Mau Xuyên Công Lược: Nam Chính, Thỉnh Tự Trọng! - Chương 2: Thư Ký Tham Lam, Phụ Tình Vị Tổng Tài Kia (2)
Cập nhật lúc: 04/05/2026 08:00
Một cô gái thanh tú mặc chiếc váy mẫu mới nhất của thương hiệu C xuất hiện ở cửa, không thể tin nổi nhìn hai người.
"Yến Thanh ca, hai, hai người..."
Nhìn từ góc độ ngoài cửa, hai người đang ôm nhau, tư thế cực kỳ thân mật, trên ghế, trước bàn làm việc, trong một văn phòng có phong cách trang trí nghiêm túc như vậy, lại mang đến một cảm giác xa hoa trụy lạc như quân vương bỏ bê triều chính.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cô gái, Tô Dư đã biết cô ta là ai.
Nữ chính ngây thơ lương thiện của chúng ta, Thẩm Thanh Thanh, tỏa sáng rực rỡ bước lên sân khấu.
Trong tên đều có chữ Thanh, quả không hổ là một cặp.
Cùng lúc đó, Cố Yến Thanh cũng đẩy Tô Dư ra trong khoảnh khắc này, hắn kiềm chế lực đạo, vừa có thể đẩy Tô Dư ra lại không làm cô bị thương.
Có lẽ là cảm thấy hơi ngại ngùng khi bị cô em gái thế giao bắt gặp đang dan díu với một cô thư ký nhỏ, Cố Yến Thanh rũ mắt xuống, sắc mặt lạnh đi vài phần.
Nếu không phải nhìn thấy gốc tai hắn hơi ửng đỏ, Tô Dư còn tưởng hắn tức giận thật rồi.
Hệ thống hơi lo lắng: 【Ký chủ, có phải cô làm hơi quá đáng rồi không, bị nữ chính bắt gặp, lỡ như nữ chính bị chọc tức bỏ chạy, không thích nam chính nữa thì làm sao?】
Tô Dư dang hai tay ra: 【Tôi làm sao biết cô ta sẽ đột nhiên đến đây, cậu cũng không nhắc tôi một tiếng, cần cậu để làm gì chứ?】
Hệ thống nghiêm túc kiểm điểm một lát: 【Xin lỗi ký chủ, là lỗi của tôi, sau này tôi sẽ canh chừng cẩn thận cho cô.】
Tô Dư: 【... Kho từ vựng của cậu nên nâng cấp đi là vừa.】
Có phải đi ăn trộm đâu mà canh chừng.
Tô Dư không vui trừng mắt nhìn Thẩm Thanh Thanh, đều tại người phụ nữ đột nhiên chui ra này, phá hỏng chuyện tốt của cô.
Giọng Tô Dư nũng nịu mang theo chút oán trách:"Cố tổng, cô ta là ai vậy? Sao lại vô lễ như thế, không gõ cửa đã xông vào rồi."
Câu nói này lại làm Thẩm Thanh Thanh bùng nổ:"Câu này đáng lẽ tôi phải hỏi cô mới đúng, cô là cái thá gì, tại sao lại xuất hiện trong phòng làm việc của Yến Thanh ca?"
Giống như một con thú nhỏ bị người ta cướp mất thứ trân quý nhất, cô gái tức giận dựng đứng toàn bộ gai nhọn trên người, đ.â.m về phía người phụ nữ yêu yêu điệu điệu nhìn qua đã thấy không đứng đắn trước mặt này.
Nội tâm Tô Dư: Xin lỗi nhé nữ chính thân yêu của tôi, người đàn ông này không nghe lời, chị đây giúp cô dạy dỗ hắn trước vậy.
Hệ thống: 【... Cô nói như vậy lương tâm không thấy c.ắ.n rứt sao.】
Tô Dư: 【Cảm ơn, chị đây không có lương tâm.】
Cô khẽ cười một tiếng, đầu ngón tay quấn lấy đuôi tóc xoay vòng, ánh mắt triền miên:"Tại sao tôi lại ở đây à? Tôi là thư ký của Yến Thanh ca ca, đương nhiên phải ở bên cạnh anh ấy rồi."
Câu nói này khiến sự tức giận trong mắt Thẩm Thanh Thanh càng bùng lên dữ dội hơn.
"Cô là cái thá gì? Dựa vào đâu mà gọi anh ấy là Yến Thanh ca ca!"
