Mau Xuyên Công Lược: Nam Chính, Xin Hãy Tự Trọng! - Chương 489: Mỹ Nhân Đỏng Đảnh Trong Truyện Ngược Luyến (30)
Cập nhật lúc: 04/05/2026 22:46
Sắp xếp cho Tô Dư xong, trợ lý đến gõ cửa văn phòng Cố Trạch Diên:"Cố tổng."
Rất nhanh, cửa được mở từ bên trong.
Cố Trạch Diên mặt lạnh tanh, trông không khác gì bình thường, nhưng nhìn kỹ lại có chút khác biệt.
Trợ lý quan sát một cách kín đáo, lông mày dường như được tỉa tót hơn, tóc có phải đã được chải chuốt cẩn thận, còn xịt keo định hình? Sáng nay có đeo cà vạt này không? Màu đỏ rượu, khá hợp với quần áo của Tô tiểu thư.
Cố Trạch Diên liếc anh ta một cái:"Muốn nói gì thì nói, đừng ấp a ấp úng."
Trợ lý nở nụ cười tiêu chuẩn:"Cố tổng hôm nay đặc biệt khác lạ."
Cố Trạch Diên nhướng mày:"Chỗ nào khác lạ?"
Trợ lý khen ngợi:"Đẹp trai, lạnh lùng, tuấn mỹ phi phàm."
Khóe miệng Cố Trạch Diên không kìm được mà nhếch lên, cuối cùng, bình tĩnh nói:"Thời gian này cậu hoàn thành công việc rất tốt, đến phòng nhân sự nói, tiền thưởng tháng này của cậu tăng gấp đôi."
Trợ lý mừng rỡ:"Vâng Cố tổng, Cố tổng trông ngài có vẻ còn đẹp trai hơn nữa."
Đi đến bên ngoài phòng nghỉ, Cố Trạch Diên dừng lại.
Trợ lý tinh ý rời đi:"Ngài và Tô tiểu thư cứ từ từ nói chuyện, tôi đi dặn dò họ công việc tiếp theo."
Rất nhanh, tầng cao nhất lại trở nên yên tĩnh.
Cố Trạch Diên nắm lấy tay nắm cửa, nhẹ nhàng dùng sức, đẩy cửa ra.
Tô Dư đang ôm hợp đồng xem, nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu nhìn qua.
Nhìn thấy Cố Trạch Diên, cô bất giác rụt cổ lại, đứng dậy, khô khan nói:"Lâu rồi không gặp."
Đối mặt với Cố Trạch Diên, Tô Dư không hề thoải mái như khi ở trước mặt Thẩm Ngạn Hồi.
Cố Trạch Diên im lặng bước vào.
Ba năm trôi qua, Tô Dư dường như không thay đổi nhiều, vẫn là dáng vẻ đó.
Cố Trạch Diên không nói gì, Tô Dư có chút sợ hãi.
Cô muốn tìm chủ đề gì đó để phá vỡ sự im lặng, đột nhiên nhớ đến lời của Thẩm Ngạn Hồi, nói năng không qua suy nghĩ:"Nghe nói anh có bạn gái rồi, chúc mừng nhé."
"Chúc mừng?" Sắc mặt Cố Trạch Diên trầm xuống,"Tôi có bạn gái, em rất vui sao?"
Tô Dư không biết nên trả lời câu này thế nào.
Cố Trạch Diên chậm rãi đến gần, lạnh lùng mở miệng:"Cũng đúng, em nên vui, như vậy sẽ không ai bám lấy em nữa, em có thể đi tìm Chu Minh Hủ rồi phải không?"
Tô Dư hơi cúi đầu, không nói gì.
Dù sao đi nữa, lúc đầu đúng là cô sai.
Tô Dư lí nhí:"Đã qua lâu như vậy rồi."
Không hiểu sao, Cố Trạch Diên lại nổi giận:"Phải, đã qua lâu như vậy rồi, em không có gì để giải thích sao?"
