Mau Xuyên Công Lược: Nam Chính, Xin Hãy Tự Trọng! - Chương 501: Mỹ Nhân Tác Tinh Trong Truyện Ngược Luyến (ngoại Truyện Cấp 3 - 2)
Cập nhật lúc: 04/05/2026 22:50
Đến gần tòa nhà giảng đường, người bắt đầu đông lên.
Tô Dư buông tay áo Cố Trạch Diên ra, hỏi hắn:"Thế nào, anh nghĩ kỹ chưa?"
Cố Trạch Diên liếc nhìn ống tay áo nhăn nhúm, chợt khẽ cười khẩy một tiếng:"Biết tôi thi vào đây đứng thứ mấy không?"
Ngôi trường Cố Trạch Diên đang học là trường điểm của thành phố, trên toàn quốc cũng có số má, nếu nói dựa vào quan hệ để vào cũng có, nhưng Cố Trạch Diên tuyệt đối không nằm trong số đó.
Tô Dư không biết điều này, buột miệng thốt ra:"Không phải nhà anh nhét tiền vào sao?"
Mặt Cố Trạch Diên đen lại, ánh mắt u ám nhìn cô:"Cố gia đúng là có nhét tiền."
Chưa đợi chân mày Tô Dư giãn ra, đã nghe hắn nói:"Nếu không cô nghĩ cô vào đây bằng cách nào?"
Cố gia nhét tiền để đưa Tô Dư vào, chứ không phải Cố Trạch Diên hắn.
Nghĩ đến đây, nét mặt Cố Trạch Diên trở nên vi diệu kỳ quái, không lẽ Tô Dư mới là con ruột của Cố gia, còn hắn là nhặt được sao?
Suy nghĩ nực cười này xẹt qua trong đầu, Cố Trạch Diên không thèm để ý đến cô gái trông có vẻ không được thông minh cho lắm trước mặt nữa, sải bước tiến về phía trước, chẳng mấy chốc đã bỏ Tô Dư lại phía sau.
Vào tòa nhà giảng đường, vừa vặn chạm mặt Thẩm Ngạn Hồi và Chu Minh Hủ.
"A Diên." Chu Minh Hủ chào hỏi hắn.
Nhìn thấy bọn họ, sắc mặt Cố Trạch Diên cũng không khá hơn là bao.
Thẩm Ngạn Hồi cảm thấy kỳ lạ:"Ai chọc giận cậu thế?"
Cố Trạch Diên ngày thường tuy không đứng đắn, nhưng cũng không có thói quen bất chấp tất cả mà tỏ thái độ, có thể chọc giận hắn, quả thực khiến Thẩm Ngạn Hồi tò mò.
Cố Trạch Diên liếc anh ta một cái:"Không có gì."
Chu Minh Hủ tinh tế, nhìn ra phía sau, ánh mắt hơi khựng lại, dừng trên người cô gái vài giây rồi mới chậm rãi thu về:"Cô gái kia là ai vậy? Hình như là đi cùng cậu đến."
Cố Trạch Diên nhấc mí mắt:"Nghe ai nói vậy?"
Thẩm Ngạn Hồi bật cười:"Chuyện này còn cần nghe ai nói sao, cậu và cô gái kia cùng nhau đi từ cổng trường vào, còn để người ta kéo tay áo cậu, bao nhiêu người nhìn thấy rồi."
Cố Trạch Diên nhếch môi:"Không cần quan tâm cô ta, mẹ tôi nhét vào đấy."
Thẩm Ngạn Hồi nhướng mày:"Họ hàng à?"
Cố Trạch Diên khựng lại, vốn định nói thật, vô cớ nhớ tới dáng vẻ tủi thân ôm c.h.ặ.t cặp sách của cô gái, lời đến khóe miệng lại đổi giọng, mất kiên nhẫn nói:"Hỏi nhiều thế làm gì, tra hộ khẩu à?"
