Mau Xuyên Công Lược: Nam Chính, Xin Hãy Tự Trọng! - Chương 465: Mỹ Nhân Tác Tinh Trong Truyện Ngược Luyến (6)
Cập nhật lúc: 04/05/2026 22:38
Nằm ở phòng y tế chưa được bao lâu, đám người Chu Minh Hủ cũng tới, tiện thể mua một đống đồ ăn vặt đến thăm thương binh.
"Thế nào rồi, có nghiêm trọng không?"
Chân Tô Dư vẫn còn giẫm trên đùi Cố Trạch Diên, nghe vậy liền chìa chỗ sưng ra cho bọn họ xem:"Nghiêm trọng lắm, đau c.h.ế.t đi được, bác sĩ nói mấy ngày nay tôi không được đi lại."
Cố Trạch Diên bóp chân cô:"Đừng nhúc nhích."
Tô Dư không nhịn được lại đạp hắn một cái, nũng nịu oán trách:"Nếu không phải tại anh, tôi cũng không bị trẹo chân, anh thật sự đáng ghét c.h.ế.t đi được."
Quay đầu hỏi mấy người đến thăm bệnh:"Có sữa không, tôi muốn uống sữa."
"Có." Chu Minh Hủ lục tìm trong túi ra một hộp sữa, tiện tay cắm ống hút giúp cô,"Cho cậu."
Là nhãn hiệu Tô Dư thích nhất.
"Sao tự nhiên lại bị trẹo chân vậy?" Quý Thần hỏi.
Tô Dư từng ngụm từng ngụm nhỏ uống sữa, đôi môi đỏ mọng ngậm ống hút hơi chu lên, giọng nói mơ hồ oán trách:"Đều tại Cố Trạch Diên, anh ta đột nhiên kéo tôi từ dưới đất lên, vừa nhanh vừa gấp, hại tôi đứng không vững."
Cố Trạch Diên đã sớm quen với thói quen chụp mũ lung tung của Tô Dư rồi.
Hơn nữa chuyện này quả thực có chút liên quan đến hắn.
"Các cậu về trước đi, ở đây có tôi chăm sóc là được rồi."
Tiết thể d.ụ.c là tiết áp ch.ót, vừa nãy đã đ.á.n.h chuông tan học, nếu không nhanh ch.óng quay lại, bọn họ đều sẽ bị đ.á.n.h vắng mặt.
Thấy tinh thần Tô Dư vẫn khá tốt, ăn được uống được, thậm chí còn có sức đạp Cố Trạch Diên, mấy người yên tâm:"Vậy chúng tôi về trước đây."
Ôn Thời Nguyệt lén nhìn Cố Trạch Diên.
Nam sinh cúi đầu chuyên tâm chườm đá cho Tô Dư, không chút ghét bỏ nắm lấy bàn chân kia, sự dịu dàng chuyên chú như vậy, Ôn Thời Nguyệt chỉ từng thấy trong mơ.
Nhận ra ánh mắt, Cố Trạch Diên ngẩng đầu lên, vẫn là dáng vẻ kiêu ngạo bất kham thường ngày:"Có việc gì sao?"
Ôn Thời Nguyệt vội vàng cúi đầu, che giấu sự ảm đạm nơi đáy mắt:"Không, tôi... tôi giúp hai người xin phép thầy giáo một tiếng."
Cố Trạch Diên không mấy bận tâm, nhưng cũng không từ chối:"Cảm ơn."
Tô Dư nhớ ra một chuyện:"Vở ghi chép ở trên bàn tôi, cậu cứ lấy là được."
Mắt Ôn Thời Nguyệt hơi sáng lên:"Được!"
Tô Dư nằm ở phòng y tế mãi đến lúc tan học, vì không nghiêm trọng nên không quấn băng gạc, bác sĩ chỉ dặn dò mỗi ngày bôi t.h.u.ố.c đúng giờ, lại nói thêm vài điểm cần lưu ý rồi thôi.
Cố Trạch Diên đưa tay đỡ cô:"Đi thôi, về nhà, chú Lý đang đợi bên ngoài."
Tô Dư nhìn chằm chằm tay hắn một lúc, lặng lẽ quay đầu đi:"Anh rửa tay chưa?"
