Mẫu Tử Hóa Vương - 8
Cập nhật lúc: 22/06/2026 09:03
Hắn đồng thời phong ta và Hoàng hậu Thôi thị làm Thái hậu.
Ngày Huyền Anh đăng cơ, vừa đúng vào mùa đông.
Ta nhìn tuyết ngoài cửa sổ đang dần tan đi, rồi lại nhìn sang Huyền Anh.
Ánh mặt trời phủ lên gò má hắn, dát lên đường nét thiếu niên một tầng sáng vàng nhạt.
“Ngày mai là mùng tám tháng mười một, con có muốn ăn một bát mì trường thọ không?”
“Ta nấu cho con.”
Huyền Anh khẽ nhướng mày.
Trong đôi mắt trắng đen rõ ràng thoáng hiện lên một tia giảo hoạt khó nhận ra.
“Mẹ quên rồi sao?”
“Sinh thần của con rõ ràng là tháng bảy.”
Ta bất đắc dĩ bật cười.
“Ta đúng là hồ đồ thật rồi.”
“Tuổi tác lớn lên, trí nhớ cũng kém đi.”
Huyền Anh cười khẽ.
“Bữa tối nhớ thêm món canh cá hầm xuyên khung bạch chỉ.”
“Tuy hơi đắng, nhưng uống vào sẽ không mau quên chuyện.”
“Đến lúc đó mẹ không được từ chối.”
“Được được được.”
Đúng lúc có nội thị bước vào dâng trà.
Nét sinh động nơi đáy mắt hắn lập tức thu lại.
Hắn lại biến thành vị đế vương không ai soi ra được sai sót.
Chỉ là đuôi mắt vẫn hơi cong lên.
Như đang lặng lẽ giấu một bí mật.
Năm đó giả c.h.ế.t ở hầu phủ, ta đã phóng hỏa.
Đứa bé trong bụng không giữ được.
Máu còn chưa khô, ta đã gắng gượng lên thuyền rời khỏi kinh thành.
Khi đau đến sống dở c.h.ế.t dở, một thiếu gia bỏ nhà ra ngoài bất ngờ xuất hiện trước mặt ta.
Hắn chăm sóc ta.
Sau khi xuống thuyền, ta đi cùng hắn một quãng đường.
Thân phận của ta quá nhạy cảm, đi lại khắp nơi đều gặp phiền phức.
Có lúc phải hối lộ quan viên mới xin được giấy thông hành.
Có kẻ lưu manh cầm tiền rồi vẫn chưa vừa lòng, còn nảy sinh lòng tham với dung mạo của ta.
Nhân lúc ta không đề phòng, hắn hạ xuân d.ư.ợ.c với ta.
Cuối cùng hắn không thành công, ta kịp thời chạy thoát.
Nhưng âm sai dương sai, ta lại có một đêm vượt quá giới hạn với người kia.
Ban đầu ta định xem đó như một chuyện ngoài ý muốn.
Qua rồi thì thôi.
Cho đến khi ta rõ ràng cảm nhận được thân thể mình có biến hóa.
Ta giấu chuyện này đi, không nói cho hắn biết.
Ta không muốn thành gia.
Ta giả c.h.ế.t lừa quân, tiền đồ chưa rõ, vận mệnh còn mịt mờ.
Ta không muốn trói buộc ai ở bên cạnh mình, cũng không muốn bị bất kỳ ai níu giữ.
Đúng lúc người nhà hắn tìm tới.
Ta nhân lúc hắn không chú ý mà rời đi.
Từ đó mấy năm trời, quả thật không còn gặp lại nữa.
Về sau, hai mẹ con ta đều bị Sở Việt đưa về hoàng cung.
Chuyện liên quan đến huyết mạch hoàng gia, Thái hậu năm ấy còn lén dùng m.á.u của Huyền Anh và Sở Việt để thử thân.
Chỉ là m.á.u kia chẳng hiểu sao lại hòa vào nhau.
Có lẽ phương pháp nhỏ m.á.u nhận thân này tuy được truyền miệng rộng rãi, nhưng rốt cuộc có đáng tin hay không vẫn là điều rất mơ hồ.
Từ đầu đến cuối, Huyền Anh đều biết rõ chuyện ấy.
Ta có thể giấu được tất cả mọi người.
Duy chỉ không giấu nổi hắn.
Cho nên từ ngày trở thành Sở Huyền Anh, hắn luôn giữ khuôn phép, chăm chỉ tiến tới.
Hắn nhìn vào mắt ta.
“Mẹ, con không thể lãng phí thân phận này.”
“Mẹ, con không sợ.”
Chỉ là mọi chuyện thuận lợi ngoài dự liệu.
Ngay cả Sở Việt cũng chưa từng nghĩ tới khả năng thứ hai.
Ta cứ như vậy nhìn Huyền Anh ngồi lên long ỷ.
Sau khi đăng cơ, hắn chăm lo triều chính tận tâm tận lực.
Thời gian ở cạnh ta cũng ít đi.
Sợ ta buồn chán trong cung, hắn cho phép ta không cần câu nệ cung quy, muốn xuất cung lúc nào cũng được.
Ta bước xuống từ một trà lâu.
Đến chỗ rẽ cầu thang, vừa lúc có người đi lên, ta liền nghiêng người nhường đường.
Người kia cũng nghiêng người tránh sang một bên.
