Mau Xuyên Công Lược: Nam Chính, Xin Hãy Tự Trọng! - Chương 809: Thế Giới Chung Cực: Vị Hôn Thê Từ Hôn Trong Truyện Long Ngạo Thiên (hoàn)

Cập nhật lúc: 05/05/2026 01:34

Viêm Cảnh, Hoàng gia.

Tế đàn uy nghiêm trang trọng từ từ mở ra, từ trên nhìn xuống, trên tế đàn vẽ đồ đằng phượng hoàng, những đường nét cổ kính dày dặn lắng đọng sự tang thương của viễn cổ, phượng hoàng tắm lửa mà bay, dường như muốn xông thẳng lên chín tầng mây.

Các thế lực có m.á.u mặt ở T.ử Tiêu Giới đều tụ tập tại đây.

Cùng với một tiếng chuông ngân vang xa xăm, tế đàn tỏa sáng rực rỡ, loáng thoáng có thể nghe thấy tiếng phượng hót, ráng mây vạn đạo, trên bầu trời xuất hiện hư ảnh phượng hoàng đỏ rực.

Linh khí giữa đất trời thăng hoa.

Những người tắm mình trong ráng mây giật mình phát hiện tu vi kẹt ở bình cảnh bấy lâu nay của mình đã có dấu hiệu buông lỏng.

Mọi người vội vàng nín thở ngưng thần, cảm ngộ cơ duyên khó có được này.

Hư ảnh phượng hoàng lượn vòng quanh không trung tế đàn vài vòng, cuối cùng chìm vào cơ thể người đứng ở vị trí cao nhất.

Nghi thức hoàn thành.

Hoàng Kinh Trần chính thức trở thành gia chủ Hoàng gia - một trong những thế lực khổng lồ của T.ử Tiêu Giới.

Lễ quan xướng từ:"Bái——"

Tộc nhân Hoàng gia đồng loạt quỳ xuống:"Bái kiến gia chủ!"

Các thế lực khác nhận được cơ duyên cũng hơi khom người, để tỏ lòng tôn kính, cũng là cảm tạ.

Lúc này, biến cố đột sinh.

Tộc địa Hoàng gia canh gác sâm nghiêm vậy mà lại bị một kẻ ngoại lai xông vào.

Tần Dạ Hiên bay người lên tế đàn, ngự không mà đi, đứng đối diện Hoàng Kinh Trần, vô cùng không khách khí nói:"Xin lỗi, Hoàng thiếu chủ, ta đến muộn."

Phía sau hắn, theo sát là sáu vị mỹ nhân với phong cách khác nhau.

Trong số tân khách đến Hoàng gia có người nhận ra trong đó có cô nương trong tộc mình, mặt mày đen kịt.

Trong sáu người, Tô Dư chỉ quen biết Liễu Phiên Nhi.

Năm năm không gặp, thiên phú tu vi của nàng ta cao hơn, cả người thay đổi rất nhiều, ánh mắt nhìn Tần Dạ Hiên cũng thay đổi, không còn là tình yêu thuần túy như trước kia, mà thêm vài phần oán hận không rõ ràng, nhưng được nàng ta che giấu rất kỹ.

Ánh mắt Liễu Phiên Nhi chuyển động, nhìn thấy Tô Dư.

Nhưng giờ phút này, trong mắt Liễu Phiên Nhi, Tô Dư đã không thể tranh giành biểu ca với nàng ta nữa, hoàn toàn không có uy h.i.ế.p.

Nàng ta cố tỏ ra rộng lượng gật đầu với Tô Dư, tiếp đó, ánh mắt bám c.h.ặ.t lấy Tần Dạ Hiên.

Mỗi người có một mưu cầu riêng, Tô Dư không bình phẩm về điều này.

Nhưng có một khoảnh khắc, cô tự hỏi, Liễu Phiên Nhi như vậy, rốt cuộc là tự nguyện, hay là bị ý thức thế giới thao túng - trở thành vật đính kèm của người khác, đem hỉ nộ ái ố của mình đều buộc c.h.ặ.t vào người khác.

