở Việt đã đăng cơ được sáu năm.
Quan viên triều đình và các thế gia đồng loạt dâng tấu.
Nói rằng hậu vị tuyệt đối không thể để trống mãi.
Vì thế cuối cùng chọn nữ nhi nhà họ Thôi của Thanh Hà.
Sau này, khi ta tới thỉnh an.
Thôi hoàng hậu nhiều lần dặn dò ta.
Sau này tuyệt đối đừng làm chuyện giả c.h.ế.t nữa.
Ban đầu ta còn tưởng đó chỉ là lời răn dạy bình thường.
Không ngờ nàng ấy lại tự mình dẫn ta tới một nơi.
Trong tòa điện cũ.
Trên chiếc bàn dài đặt một bộ lễ phục được gấp ngay ngắn.
Chính là bộ ta từng mặc khi được phong phi.
Lụa sa màu xanh sẫm đã hơi phai màu.
Giống như từng bị người ta lấy ra rất nhiều lần.
Rồi lại được cẩn thận gấp lại, cất trở về.
Bên cạnh lễ phục là những món trang sức ta thường dùng khi xưa.
Ngoài ra.
Khắp nơi trên tường đều khắc kín phù văn.
Xung quanh còn treo đầy gương đồng.
Đi một vòng quanh điện.
Khắp nơi đều âm u lạnh lẽo.
Ta nổi đầy da gà.
Thôi hoàng hậu đứng phía sau ta.
Giọng nói cũng không còn bình tĩnh như ngày thường.
“Đừng nói là ngươi thấy sợ.”
“Ngay cả bản cung cũng thấy lạnh người.”
“Hai năm đầu, hắn còn giấu mọi người.”
“Chỉ nói là đang làm lễ cầu phúc.”
“Sau này mọi người phát hiện không ổn, muốn phá bỏ nơi này.”
“Hắn thậm chí còn muốn g.i.ế.c người.”
“Từ đó về sau, không ai dám phản đối nữa.”
“May mà ngươi đã trở về.”
“Nơi tà dị này bị phá bỏ rồi, trong cung chắc cũng sẽ không còn xảy ra chuyện quái lạ nữa.”
Ta nghe ra trong lời nàng ấy còn có ẩn ý khác.
Lúc đó ta mới biết.
Nàng ấy có một hoàng t.ử đích xuất tên là Huyền Hựu.
Hiện giờ vừa tròn một tuổi.
Nhưng đứa bé vừa sinh ra không lâu đã được chẩn đoán mắc bệnh tim.
Thôi hoàng hậu cho rằng.
Sở Việt động vào thứ không nên động.
Khiến ông trời nổi giận, liên lụy tới đích t.ử.
Cho nên quan hệ giữa đế hậu ngày càng xa cách.
Nhưng nàng ấy không quản nổi Sở Việt muốn làm gì.
Đành tập trung quản lý hậu cung và chăm sóc con trai.
Trong hậu cung thật ra cũng chẳng có bao nhiêu người.
Còn Triệu Ngọc Nghiên…
Nàng ấy không được xếp vào hàng phi tần.
Thân phận nàng ấy quá đặc biệt.
Là thiên kim quốc công phủ.
Lại từng là thê t.ử của Bùi Thanh.
Cho nên cuối cùng chỉ được phong làm nhất phẩm phu nhân.
Phong hiệu Trang Mẫn.
Nhưng theo lời Thôi hoàng hậu kể.
Không lâu sau khi Sở Việt bắt đầu gọi hồn ta.
Triệu Ngọc Nghiên đã rời khỏi hoàng cung.
Nghe nói khoảng thời gian đó.
Tính tình Sở Việt cực kỳ thất thường.
Hành sự cũng vô cùng tàn bạo.
Nhưng chỉ kéo dài một thời gian ngắn rồi lại khôi phục bình thường.
Dù vậy, Triệu Ngọc Nghiên vẫn không quay lại.
Ai cũng biết Trang Mẫn phu nhân thân phận tôn quý.
Nhưng không ai biết rốt cuộc nàng ấy và hoàng đế có quan hệ thế nào.
Ta biết rõ.
Nhưng cũng chẳng còn sức để quan tâm nữa.
Trước kia, ta từng oán hận vì tẩu tẩu bị cướp mất.
Ca ca cũng bị chèn ép đến phải rời xa kinh thành.
Nhưng thoáng chốc đã năm năm trôi qua.
Mọi chuyện đều không còn đường cứu vãn nữa.
Triệu Ngọc Nghiên có được địa vị của nàng ấy.
Bên cạnh Bùi Thanh cũng đã có người khác.
Chuyện này…
Dường như thật sự đã hoàn toàn kết thúc rồi.
Đó là một y nữ.
Lần này Bùi Thanh hồi kinh chỉ dẫn theo một mình nàng ấy.
Nàng xuất thân nghèo khó.
Vì mưu sinh nên mới tới biên quan.
Cuối năm ngoái, nàng quen biết Bùi Thanh.
Sau đó, hai người dần nảy sinh tình cảm.
Có lẽ chẳng bao lâu nữa họ sẽ thành hôn.
Dung mạo y nữ không tính là quá xuất chúng.