Thẩm Ngạn Hồi bị nói đến ngẩn người, sau đó bật lại:"Tôi chỉ tò mò hỏi một câu thôi, cậu ăn trúng t.h.u.ố.c s.ú.n.g à?"
Cố Trạch Diên không để ý đến anh ta, rất nhanh cô gái phía sau đã đuổi tới, nũng nịu oán trách:"Cố Trạch Diên, sao anh lại đi nhanh thế?"
Nói xong, Tô Dư mới nhìn thấy hai người bên cạnh, trốn bên người Cố Trạch Diên tò mò thò đầu ra nhìn.
Chu Minh Hủ cười nhạt, trông rất thân thiện:"Chào em."
Thẩm Ngạn Hồi cũng nhìn rõ khuôn mặt của cô gái, nhịn không được nhìn thêm vài lần, xinh đẹp hơn bạn gái cũ của anh ta.
Tô Dư nhìn bọn họ vài lần:"Chào các anh."
Chào hỏi xong, Tô Dư tiếp tục oán trách Cố Trạch Diên:"Vừa nãy anh không đợi tôi, là mẹ anh bảo chúng ta đi học cùng nhau, có ý kiến gì thì đi tìm bà ấy đi, vứt tôi lại một mình, chẳng lịch sự chút nào."
Cố Trạch Diên phản bác:"Vậy cô uy h.i.ế.p tôi thì lịch sự chắc?"
Tô Dư nghẹn họng:"Tôi..."
Cố Trạch Diên lạnh lùng liếc cô:"Cô làm sao?"
Tô Dư hơi bực:"Tôi lại không nói sai, hơn nữa tôi có lòng tốt muốn giúp anh phụ đạo bài vở."
"Khụ khụ!"
Thẩm Ngạn Hồi bị sặc nước bọt, khiếp sợ nhìn Tô Dư, phụ đạo bài vở? Bài vở của Cố Trạch Diên còn cần người khác phụ đạo sao?
Đáng tiếc Tô Dư không lĩnh hội được sự khiếp sợ của anh ta, có chút bực bội, tuy cô là học sinh năng khiếu nghệ thuật, nhưng các môn văn hóa cũng không tính là quá tệ, ít nhất, ít nhất cũng giỏi hơn một tên học tra thích cúp học chứ.
Trong lúc nói chuyện, đã đến lớp học.
Bốn người chia làm hai tốp, đi vào các lớp học khác nhau.
Chỗ ngồi của Cố Trạch Diên ở dãy cuối cùng, ngồi một mình, không có bạn cùng bàn, Tô Dư tự nhiên ngồi xuống bên cạnh hắn.
Tiết học của giáo viên chủ nhiệm vừa vặn là tiết đầu tiên, sau khi để Tô Dư lên bục giới thiệu bản thân thì bảo lớp trưởng dẫn cô đi nhận sách giáo khoa và đồng phục.
Nhờ khuôn mặt đó và tính cách biết làm nũng của Tô Dư, mọi việc diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Tô Dư chuyển đến vào cuối tháng Chín, coi như là học sinh chuyển trường giữa chừng, nhưng lúc này cũng mới khai giảng được một tháng, chương trình học bị lỡ rất nhanh có thể bù đắp lại.
Trong tiết tiếng Anh, Tô Dư chằm chằm nhìn miệng giáo viên không ngừng mấp máy, vẻ mặt mờ mịt.
Những câu đơn giản thì có thể nghe hiểu, câu dài thì khó khăn rồi, thường là chưa đợi cô dịch rõ nghĩa, miệng giáo viên đã như s.ú.n.g liên thanh b.ắ.n ra một tràng dài.
Nhìn người bên cạnh chống cằm hờ hững lật sách, Tô Dư nhỏ giọng ghé sát lại:"Anh có biết thầy giáo đang nói gì không?"
Cố Trạch Diên liếc cô một cái:"Lật trang rồi."
Tô Dư sửng sốt, vội vàng lật trang.