Cố Trạch Diên bật cười, hắn còn chưa ghét bỏ đâu, Tô Dư đã ghét bỏ trước rồi.
"Rửa rồi, mau đi thôi."
Tô Dư vẫn không nhúc nhích, kháng cự nói:"Anh muốn tôi vịn anh khập khiễng đi ra khỏi cổng trường sao? Không thể nào, nghĩ cũng đừng nghĩ."
Chuyện mất hình tượng như vậy, cô mới không làm.
Cố Trạch Diên thực sự bị chọc tức đến bật cười:"Tô Dư, một ngày không kiếm chuyện cô không chịu được đúng không?"
"Anh mới kiếm chuyện ấy, dù sao tôi cũng không muốn như vậy."
"Vậy cô muốn thế nào?"
Tô Dư liếc xéo hắn, suy nghĩ một lát, miễn cưỡng vươn hai tay ra:"Anh cõng tôi."
Được rồi, tiễn Phật tiễn đến Tây thiên, đại thiếu gia hôm nay hầu hạ người ta hầu hạ đến cùng.
"Anh làm cái vẻ mặt gì vậy, không tình nguyện sao? Tôi vì anh mới bị trẹo chân đấy, đau lắm, hơn nữa bác sĩ nói mấy ngày nay tôi không được đi lại, lỡ như lại nghiêm trọng hơn thì sao, chỉ bảo anh cõng tôi một chút thôi mà, người khác muốn cõng tôi còn không được đâu, tôi còn chưa chê anh toàn mùi mồ hôi..."
Tô Dư lải nhải oán trách được một nửa, miệng đã bị bóp c.h.ặ.t.
Đôi môi đỏ mọng chu lên thành mỏ vịt:"Ưm ưm ưm!"
"Ngậm miệng." Cố Trạch Diên bóp miệng Tô Dư, lộ vẻ đe dọa,"Nói thêm một câu nữa tôi vứt cô ở đây luôn."
Tô Dư trừng hắn một cái, không tình nguyện ngậm miệng, xoa xoa đôi môi bị bóp đau:"Không nói thì không nói, anh dữ quá đi."
Hắn hơi khom người ngồi xổm xuống:"Lên đi."
Tô Dư rụt rè một lát, chậm rãi bò lên lưng Cố Trạch Diên:"Đi thôi."
Nam sinh nhìn gầy gò, nhưng bờ vai lại rộng rãi bất ngờ, tràn đầy cảm giác an toàn, bước chân cũng cực kỳ vững vàng, không cảm thấy xóc nảy.
Vừa đ.á.n.h chuông tan học, hai người coi như là nhóm về sớm, học sinh trên đường không nhịn được nhìn bọn họ.
Ở trường học mà như vậy, thật sự không sợ bị giáo viên bắt được sao?
Cố Trạch Diên phớt lờ những ánh mắt lác đác xung quanh, bước chân không nhanh không chậm:"Nếu tôi không cõng cô, cô định làm thế nào?"
Khập khiễng bò ra khỏi trường?
Suy nghĩ này khiến Cố Trạch Diên không nhịn được bật cười, l.ồ.ng n.g.ự.c rung lên kéo theo bờ vai cũng đang run rẩy.
Nhiệt độ không chút kiêng dè truyền qua lại giữa hai người.
Tô Dư thậm chí có thể cảm nhận được xương sống hơi nhô lên của Cố Trạch Diên.
"Vậy tôi sẽ ở lại phòng y tế không đi nữa." Tô Dư dỗi nói.
Lông mày Cố Trạch Diên nhướng lên:"Không đi? Cô muốn ở lại phòng y tế một đêm sao?"
Tô Dư hừ một tiếng:"Liên quan gì đến anh?"
Cố Trạch Diên cười một tiếng:"Đúng là không liên quan đến tôi, nhưng trước đây tôi từng nghe một lời đồn, nghe nói trong phòng y tế không sạch sẽ."
Cánh tay Tô Dư siết c.h.ặ.t, mím mím môi:"Không sạch sẽ là có ý gì?"
"Không sạch sẽ chính là... có ma."