Tô Dư vừa định mở miệng, người đàn ông đã lạnh lùng ngắt lời:"Được rồi, cô ra ngoài trước đi."
Tô Dư hơi sững sờ, trong đôi mắt câu nhân gợn lên sự bất mãn.
Dường như biết cô sắp làm loạn, giọng Cố Yến Thanh trầm xuống một chút, lặp lại lần nữa:"Ra ngoài."
Tô Dư bị làm cho mất mặt, nhưng e ngại địa vị không bình đẳng của hai người nên không dám nổi giận. Trước đó làm nũng một chút thì còn gọi là tình thú, bây giờ người đàn ông rõ ràng đang không vui, cô mà làm loạn nữa thì đúng là không biết điều.
Làm yêu tinh lẳng lơ đê tiện, không có chút bản lĩnh nhìn mặt gửi lời thì sao mà sống được.
Cô dậm chân:"Ra ngoài thì ra ngoài!"
Lúc đi đến cửa còn cố ý huých Thẩm Thanh Thanh một cái, hơi hất cằm lên, đôi mắt quyến rũ quét xuống dưới, cuối cùng hừ lạnh một tiếng đầy khinh miệt rồi mới rời đi, chọc cho người kia trừng mắt càng dữ tợn hơn.
Hệ thống: 【Ký chủ, dáng vẻ vừa rồi của cô đáng đòn thật đấy.】
Tô Dư: 【Tôi biết mà.】
Hệ thống: 【Vậy mà cô còn làm thế, không sợ nữ chính ghim cô sao?】
Tô Dư: 【Tôi cố ý đấy, thấy biểu cảm của nam chính chưa, chỉ có như vậy mới làm nổi bật lên sự chân thiện mỹ của nữ chính, khiến nam chính đau lòng, từ đó mới thích cô ta được.】
Tô Dư thở dài: 【Haizz, hoa tươi đều cần có lá xanh làm nền, tôi rộng lượng lương thiện như vậy, cam tâm tình nguyện làm lá xanh, còn phải chịu người ta hiểu lầm, bây giờ ngay cả cậu cũng không hiểu tôi, Tiểu Tam, cậu làm tôi thất vọng quá.】
Hệ thống 233: 【... Xin ký chủ hãy gọi tôi là Hệ thống 233.】
Tô Dư: 【Được thôi Tiểu Tam.】
【...】
Thư ký của tổng tài có văn phòng và chỗ ngồi riêng, tất nhiên, là một văn phòng chung của một nhóm thư ký.
Thấy Tô Dư xám xịt bị đuổi về, có người cười nhạo, cố ý nói to ám chỉ:"Có một số người ấy à, không nhận rõ thân phận của mình, người vừa đi vào kia chính là em gái thế giao lớn lên cùng tổng tài đấy, đâu phải loại phụ nữ không đứng đắn nào đó có thể so sánh được."
Đã ngứa mắt Tô Dư từ lâu rồi, mới đến công ty được bao lâu mà đã câu dẫn được tổng tài, đồ hạ tiện!
Tô Dư mắt cũng không thèm chớp:"Ít nhất cũng hơn mấy con ch.ó điên sủa bậy khắp nơi."
"Cô! Cô nói ai là ch.ó điên!"
Tô Dư soi gương chỉnh lại tóc:"Ai sủa to nhất thì là người đó thôi."
"Đúng rồi." Tô Dư cười híp mắt nhìn cô ta,"Nghe nói Cố tổng chê nhân sự phòng tổng giám đốc quá rườm rà, chuẩn bị dạo này liên hệ với phòng nhân sự để tinh giản nhân viên bộ phận thư ký đấy, cô nói xem, người bị tinh giản sẽ là ai? Dù sao thì đàn ông cũng thích nghe gió thổi bên tai mà, cô nói có đúng không?"
Sắc mặt người nọ chợt trắng bệch.
Tô Dư hừ một tiếng, đấu với bà cô đây à, muối bà cô đây ăn còn nhiều hơn đường cô đi đấy.