Khoảnh khắc lướt qua nhau, cả hai gần như đồng thời dừng lại.
Một gương mặt đột ngột lọt vào tầm mắt ta.
Đôi mắt và sống mũi vẫn là dáng vẻ của năm xưa.
Chỉ có đường nét hàm dưới đã trở nên sắc sảo hơn vài phần.
Dáng người cũng cao hơn thời thiếu niên.
Vai lưng rộng hơn trước.
Cách nhau một khoảng bằng cánh tay, hắn kinh ngạc nhìn ta.
Hơi nghiêng đầu.
Giống như không dám tin.
Lại giống như đang xác nhận điều gì đó.
Trong đôi mắt trầm sâu ấy, dần dần hiện lên một tầng sáng mỏng.
Tựa như tia sáng cuối chân trời trước cơn mưa.
Huyền Hựu đệ đệ mất sớm.
Hắn qua đời ở tuổi hai mươi hai.
Để lại một thê t.ử và một đứa con trai.
Trước lúc c.h.ế.t, hắn nắm lấy tay ta.
“Hoàng huynh, đệ không yên lòng về mẹ con họ.”
“Huynh thương đệ lần cuối, thay đệ chăm sóc họ được không?”
Mắt ta đỏ lên.
Ta khẽ đáp một tiếng.
“Được.”
Hắn an lòng nhắm mắt.
Ta luôn ghi nhớ di nguyện ấy.
Vương phi của hắn ngoài việc được kế thừa toàn bộ vương phủ.
Sau này nếu muốn tái giá thì cứ tái giá.
Nếu không muốn, ta sẽ ban tôn vị, để nàng an hưởng quãng đời còn lại.
Con trai hắn lên ba thì được đưa tới bên cạnh ta, do chính tay ta nuôi dạy.
Năm mười hai tuổi, ta phong nó làm Thần Vương.
Năm mười bảy tuổi, ta truyền ngôi cho nó.
Khi ấy, ta đã làm hoàng đế hai mươi sáu năm.
Cảm giác làm hoàng đế là thế nào, ta đã nếm trải triệt để rồi.
Từ nhỏ, ta đã rất tò mò.
Bắt đầu từ ngày trong tiểu viện ở Mục Châu xuất hiện một người đàn ông xa lạ.
Khi ấy, ngoài sợ hãi, ta còn vô cùng hiếu kỳ về hắn.
Ta hiếu kỳ không biết hắn rốt cuộc có thân phận gì.
Chỉ vừa xuất hiện đã khiến mẹ ta tái nhợt mặt mày.
Còn có thể dễ dàng gọi cả vị tri phủ cao cao tại thượng tới.
Chưa kể đến chuyện bao vây sân viện, lại tiện tay tung ra ngàn lượng bạc.
Về sau ta mới biết.
Đó là thiên t.ử.
Khi ấy, trong lòng ta chợt nảy ra một ý nghĩ.
Phải chăng chỉ cần ngồi lên vị trí đó, là có thể muốn làm gì thì làm.
Nhưng đến khi thật sự đạt được mong ước.
Ta mới hiểu ra.
Ngồi ở vị trí ấy, có những chuyện tuyệt đối không thể làm.
Nếu không, sẽ khiến quá nhiều người vì mình mà lầm lỡ.
Ta cũng dạy Thần Vương như vậy.
Làm việc phải cẩn trọng, thu lại tư tâm.
Nó nghiêm túc gật đầu, nói rằng bản thân đã hiểu hết rồi.
Thế nhưng lúc ta, vị Thái thượng hoàng này, chuẩn bị rời cung.
Nó lại căng thẳng níu lấy ta.
“Người không ở lại dạy nhi thần nữa sao?”
“Người thật sự yên tâm về nhi thần ư?”
“Không phải.”
“Ta ở dân gian mới càng dễ nhìn rõ con làm được tới đâu.”
“Nếu con làm không tốt, ta sẽ lập tức quay về bắt con.”
“Không đâu không đâu, nhi thần nhất định sẽ dốc hết sức mình.”
Trên đường rời đi, ta không nhịn được mà bật cười lớn.
Đúng là thú vị thật.
Cuộc đời này của ta.
Khi còn bé, ta từng cùng mẹ sống trong một tiểu viện nhỏ.
Trải qua những năm tháng ấm áp và hạnh phúc nhất.
Về sau, vì một âm mưu ngoài ý muốn.
Ta vẫn còn là thiếu niên đã bước lên đỉnh cao thế tục.
Mà mẹ vẫn luôn ở bên cạnh ta, chưa từng rời xa nửa bước.
Ta luôn biết rõ thân thế của mình.
Nhưng chỉ có ta và mẹ biết chuyện đó.
Đây là bí mật chỉ thuộc về hai người chúng ta.
Hoặc nên nói rằng…
Chỉ cần ta luôn nhớ mình là con của mẹ, vậy đã đủ rồi.
Ta từ trong bụng mẹ mà ra.
Trong xương cốt ta chảy dòng m.á.u của mẹ.
Vậy nên ta chỉ là con của mẹ.
Chỉ tiếc, mẹ đã không còn nữa.
Trước lúc lâm chung, mẹ nói bà thấy đời này đã rất viên mãn.
Nhưng không thể chỉ dừng lại ở kiếp này.
Chúng ta đã hẹn với nhau.
Kiếp sau.
Nhất định.
Nhất định.
HẾT.
