Mau Xuyên Công Lược: Nam Chính, Xin Hãy Tự Trọng! - Chương 110: Thanh Niên Trí Thức Tàn Nhẫn Trong Văn Thập Niên (15)

Cập nhật lúc: 04/05/2026 09:43

Đầu tháng Chạp âm lịch.

Thoắt cái Tô Dư và Thiệu Cảnh Lâm đã ở bên nhau được nửa năm.

Nửa năm này có thể coi là nửa năm Tô Dư sống thoải mái nhất.

Chỉ là Thiệu Cảnh Lâm cứ luôn miệng hỏi cô khi nào thì định ngày cưới, khiến người ta phát phiền, may mà đều bị cô qua loa lấp l.i.ế.m cho xong.

Lương Văn Thư cũng đến tìm cô vài lần, ngoài mặt Tô Dư an ủi dụ dỗ, quay đầu lại tiếp tục dính lấy Thiệu Cảnh Lâm, khiến Lương Văn Thư nhìn mà ngứa răng.

Mỗi khi đi ngang qua Thiệu Cảnh Lâm, gã đều lén lút trừng mắt lườm hắn một cái.

Năm hết Tết đến.

Ngoài đồng không còn việc gì để làm, lúc này mọi người đa số đều ở nhà, đốt giường sưởi nóng hầm hập, thỉnh thoảng quấn áo bông kín mít ra ngoài sắm chút đồ Tết.

Thiệu Cảnh Lâm như thường lệ nấu xong cơm canh dọn lên bàn.

"Mẹ, ăn cơm thôi."

Một người phụ nữ với đôi mắt đục ngầu không tiêu cự từ trong nhà bước ra, miệng lầm bầm:"Sao con lại vào bếp nữa rồi, mẹ đã nói, chuyện nấu nướng cứ để mẹ làm là được, con là một người đàn ông to xác, sao ngày nào cũng chui rúc trong bếp, nói ra người ta chê cười cho."

Thiệu Cảnh Lâm tai trái xọ tai phải, gật đầu lấy lệ:"Con biết rồi, lần sau sẽ không thế nữa."

Người phụ nữ trách móc:"Lần nào cũng nói vậy, có thấy con nghe lời lần nào đâu?"

Tiếng bát đũa va chạm lanh canh vang lên, người phụ nữ im lặng một lát, không nhịn được lên tiếng:"Nếu không phải con đuổi Điềm Điềm đi, hại con bé không dám đến nhà chúng ta nữa, thì đâu cần con phải làm mấy việc này?"

Thiệu Cảnh Lâm trầm giọng:"Mẹ!"

"Mấy việc này con cũng làm được, Lương Điềm Điềm không m.á.u mủ ruột rà gì với nhà ta, mẹ đừng luôn làm phiền cô ấy."

Người phụ nữ đuối lý, xua xua tay:"Được rồi được rồi, mẹ không nói nữa là được chứ gì."

Chưa yên tĩnh được bao lâu, người phụ nữ lại hỏi:"Con và cô thanh niên trí thức kia thế nào rồi?"

"Đã bao lâu rồi, thư cô ấy viết về nhà cũng nên nhận được hồi âm rồi chứ, bố mẹ cô ấy nói sao, khi nào thì định được ngày cưới?"

Người phụ nữ thở dài một tiếng, con trai không thích cô bé hàng xóm, ngược lại lại nhìn trúng cô thanh niên trí thức từ nơi khác đến.

Nhìn trúng thì nhìn trúng vậy, dù sao cũng là phụ nữ, mau ch.óng định ngày cưới, bà cũng không phải bận tâm nữa.

Thiệu Cảnh Lâm rũ mắt, trầm mặc một lát:"A Dư còn nhỏ, không vội kết hôn."

"Không vội kết hôn?"

Người phụ nữ nghe mà đau tim, run rẩy chỉ tay vào hắn:"Nó còn nhỏ, con thì không nhỏ nữa đâu, qua năm là hai mươi mấy tuổi đầu rồi, những đứa trẻ trạc tuổi con trong làng con cái đã mấy tuổi rồi, con cố tình chọc tức mẹ đúng không?"

Thiệu Cảnh Lâm không nói gì.