Ba năm trôi qua, Cố Trạch Diên thậm chí còn chưa nhận được một lời xin lỗi.
"Tô Dư, đôi khi tôi còn nghi ngờ trái tim em có phải làm bằng đá không."
Tô Dư cúi đầu:"Nếu anh không muốn gặp tôi, tôi đi ngay bây giờ."
"Đi?"
Cố Trạch Diên tức đến bật cười, anh nói nhiều như vậy, chỉ đổi lại được một câu "đi ngay bây giờ" của Tô Dư.
Không biết có phải tức đến hồ đồ không, Cố Trạch Diên giật lấy hợp đồng trên tay Tô Dư, tiện tay lật một trang, chỉ vào điều khoản trên đó đe dọa:"Muốn đi, được thôi, thấy chỗ này không, tiền vi phạm hợp đồng ba trăm triệu, một xu cũng không được thiếu."
Tô Dư ngơ ngác và kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh.
Cố Trạch Diên lạnh lùng nhìn cô chằm chằm:"Nhìn tôi làm gì, bồi thường đi."
Tô Dư tủi thân:"Tôi không có tiền."
Lấy hết số tiền mà Cố Trạch Diên và Chu Minh Hủ cho cô lúc đầu cũng không đủ ba trăm triệu, huống chi cô đã tiêu gần hết rồi.
Cố Trạch Diên nhếch môi:"Có liên quan đến tôi không?"
Mũi Tô Dư cay cay, cúi đầu, giọng nói lí nhí:"Vậy tôi không đi nữa."
Sắc mặt Cố Trạch Diên dịu đi một chút, giọng vẫn lạnh lùng:"Nhớ kỹ lời của em, tôi không thích người nói một đằng làm một nẻo."
Tô Dư "ừ" một tiếng, một lúc lâu không nói gì.
Cố Trạch Diên ngồi xuống lật hợp đồng, thực ra trước đó đã xem qua một lần rồi, suy nghĩ giống hệt Thẩm Ngạn Hồi, loại hợp đồng đầy cạm bẫy này mà cũng dám ký, bị người ta ăn đến không còn một mẩu.
Trước đây đã ngốc, ở nước ngoài ba năm xem ra cũng không tiến bộ bao nhiêu.
Cố Trạch Diên không hiểu nổi, với chỉ số thông minh như vậy sao dám ngoại tình?
Nên nói là kẻ không biết thì không sợ sao?
Một lúc lâu sau, bên phía Tô Dư không có động tĩnh gì, Cố Trạch Diên ngước mắt liếc qua, lập tức sững sờ.
"Em khóc à?"
Nước mắt Tô Dư lau mãi không hết, không biết tại sao, chỉ là muốn khóc.
Cố Trạch Diên không thể tin nổi, không nhịn được mỉa mai:"Em khóc cái gì, em có mặt mũi nào mà khóc?"
Anh bị bạn gái và anh em cắm sừng, t.a.i n.ạ.n xe hơi nằm viện nửa tháng, làm trâu làm ngựa cho Cố thị ba năm, còn phải chịu đựng tin tức Tô Dư có bạn trai ở nước ngoài.
Anh còn chưa khóc, Tô Dư đã khóc trước.
Cô dựa vào cái gì?
Nếu không phải thấy mấy mối tình ở nước ngoài của Tô Dư không có mối nào quá một tuần, Cố Trạch Diên đã sớm muốn bay qua bắt người về rồi.
Cố Trạch Diên hung dữ như vậy, nước mắt Tô Dư rơi càng nhiều hơn, nửa thật nửa giả dùng giọng nức nở nói:"Lúc đó em cũng không cố ý, là mẹ anh ép em chia tay với anh, nhà các anh lợi hại như vậy, em sao dám không nghe lời, lúc đó anh ở nước ngoài, có biết em sợ hãi và đau khổ đến mức nào không?"