Không có câu trả lời, Tô Dư bình tĩnh thu hồi ánh mắt, nhìn lại nam chính.

Năm năm không gặp, vết thương của Tần Dạ Hiên không những đã khỏi hẳn, tu vi cũng khôi phục, thậm chí còn cao hơn trước.

Rõ ràng Hoàng Kinh Trần đã kế nhiệm gia chủ, hắn lại vẫn gọi Hoàng Kinh Trần là Hoàng thiếu chủ, ngông cuồng đến cực điểm.

Trưởng lão Hoàng gia sắc mặt khó coi:"Tiểu nhi ngông cuồng!"

Tần Dạ Hiên cười lạnh một tiếng, quét mắt nhìn một vòng đám người Hoàng gia, khi lướt qua Tô Dư, ánh mắt hắn đột ngột khựng lại, dâng lên chút hận ý, hồi lâu, hắn dời mắt, đặt tầm nhìn lên người Hoàng Kinh Trần.

"Ta nhớ Hoàng gia có một hạng tộc quy, trong nghi thức kế nhiệm gia chủ, phàm là đệ t.ử trong tộc, kẻ nào không phục tân gia chủ, đều có thể lên đài khiêu chiến, không biết có phải như vậy không."

Trưởng lão Hoàng gia trừng mắt nhìn hắn:"Ngươi là kẻ nào, nghi thức kế nhiệm gia chủ đến lượt ngươi xen mồm vào sao!"

Trong tộc đúng là có quy định này, nhưng có thể đi đến bước kế nhiệm gia chủ này, đệ t.ử trong tộc ai nấy đều tâm phục khẩu phục, làm gì có ai đến phá đám trong nghi thức.

Nghe thấy câu hỏi này, Tần Dạ Hiên cười:"Ta là kẻ nào, câu hỏi này nên hỏi gia chủ các người mới đúng."

"Chuyện này..." Đám đông có mặt xôn xao.

Trưởng lão trong tộc nhíu mày, nhìn đi nhìn lại, bỗng nhiên phát hiện ra điểm không đúng, diện mạo của Tần Dạ Hiên này có chút quen mắt a.

Trưởng lão trong lòng hơi kinh hãi, theo bản năng nhìn về phía cựu gia chủ.

Cựu gia chủ hơi nhíu mày, trong lòng có chút suy đoán, nhưng ngoài mặt không để lộ chút dị thường nào.

Ông thấp giọng phân phó hộ vệ:"Bắt hắn xuống trước đã."

Tần Dạ Hiên thấy ông đến giờ vẫn không chịu thừa nhận thân phận của mình, tự giễu cười một tiếng, tránh né hộ vệ, giọng nói truyền đến tai mỗi người:

"Nếu ông ta không nói, ta sẽ tự mình nói, ta tên Tần Dạ Hiên, là con trai của gia chủ các người và nữ nhi Tần gia Vô Nhai Thành Đại Hoang Giới - Tần Lan, hoặc là, ta nên gọi là Hoàng Dạ Hiên thì thích hợp hơn."

Tân khách lén lút vểnh tai lên, không ngờ hôm nay còn có thể nghe được chuyện phong lưu diễm tình của cựu gia chủ.

Tần Dạ Hiên giơ tay, kiếm chỉ Hoàng Kinh Trần:"Hôm nay, ta muốn khiêu chiến hắn."

"Nếu hắn thua, vị trí gia chủ này, có phải nên đổi người khác làm không?"

Sắc mặt Hoàng Kinh Trần bình tĩnh, nghe thấy lời này, chợt cười.

Nhìn xem, đây không phải là dâng tận cửa giúp anh tăng tiến độ phản diện sao.

Trưởng lão Hoàng gia, bao gồm cả cựu gia chủ đều sắc mặt âm trầm.

"Hoang đường!"

Nhưng tế đàn đã tự động sáng lên trận pháp, dâng lên một lớp màng bảo vệ, bao trọn hai người vào trong, bên trong màng bảo vệ chính là sân thi đấu.