Vài giây sau, Cố Trạch Diên thong thả lên tiếng:"Ông ấy đang kể về phong tục tập quán mà ông ấy chứng kiến lúc du học nước ngoài, không nghe cũng không sao."
Tô Dư hồ nghi:"Thật sao?"
Cố Trạch Diên cười khẩy:"Tin hay không tùy cô."
Tô Dư trông càng mờ mịt hơn, dường như vô cùng không hiểu, tại sao một tên học tra thích cúp học lại giỏi hơn cô?
Ánh mắt Cố Trạch Diên lướt qua khuôn mặt khó hiểu của Tô Dư, hơi cúi đầu đè khóe miệng đang nhếch lên.
Cả một ngày, Tô Dư đều không nghĩ ra tại sao.
Hoặc có thể nói cô căn bản không muốn tin Cố Trạch Diên là một học bá, nhưng điều này không ảnh hưởng đến việc cô lấy sách giáo khoa của Cố Trạch Diên để chép bài.
"Sao trên này anh chẳng ghi chép gì thế?" Tô Dư oán trách.
Bàn của Cố Trạch Diên bị chiếm mất một nửa, không ngủ được, uể oải tựa vào tường nhắm mắt dưỡng thần, nghe thấy lời này mí mắt cũng không thèm nhấc lên:"Não nhớ được là được rồi, viết thêm một lần lãng phí thời gian."
Tô Dư không phân biệt được hắn đang buông xuôi hay đang khoe khoang, nhỏ giọng lầm bầm:"Cố phu nhân có biết anh ở trường như thế này không?"
"Sao, muốn mách lẻo à?"
Tô Dư không nói gì, quay đầu đi mượn vở ghi chép của người ngồi bàn trên, Cố Trạch Diên bị ngó lơ, đột nhiên có chút khó chịu, chằm chằm nhìn cuốn sách còn mới hơn cả sách mới của mình, không biết đang nghĩ gì.
Tiết học tiếp theo, Tô Dư kinh ngạc phát hiện Cố Trạch Diên lại ghi chép bài.
Nhận ra ánh mắt của cô, sắc mặt Cố Trạch Diên như thường:"Trí nhớ tốt không bằng nét b.út cùn."
Tô Dư nhịn không được lầm bầm:"Vừa nãy anh còn nói não nhớ được là được rồi, viết thêm một lần lãng phí thời gian cơ mà."
Ngòi b.út Cố Trạch Diên hơi khựng lại, để lại một vết mực trên giấy.
"Tôi thích thế."
Ngày đầu tiên đến trường, thời gian trôi qua rất nhanh.
Sắp đến giờ tan học, tiết cuối cùng là tự học, Cố Trạch Diên cảm thấy vô vị, chuồn ra ngoài bằng cửa sau.
Tô Dư thấy vậy kéo hắn lại:"Anh đi đâu?"
Cố Trạch Diên rút tay áo về, không quay đầu lại để lại một câu:"Đi vệ sinh."
Chỉ còn mười phút nữa là tan học, Tô Dư không nghĩ nhiều.
Thực chất Cố Trạch Diên vừa ra ngoài đã nhắn tin cho bọn Thẩm Ngạn Hồi, chuông tan học vừa reo, ba người lập tức rời khỏi trường, đi thẳng đến chỗ cũ.
Khách sạn e-sports trang trí theo phong cách sang trọng cá tính đón chào ba vị khách quen.
"Quý Thần đâu?" Cố Trạch Diên ngả người ra ghế, thành thạo bật máy tính.
Chu Minh Hủ nằm trên giường nghỉ ngơi một lát:"Xin nghỉ rồi, không đến trường."
Cố Trạch Diên thuận miệng hỏi một câu, giục bọn họ mau ch.óng bắt đầu:"Được rồi, đừng lề mề nữa, nhanh lên."