"Á!" Tô Dư hét lên một tiếng, đột ngột ôm c.h.ặ.t cổ Cố Trạch Diên, cả người sợ hãi run rẩy.
"Khụ khụ!" Cố Trạch Diên suýt bị siết c.h.ế.t,"Buông ra."
Dọc đường ầm ĩ đến tận cổng trường, Tô Dư cũng không buông tay, Cố Trạch Diên hết cách:"Buông tay, tôi lừa cô đấy, phòng y tế không có ma."
Tô Dư bị dọa khóc rồi:"Hu hu hu anh dọa tôi..."
Cố Trạch Diên cũng không ngờ gan Tô Dư lại nhỏ như vậy, không chịu nổi dọa dẫm như thế.
Chú Lý xuống xe giúp mở cửa:"Thế này là sao?"
Cố Trạch Diên cẩn thận đặt Tô Dư xuống, đỡ cô ngồi vào trong, thở hắt ra một hơi nói:"Buổi chiều cô ấy bị trẹo chân, không đi lại được."
Hồi lâu, Tô Dư mới nín khóc.
Ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn giàn giụa nước mắt lên, giọng mũi nghèn nghẹt:"Cố Trạch Diên."
Cố Trạch Diên từ cửa xe bên kia bước vào:"Ừm."
"Tôi để quên cặp sách ở lớp rồi."
"... Rồi sao? Cô không định bảo tôi bây giờ quay lại lấy giúp cô chứ?" Cố Trạch Diên không thể tin nổi.
Tô Dư lau khô nước mắt, đôi mắt bị dụi đến ửng đỏ, mang theo dáng vẻ vô cùng đáng thương lên án:"Nếu không phải tại anh, tôi cũng không bị trẹo chân."
"Anh có đi không?"
Hai người nhìn nhau, không ai nhúc nhích, giống như đang chơi trò ai dời mắt đi trước người đó thua.
Đôi mắt ửng đỏ như thỏ con kia ngập nước.
Cố Trạch Diên chịu thua trước:"... Tôi đi."
Chú Lý ở hàng ghế trước bật cười, từ khi cô bé họ Tô này đến, thiếu gia chưa từng chiếm được thế thượng phong, đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.
Tiếng nhạc tan học vang lên một lúc lâu, người đi ra khỏi trường ngày càng đông.
Nhìn đám đông chen chúc, Cố Trạch Diên đau đầu.
Vừa nãy sao lại nóng m.á.u mà đồng ý chứ, là chê mình đổ mồ hôi chưa đủ nhiều sao?
Đứng cạnh xe nhìn một lúc, Cố Trạch Diên cam chịu bước đi.
"Cố Trạch Diên!" Lúc này từ trong cổng trường chạy ra một bóng dáng quen thuộc.
Ôn Thời Nguyệt xách chiếc cặp màu hồng của Tô Dư, thở hồng hộc dừng lại trước mặt Cố Trạch Diên:"May mà đuổi kịp."
Ôn Thời Nguyệt luôn không khống chế được mà nhìn chằm chằm vào mặt Cố Trạch Diên.
"Cặp sách của Tô Dư chưa mang, tôi sợ cậu phải quay lại lấy giúp cậu ấy, trời nóng thế này, chạy tới chạy lui phiền lắm, liền, liền tự tiện mang xuống giúp cậu ấy, bài tập và sách bài tập đều ở trong đó." Giọng Ôn Thời Nguyệt nhỏ nhẹ.
Cố Trạch Diên khá bất ngờ, nhận lấy cặp sách:"Cảm ơn."
"Không, không có chi." Ôn Thời Nguyệt ngẩng đầu nhìn hắn, vì nói dối nên hai má đỏ bừng,"Còn một chuyện nữa, đó là... tôi có thể mang sách của cậu về nhà không, buổi chiều bận quá, vở ghi chép vẫn chưa chép xong."
Cố Trạch Diên không để ý:"Được."
Đối với hắn mà nói, mấy cuốn sách đó nếu không phải để giúp Tô Dư ghi chép, thì chẳng khác gì đống giấy lộn.
Hai má Ôn Thời Nguyệt càng đỏ hơn:"Sáng mai tôi trả cậu."