Hết cách, Hoàng gia quả thực có quy củ này, Tần Dạ Hiên lại quả thực là huyết mạch Hoàng gia.

Cho nên khoảnh khắc hắn đưa ra lời khiêu chiến, tế đàn đã mặc định cuộc tỷ thí của hai người.

Tô Dư không ngờ nỗi lo lắng của mình lại thành sự thật, nam chính thật sự đến phá đám rồi.

[Hệ thống, cậu nghĩ ai sẽ thắng?]

Hệ thống không chút do dự: [Đại lão chắc chắn thắng.]

Khoan bàn đến chênh lệch tu vi giữa Tần Dạ Hiên và Hoàng Kinh Trần, chỉ riêng việc hiện tại cốt truyện còn chưa tiến triển đến giai đoạn sau, đã định sẵn Tần Dạ Hiên không thể thắng được Hoàng Kinh Trần.

Nói đùa, đại phản diện sao có thể bị đ.á.n.h bại nhanh như vậy, thế thì mất giá quá.

Thất bại lần này, đã giáng cho Tần Dạ Hiên một đòn nặng nề, đ.á.n.h nát sự kiêu ngạo tự mãn của hắn, khiến hắn bắt đầu trầm tĩnh lại, thực sự hiểu được thế nào gọi là tu đạo tu tâm, tiến xa hơn trên con đường Long Ngạo Thiên.

Tô Dư yên tâm rồi, theo thói quen sờ vào túi thơm, sờ vào khoảng không.

Cô gõ hệ thống: [Hệ thống, cho ít hạt dưa.]

Hệ thống chia cho cô một nắm hạt dưa: [Ăn tiết kiệm thôi, không còn nhiều đâu.]

Thế là mọi người được chứng kiến một cảnh tượng kỳ diệu, Hoàng Kinh Trần và Tần Dạ Hiên trên đài đ.á.n.h nhau ánh sáng b.ắ.n tứ tung, Tô Dư ngồi dưới đài c.ắ.n hạt dưa, không hề lo lắng chút nào, giống như đang xem kịch.

Nữ nhân mà gia chủ mang về quả nhiên khác biệt.

Nghĩ xong, mọi người lại dồn sự chú ý vào cuộc tỷ thí.

Trên tế đài, hai người nhìn như kẻ tám lạng người nửa cân, nhưng người có mắt nhìn một cái là biết, Tần Dạ Hiên lúc này đã là nỏ mạnh hết đà.

Bên tai Hoàng Kinh Trần không ngừng vang lên thông báo tiến độ phản diện tăng lên.

Sắc mặt anh lạnh lùng, hết đòn này đến đòn khác, rõ ràng có thể một kích tất sát, lại giống như chơi đồ hàng bồi Tần Dạ Hiên chơi lâu như vậy.

Giống như Tần Dạ Hiên là một túi m.á.u có thể cộng kinh nghiệm, mỗi lần tấn công một cái, là có thể nhận được một chút kinh nghiệm cộng thêm vậy.

Tần Dạ Hiên cũng cảm nhận được, sắc mặt hắn khó coi, cảm thấy Hoàng Kinh Trần đây là đang coi thường hắn, lấy hắn ra làm trò đùa.

Điều khiến hắn kinh hãi hơn là tu vi của Hoàng Kinh Trần.

Vốn tưởng tu vi cảnh giới Linh Tôn hiện tại của mình có thể địch lại, thực sự giao thủ mới phát hiện, tu vi của Hoàng Kinh Trần căn bản không chỉ là Linh Tôn.

Hoàng Kinh Trần tuyệt đối đã che giấu thực lực!

Không chừng, hắn đã đạt đến Thánh Giai.

Sắc mặt Tần Dạ Hiên kinh hãi.

Một phút phân tâm, hắn bị đ.á.n.h rơi xuống đất, lưng đập mạnh xuống tế đàn, hắn mạnh mẽ phun ra một ngụm m.á.u.

Vừa ngẩng đầu lên, thanh kiếm trắng như tuyết lạnh lẽo đã kề sát cổ hắn.