Cố Trạch Diên tấn công chính xác:"Vậy nên em ngoại tình?"
Tô Dư:"..."
Người này sao không mắc bẫy vậy?
Tô Dư ấp úng:"Em... em..."
Cố Trạch Diên ném hợp đồng lên bàn, đứng dậy đi đến trước mặt Tô Dư, đưa tay véo cằm cô, hơi dùng sức, khuôn mặt đẫm lệ của cô gái hiện ra trong mắt.
Cố Trạch Diên nhìn xuống từ trên cao, với cảm giác áp bức cực mạnh nhìn Tô Dư:"Em nói mẹ tôi đe dọa em, vậy em có từng nghĩ đến việc nói cho tôi biết không?"
Hàng mi đẫm lệ của Tô Dư run rẩy, cúi mắt xuống có chút chột dạ.
Cố Trạch Diên bình tĩnh nói:"Không, em chưa từng nghĩ đến, vì em không tin tưởng tôi."
Không chỉ vậy, còn lén lút qua lại với Chu Minh Hủ sau lưng anh.
"Lúc em tìm Chu Minh Hủ có nghĩ đến tôi không? Hay là so với người bạn trai là tôi đây, em tin tưởng Chu Minh Hủ hơn, cho nên thà nói cho Chu Minh Hủ cũng không nói cho tôi?"
Tô Dư không nói nên lời, ngoài khóc ra không biết nên nói gì.
"Thôi, em đi đi."
Cố Trạch Diên đứng dậy đi về phía cửa sổ, quay lưng về phía Tô Dư, ngón tay hơi run.
Cố Trạch Diên hít sâu một hơi để bình tĩnh lại.
Không biết qua bao lâu, anh nghe thấy tiếng ổ khóa chuyển động, một tiếng "xin lỗi" khe khẽ truyền đến tai.
Rất nhanh, cửa bị đóng lại, trong phòng nghỉ ngoài anh ra không còn ai khác.
Cố Trạch Diên vẫn đứng bên cửa sổ không động đậy.
Một lúc lâu sau, tâm trạng Cố Trạch Diên bình tĩnh lại, và muốn tự tát mình một cái.
"C.h.ế.t tiệt! Cố Trạch Diên mày có phải là đồ ngốc không!" Cố Trạch Diên tự mắng mình.
Anh tốn công tốn sức mua lại công ty này chẳng lẽ chỉ để lật lại chuyện cũ với Tô Dư?
Trợ lý cẩn thận gõ cửa:"Cố tổng?"
Đến đúng lúc lắm.
Cố Trạch Diên mặt lạnh tanh ra lệnh:"Soạn lại một bản hợp đồng mới cho Tô Dư, đãi ngộ ưu tiên, ngoài ra, gửi vài kịch bản phù hợp cho người đại diện của cô ấy, công việc cứ sắp xếp bình thường."
Trợ lý gật đầu:"Vâng."
Mặc dù tò mò vừa rồi hai người này đã nói chuyện đổ vỡ như thế nào, nhưng trợ lý không dám hỏi.
Dáng vẻ Tô tiểu thư mắt đỏ hoe rời đi rất đáng thương, dáng vẻ Cố tổng sau đó bù đắp cũng rất t.h.ả.m hại.
Bên kia, Tô Dư vừa lên taxi đã nhận được điện thoại của người đại diện, bảo cô ngày mai đi tham gia một buổi thử vai.
Tô Dư nhíu mày õng ẹo:"Còn phải thử vai nữa à? Không thể quyết định luôn được sao?"
Người đại diện mắng cô một câu viển vông, không chút lưu tình cúp điện thoại.
Bị cúp điện thoại, Tô Dư tủi thân: [Tôi chỉ muốn không làm mà hưởng thôi, tại sao lại khó như vậy?]
Hệ thống: [Biết xấu hổ một chút đi.]