Hệ thống nghi hoặc: 【Ký chủ, nam chính nói muốn tinh giản nhân sự lúc nào vậy?】
Tô Dư: 【Ồ, cái này à, tôi lừa cô ta đấy.】
Hệ thống: 【...】
Tô Dư giả vờ kinh ngạc: 【Cậu không phải cũng tin rồi chứ? Ngu thật, nhưng mà chị đây tâm địa lương thiện, đợi nhiệm vụ này kết thúc, sẽ lấy tích phân nâng cấp lõi chương trình cho cậu.】
Hệ thống bất ngờ bị niềm vui to lớn này rơi trúng đầu, kích động đến mức không nói nên lời: 【Thật sao?! Ký chủ cô tốt quá!】
Tô Dư chậm rãi bổ sung câu cuối cùng: 【Dù sao thì nói chuyện với đồ ngu cũng ảnh hưởng đến tâm trạng lắm.】
Hệ thống: 【...】 Trao nhầm niềm tin rồi.
Dặm lại lớp trang điểm xong, Tô Dư đi vệ sinh một chuyến, sau đó canh đúng giờ đến đợi ngoài phòng làm việc của Cố Yến Thanh.
Đến đúng lúc thật, nữ chính vừa chuẩn bị rời đi.
Thẩm Thanh Thanh không ngờ người phụ nữ kia vẫn còn ở bên ngoài, đôi mày thanh tú nhíu lại:"Sao cô vẫn còn ở đây?"
Tô Dư thầm nghĩ trong lòng là đến để chặn đường cô đấy.
Cô trước tiên liếc nhìn cánh cửa đang hé mở một khe hở, sau đó hắng giọng, cố ý dùng ánh mắt soi mói đ.á.n.h giá Thẩm Thanh Thanh, ánh mắt đặc biệt tập trung vào vị trí dưới xương quai xanh, trên bụng, ý khinh thường bộc lộ rõ ràng.
Thẩm Thanh Thanh lộ vẻ chán ghét:"Cô nhìn cái gì!"
Tô Dư khẽ cười:"Đúng là chẳng có gì đáng xem cả, em gái nhỏ năm nay học lớp mấy rồi?"
Thẩm Thanh Thanh biết khuyết điểm của mình, nhưng bị người ta trào phúng như vậy thì đây là lần đầu tiên, ngọn lửa giận dữ lập tức bị khơi mào.
Tuy nhiên, đợt khiêu khích tiếp theo của Tô Dư đã ập đến:"Cố tổng từng nói, ngài ấy thích kiểu có xúc cảm tốt, còn như em gái đây thì... chậc chậc chậc."
Thẩm Thanh Thanh chưa từng thấy người phụ nữ nào không biết xấu hổ như vậy, chuyện như thế này mà cũng dám đem ra nói trước mặt người khác.
"Cô, cô không biết xấu hổ!"
Tô Dư tủi thân:"Tôi không biết xấu hổ chỗ nào chứ? Tôi có lòng tốt nói cho cô biết sở thích của Cố tổng, cô còn mắng tôi, có phải quá đáng lắm không?"
Nói rồi, cô vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp quyến rũ động lòng người của mình:"Khuôn mặt xinh đẹp thế này, ai mà không cần chứ? Dù sao thì Cố tổng cũng thích lắm."
Thẩm Thanh Thanh tức đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, nhưng nhất thời không nghĩ ra từ nào để mắng cô, quá không biết xấu hổ rồi, từ nhỏ cô tiếp xúc toàn là những người thuộc tầng lớp thượng lưu có hàm dưỡng, lần đầu tiên gặp phải người phụ nữ vô liêm sỉ như vậy.
"Rốt cuộc Yến Thanh ca nhìn trúng cô ở điểm nào?"
Tô Dư suy nghĩ một lát:"Có lẽ là do tôi rên trên giường nghe êm tai chăng, đúng rồi, cô nhớ nhắc Cố tổng đổi cái giường khác nhé, cái hiện tại cứng quá, không thoải mái, đổi cái nào mềm một chút, tôi ngại không dám mở lời, cô là em gái ngài ấy, giúp chị một tay nhé, hửm?"
Âm cuối của tiếng "hửm" kia v.út lên, ánh mắt lúng liếng phóng một cái mị nhãn.
Dù Thẩm Thanh Thanh có chán ghét cô đến cực điểm, cũng không thể không thừa nhận người phụ nữ này quả thực có vốn liếng để câu dẫn đàn ông.
"Tô Dư, vào đây."
Giọng nói lạnh lẽo của Cố Yến Thanh cắt ngang cuộc đối thoại của hai người, lờ mờ có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo và tức giận chứa đựng trong bốn chữ ngắn ngủi ấy.