Thẩm Ngạn Hồi biết tại sao hắn lại vội vàng như vậy, trêu chọc:"Sợ mẹ cậu như vậy, sao còn phải ra ngoài?"
Cố Trạch Diên ngồi trên ghế đá anh ta một cái:"Tôi là chê phiền."
Không cần đoán, hôm nay về chắc chắn sẽ bị cằn nhằn, Cố Trạch Diên đã quen rồi, tiêu d.a.o được bao lâu hay bấy lâu, cùng lắm thì về nhà bị mắng tai trái lọt qua tai phải.
Trời bên ngoài cửa sổ hơi âm u.
Cố Trạch Diên liếc nhìn ra ngoài, không biết nghĩ đến điều gì, sắc mặt hơi cứng lại, chớp mắt đã khôi phục như thường, chỉ là trông có vẻ không tập trung.
Bọn họ may mắn, ván đầu tiên là thế trận thuận lợi, kết thúc rất nhanh.
Thẩm Ngạn Hồi không chờ kịp bắt đầu ván tiếp theo.
Tiếng mưa rơi lộp bộp đập vào cửa sổ, Cố Trạch Diên mím môi, không biết đang nghĩ gì.
Chu Minh Hủ đột nhiên hỏi:"A Diên, cô bé đi theo cậu đâu rồi?"
Cố Trạch Diên đang phiền lòng:"Không biết."
Thẩm Ngạn Hồi không để ý:"Người lớn như vậy rồi, lại không mất được, bảo tài xế nhà cậu đi đón là được rồi."
Cố Trạch Diên nghĩ cũng đúng, nét mặt giãn ra một chút.
Chú Lý mỗi buổi chiều đều đến trường đón hắn, hôm nay hắn cố ý không gọi điện thoại bảo chú Lý đừng đến, Tô Dư chỉ cần không ngốc, chắc hẳn có thể nhớ được biển số xe chứ, cùng lắm thì cô đợi ở cổng một lát cũng có thể được chú Lý nhận ra.
Tiếng mưa bên ngoài cửa sổ ngày càng lớn, không biết có phải do thời tiết hay không, cho dù Cố Trạch Diên nghĩ như vậy, vẫn cảm thấy bực bội.
Điện thoại đột nhiên vang lên, Cố Trạch Diên liếc nhìn, động tác khựng lại, trên màn hình hiện lên thông báo bị hạ gục.
Cố Trạch Diên không quan tâm đến trò chơi nữa, bắt máy:"Chú Lý?"
Giọng người đầu dây bên kia có chút sốt ruột:"Thiếu gia, cậu ra chưa, sao tôi không thấy cậu?"
Cố Trạch Diên mím môi:"Không cần lo cho cháu, chú đưa Tô Dư về trước đi."
Chú Lý sửng sốt:"Hai người không ở cùng nhau sao?"
Đã qua giờ tan học hơn nửa tiếng rồi, nghe thấy câu này, sắc mặt Cố Trạch Diên hơi đổi:"Chú không thấy cô ấy?"
Nói xong, Cố Trạch Diên cũng phản ứng lại, liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa lớn như vậy, kẻ ngốc cũng biết tìm chỗ trú mưa, chắc chắn sẽ không đợi ở cổng trường.
Nhớ ra điều gì, sắc mặt Cố Trạch Diên lại khó coi thêm vài phần.
Tô Dư sẽ không phải bây giờ vẫn đang đợi hắn ở lớp học đấy chứ?
Cô ta là đồ ngốc hay là đồ ngu vậy, đợi không được hắn không biết gọi điện thoại về nhà sao?
"Cháu phải về trường một chuyến." Cố Trạch Diên cúp điện thoại, mặc kệ máy tính vẫn đang ở giao diện trò chơi, nói với Chu Minh Hủ và Thẩm Ngạn Hồi một tiếng rồi vội vã rời đi.
"Sao thế?" Thẩm Ngạn Hồi sửng sốt một chút, sau đó gọi hắn,"Mang theo ô đi."