Thực ra hắn cũng đã đề cập với Tô Dư vài lần, nhưng Tô Dư luôn thoái thác, ác nỗi cứ nhìn thấy đôi mắt do dự sợ hãi kia, hắn lại không nỡ ép buộc cô.

Hơn nữa...

Không biết có phải là ảo giác của Thiệu Cảnh Lâm hay không, dạo gần đây Tô Dư dường như lạnh nhạt với hắn hơn rất nhiều.

Thậm chí, hắn đã vài lần bắt gặp Tô Dư và Lương Văn Thư kẻ trước người sau từ núi sau đi xuống.

Một hai lần là trùng hợp, số lần nhiều lên, liền khiến người ta không thể không suy nghĩ nhiều.

Không hề có điềm báo, lời nói của Lương Điềm Điềm nửa năm trước lại văng vẳng bên tai.

Thiệu Cảnh Lâm không muốn tin, nhưng lỡ như là thật, lỡ như nửa năm trước bọn họ đã có quan hệ...

Thiệu Cảnh Lâm chợt đặt đũa xuống:"Mẹ, mẹ ăn trước đi, con có chút việc ra ngoài một lát."

Nói xong, hắn dùng hộp cơm đựng vài cái bánh bao vừa hấp chín, rảo bước ra khỏi cửa.

"Ây ——, đang ăn cơm mà, con đi đâu vậy?"

Người phụ nữ đưa tay muốn cản lại, nhưng hành động bất tiện, chỉ có thể trơ mắt nhìn Thiệu Cảnh Lâm rời đi.

Lúc này, viện thanh niên trí thức cũng đang ăn cơm.

Tô Dư nhai thức ăn nhạt nhẽo, hồn du thiên ngoại.

"Đồng chí Tô đang nghĩ gì mà xuất thần vậy?"

Tô Dư ngẩng đầu lên, ánh mắt mờ mịt, hồi lâu mới từ từ tụ lại tiêu cự:"Không có gì, chỉ là hơi nhớ nhà thôi."

Lời này vừa thốt ra, bầu không khí trên bàn ăn lập tức chùng xuống.

Từ quê hương đến vùng nông thôn lạ nước lạ cái, ai mà không nhớ nhà chứ, huống hồ nay năm hết Tết đến, năm mới không được ở cùng người thân, thì gọi gì là năm mới? Những thanh niên trí thức nhạy cảm thậm chí còn lặng lẽ rơi nước mắt.

Tô Dư:"..."

Cô thật sự không cố ý, chỉ là thuận miệng nói vậy thôi.

Nghĩ đến thời gian đã hẹn với Lương Văn Thư, Tô Dư lặng lẽ tăng tốc độ ăn xong bữa cơm.

Đặt bát đũa xuống:"Tôi ăn xong rồi, mọi người cứ ăn từ từ nhé."

Khoảnh khắc bước ra khỏi cửa, loáng thoáng có thể nghe thấy có người nhỏ giọng nói với người bên cạnh:"Đồng chí Tô chắc chắn là nhớ nhà đến phát khóc rồi, ngại bị chúng ta nhìn thấy nên lén ra ngoài khóc đấy."

Tô Dư lại cạn lời.

Theo một ý nghĩa nào đó, bọn họ đoán cũng không sai.

Tô Dư và Lương Văn Thư hẹn nhau ở khu rừng nhỏ cách viện thanh niên trí thức không xa, lúc cô đến, Lương Văn Thư đã đợi được một lúc lâu rồi.

Gã co ro dưới gốc cây, đưa tay lên miệng hà hơi sưởi ấm.

Đang là lúc lạnh nhất của mùa đông.

Gió lạnh buốt như d.a.o cắt, như thể thổi thấu vào tận xương tủy.

Tô Dư rụt cổ lại, quấn c.h.ặ.t khăn quàng cổ hơn một chút, nhỏ giọng gọi:"Lương Văn Thư."

Lương Văn Thư quay đầu lại, nhìn thấy cô, kích động đón lấy:"Tiểu Dư, cuối cùng em cũng đến rồi."

Tô Dư lười sửa lại cách xưng hô của gã, hỏi ra vấn đề mình quan tâm nhất:"Thế nào rồi, có tin tức gì chưa?"

Lương Văn Thư gật đầu:"Cha anh nói đại đội chúng ta có thể sẽ có một danh ngạch."