Trong phòng không có ô, Chu Minh Hủ gọi điện thoại cho nhân viên khách sạn, bảo họ giúp chuẩn bị một chiếc ô cho Cố Trạch Diên, đợi hắn xuống lầu vừa vặn có thể lấy.
Cố Trạch Diên bắt taxi về trường, cổng trường đã không còn ai, chiếc xe của Cố gia trông càng thêm trơ trọi.
"Đã gọi điện thoại cho cô ấy chưa?"
Chú Lý cũng rất sốt ruột:"Gọi rồi, nhưng tắt máy."
Tim Cố Trạch Diên đập nhanh hơn vài phần, không hiểu sao có chút hoảng hốt, ép bản thân bình tĩnh lại:"Cháu vào lớp xem thử."
Quay lại lớp học, cửa đã khóa, bên trong không có ai.
Cố Trạch Diên lần đầu tiên sinh ra cảm xúc hối hận, người mất ngay dưới mí mắt hắn, lỡ như thật sự không tìm thấy thì phải làm sao.
Hỏi thăm vài bạn học, biết được Tô Dư tan học vẫn luôn đợi trong lớp, đợi đến khi mọi người gần như về hết mới đeo cặp sách rời khỏi trường.
Ngực Cố Trạch Diên hơi tức.
Đi vòng quanh trường hai vòng, mưa ngày càng lớn, ô không che được mưa gió, quần áo Cố Trạch Diên gần như ướt sũng.
Chú Lý muốn khuyên hắn về xe, Cố Trạch Diên đột nhiên phát hiện ra điều gì, sải bước đi vào một quán trà sữa ven đường.
Vừa bước vào, dáng vẻ nhếch nhác đã thu hút ánh nhìn của những người trong quán, Tô Dư cũng nằm trong số đó, Cố Trạch Diên đi thẳng về phía Tô Dư, sắc mặt hơi trầm xuống, khiến Tô Dư vừa sợ hãi vừa chột dạ.
Quần áo trên người Cố Trạch Diên vẫn còn nhỏ nước, chằm chằm nhìn cô một lúc, trầm mặt nói:"Còn ngẩn ra đó làm gì, về thôi."
Nhìn thấy Tô Dư, chú Lý thở phào nhẹ nhõm:"Sao cũng không nói một tiếng?"
Tô Dư yếu ớt:"Điện thoại hết pin rồi."
Cuối cùng Cố Trạch Diên vẫn không nhịn được trào phúng:"Hết pin rồi không biết mượn điện thoại người khác gọi à? Cô là đồ ngốc hay là đồ ngu vậy?"
Tô Dư c.ắ.n môi, rất muốn thừa nhận mình chính là cố ý, ai bảo hắn tan học hồi lâu cũng không thấy bóng dáng, vứt cô lại.
Vừa nãy ở quán trà sữa cũng là cố ý không lên tiếng, nhìn hắn bị mưa ướt sũng toàn thân.
Tô Dư nhỏ giọng oán trách:"Ai bảo anh vứt tôi lại."
Cố Trạch Diên cười khẩy, quay đầu đi không thèm để ý đến cô.
Vừa về đến nhà, Cố Trạch Diên nhìn cũng không thèm nhìn Tô Dư một cái, cơm cũng không ăn liền về phòng, rầm một tiếng đóng sầm cửa lại.
Tô Dư liếc nhìn cánh cửa đóng kín, càng thêm chột dạ.
Cố Trạch Diên tắm rửa thay một bộ quần áo khô ráo, vừa gọi điện thoại cho bọn Chu Minh Hủ xong, liền nhận được điện thoại cằn nhằn của mẹ, mất kiên nhẫn qua loa cho xong chuyện, hắn nằm trên giường, nhớ lại chuyện chiều nay, cảm thấy mình đúng là có bệnh, quản cái đồ không có lương tâm đó làm gì?
Mơ mơ màng màng hình như đã ngủ thiếp đi, Cố Trạch Diên bị một tràng tiếng gõ cửa đ.á.n.h thức.
"Ai đấy?" Cố Trạch Diên mất kiên nhẫn mở cửa.
Cô gái dường như bị sắc mặt của hắn làm cho hoảng sợ, c.ắ.n c.ắ.n môi, nắm c.h.ặ.t chiếc túi trong tay đưa qua:"Cho anh."
Cố Trạch Diên lạnh lùng rũ mắt, hồi lâu, nhận lấy chiếc túi, bên trong là vài hộp t.h.u.ố.c cảm.
"Xin lỗi." Cô gái nói xong liền chạy về phòng.
Các loại t.h.u.ố.c trong túi rất đầy đủ, mỗi loại đều được viết hướng dẫn sử dụng cẩn thận, Cố Trạch Diên ngước mắt nhìn cô gái chạy về phòng, lúc cánh cửa hé mở, hắn dường như nhìn thấy Tô Tú Mai ở bên trong.
Không cần nghĩ cũng biết, t.h.u.ố.c này chắc chắn không phải do Tô Dư chuẩn bị.
Cố Trạch Diên không hề bất ngờ, sau khi về phòng liền ném t.h.u.ố.c lên bàn, động tác quá mạnh, đồ vật bên trong rơi ra ngoài.
Ánh mắt Cố Trạch Diên khựng lại, nhặt thứ đó lên.
Là một tờ giấy, nét chữ có chút xa lạ, ngay ngắn chỉnh tề, giống như học sinh tiểu học nắn nót từng nét một, khiến người ta liên tưởng đến người viết tờ giấy này đã mang vẻ mặt nghiêm túc thế nào khi viết ra những lời này:
[Xin lỗi, tôi không nên cố ý trốn trong quán trà sữa không lên tiếng, để anh và chú Lý lo lắng.]
Nhìn thấy câu này, Cố Trạch Diên cười khẩy một tiếng, ai lo lắng cho cô ta chứ, chẳng qua là sợ cô ta xảy ra chuyện mình khó ăn nói mà thôi.
[Nhưng tôi cũng không phải cố ý, lúc đó mưa to như vậy, điện thoại tôi lại hết pin, bên ngoài trường nhiều xe như thế, tôi làm sao biết xe của chú Lý là chiếc nào.]
Biển số xe cũng không nhớ được, ngốc c.h.ế.t đi được.
[Nếu không phải anh vứt tôi lại một mình ở trường, tôi cũng sẽ không như vậy, anh không nói tiếng nào đã đi mất, căn bản không hề nghĩ đến tôi, tôi đã đợi anh trong lớp rất lâu, cái người này không chỉ miệng mồm độc ác, mà tâm địa cũng xấu xa.]
Câu cuối cùng: [Xin lỗi.]
Cố Trạch Diên nhìn mà bật cười, tờ giấy không dài, nhưng ngoại trừ câu đầu tiên là xin lỗi, phần sau toàn là những lời oán trách chỉ trích hắn, oán khí ngút trời.
Ồ, câu cuối cùng cũng là xin lỗi, nhưng rất qua loa, qua loa đến mức Cố Trạch Diên không nhìn ra một tia chân thành nào.
Lúc đó Cố Trạch Diên có suy nghĩ gì, hình như là, không thể so đo quá nhiều với kẻ ngốc.
Lần đầu quen biết của hai người không hề tốt đẹp.
Nhưng Cố Trạch Diên cảm thấy, từ khoảnh khắc hắn đội mưa quay lại tìm Tô Dư, có lẽ đã định sẵn hắn sẽ bị Tô Dư nắm thóp gắt gao.
Nhiều năm sau, Cố Trạch Diên nhìn người vợ đang ngủ say bên cạnh, nhớ lại tình cảnh lúc đó, cảm thán hóa ra từ sớm như vậy hắn đã để người ta vào trong lòng rồi.