Tô Dư mừng rỡ.

Nhưng câu tiếp theo như một gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu.

"Nhưng cha anh còn nói, để công bằng, danh ngạch này sẽ giao cho thanh niên trí thức Dương, anh ta xuống nông thôn sớm nhất, đến đây đã bốn năm năm rồi."

Còn có người đến sớm hơn, nhưng đa số đều không chịu nổi điều kiện gian khổ, đã kết hôn sinh con với người địa phương rồi, chỉ còn lại thanh niên trí thức Dương vẫn đang kiên trì.

Tô Dư hoảng hốt, mặc kệ tất cả túm lấy tay áo Lương Văn Thư, nhẹ nhàng lay lay, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo vùi trong khăn quàng cổ, lộ ra đôi mắt sáng ngời như đá quý.

"Vậy phải làm sao đây?" Tô Dư mềm giọng,"Trước đây anh đã hứa với em rồi mà, anh đi cầu xin mẹ anh đi, mẹ anh chẳng phải thương anh nhất sao, anh giúp em với, chỉ có anh mới giúp được em thôi."

Lương Văn Thư nhắm mắt tận hưởng, tâm viên ý mã.

Hóa ra lúc đồng chí Tô làm nũng lại xinh đẹp đến vậy.

Nhưng vừa nghĩ đến việc Thiệu Cảnh Lâm chắc chắn đã nhìn thấy không ít lần, Lương Văn Thư lập tức khó chịu.

Thiệu Cảnh Lâm dựa vào cái gì, không phải chỉ là biết làm chút việc nặng thôi sao?

Lương Văn Thư nhân cơ hội ra điều kiện:"Vậy còn Thiệu Cảnh Lâm thì sao?"

Tô Dư hiểu ngay trong giây lát, giọng càng mềm mỏng hơn:"Em và hắn ta không có quan hệ gì cả, chẳng phải anh đã biết từ lâu rồi sao, em chỉ lừa hắn ta, để hắn ta giúp em làm việc thôi, một gã phu phen thôn dã thô lỗ mà thôi, sao có thể so sánh với anh được, những bài thơ anh viết cho em em đều giữ lại hết, mỗi tối đều lấy ra xem một lần."

Tô Dư tự nói mà cũng sắp nôn đến nơi rồi.

Những bài thơ sến súa chua loét đó có tờ nào tính tờ nấy, đều bị cô ném vào lò lửa đốt sạch rồi.

"Anh là con trai của đại đội trưởng, lại có văn hóa như vậy, sao em có thể nghĩ quẩn mà đi thích Thiệu Cảnh Lâm chứ."

Tô Dư hít sâu một hơi, nắm lấy tay Lương Văn Thư khẽ lay, giọng nói nhẹ nhàng mềm mại:"Nếu anh vẫn chưa hài lòng, ngày mai em sẽ đi nói rõ ràng với hắn ta, ở bên cạnh anh."

Bàn tay trắng trẻo mềm mại nắm lấy, trái tim Lương Văn Thư lập tức bay bổng, dưới chân lâng lâng, không nhịn được nắm ngược lại, a, mềm mại y như tưởng tượng.

Gã ậm ừ:"Em thật sự không thích Thiệu Cảnh Lâm?"

Tô Dư liên tục gật đầu:"Đương nhiên là thật rồi, chẳng phải anh đã biết từ lâu rồi sao, nửa năm nay em đã giải thích với anh bao nhiêu lần rồi."

Nửa năm, vừa đúng bằng thời gian ở bên Thiệu Cảnh Lâm.

"Em ở bên hắn ta chỉ vì hắn ta có thể làm việc, em không chịu được khổ nên mới bị ép phải quen hắn ta, vẫn luôn lừa gạt hắn ta, một chút cũng không thích hắn ta?"

Tô Dư:"Đương nhiên."

Tô Dư sắp phiền c.h.ế.t rồi, cứ bám lấy điểm này hỏi đi hỏi lại, nói bao nhiêu lần rồi vẫn hỏi, ác nỗi danh ngạch hồi thành vẫn chưa nắm trong tay, bản thân vẫn phải dỗ dành gã.

Đợi lấy được danh ngạch hồi thành rồi, gã và Thiệu Cảnh Lâm sẽ có chung một kết cục.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.