Thắng bại đã định.

Màng bảo vệ của tế đàn lóe sáng một cái, từ từ biến mất.

Hoàng Kinh Trần thu kiếm, nhìn kẻ trên mặt đất, nhạt nhẽo nói:"Ngươi thua rồi."

Tần Dạ Hiên nhục nhã siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, không nói một lời.

Hoàng Kinh Trần không chia thêm cho hắn một ánh mắt nào nữa, nhạt nhẽo liếc nhìn hộ vệ dưới tế đàn, hộ vệ rất có mắt nhìn, lập tức tiến lên đưa Tần Dạ Hiên đi.

Tô Dư vứt vỏ hạt dưa, vỗ vỗ tay, bước lên nở nụ cười:"Chúc mừng!"

Thần sắc lạnh lẽo của Hoàng Kinh Trần tan chảy với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Tần Dạ Hiên gian nan chống tay xuống đất ngồi dậy, một tay khác giấu ra sau lưng, vào lúc tất cả mọi người đều không chú ý, bỗng nhiên phát động tấn công.

Một luồng sáng màu vàng đỏ từ trong tay hắn b.ắ.n ra, lao thẳng về phía Hoàng Kinh Trần.

Sợi lông đuôi hỏa phượng này là hắn lấy được trong một bí cảnh, trong tay người có huyết mạch phượng hoàng, có thể phát huy ra hiệu quả gấp mười thậm chí gấp trăm lần, đối mặt với người có tu vi cao hơn mình rất nhiều, v.ũ k.h.í này tuyệt đối là lựa chọn số một để đ.á.n.h lén.

Đi c.h.ế.t đi!

Không có Hoàng Kinh Trần, thế hệ trẻ của Hoàng gia không ai là đối thủ của hắn, bản thân lại là huyết mạch của cựu gia chủ, thiên phú tu vi đều không thấp, người Hoàng gia tự nhiên biết chọn ai làm gia chủ mới là có lợi nhất.

Kẻ làm đại sự không câu nệ tiểu tiết, trong mắt Tần Dạ Hiên lộ ra sự tàn nhẫn thế tại tất đắc.

Không ai ngờ Tần Dạ Hiên lại đột nhiên đ.á.n.h lén, tộc nhân Hoàng gia biến sắc.

Tô Dư là người ở gần Hoàng Kinh Trần nhất, nhìn thấy cảnh này, cô kinh hãi, não còn chưa kịp phản ứng, cơ thể đã lao tới:"Cẩn thận!"

Nhìn thấy Tô Dư, thế công của Tần Dạ Hiên không hề giảm bớt chút nào.

Đôi gian phu dâm phụ này, c.h.ế.t cùng nhau là tiện nghi cho chúng rồi.

Nhưng giây tiếp theo, Tần Dạ Hiên mạnh mẽ mở to mắt, trong mắt hiện lên sự không thể tin nổi, hắn từ từ cúi đầu, thanh kiếm vừa rồi kề trên cổ hắn, lúc này đã đ.â.m xuyên qua n.g.ự.c hắn.

Tần Dạ Hiên phun ra một ngụm m.á.u lớn.

Cơ thể từ từ rời khỏi mặt đất, Tần Dạ Hiên hoảng sợ nhìn người trước mắt, bị bóp cổ nhấc bổng lên không trung.

"Đừng, đừng g.i.ế.c ta..."

Hắn nặn ra mấy chữ này từ trong cổ họng.

Hắn sẽ c.h.ế.t sao?

Tần Dạ Hiên cuối cùng cũng sợ hãi, hắn không muốn c.h.ế.t.

Dưới tế đài, cựu gia chủ đứng dậy:"Trần nhi, đừng kích động."

Dù sao đi nữa, Tần Dạ Hiên cũng là huyết mạch của ông, là em trai cùng cha khác mẹ của Hoàng Kinh Trần.

Thần sắc Hoàng Kinh Trần lạnh mạc, dường như không nghe thấy lời khuyên can của cựu gia chủ, bóp cổ Tần Dạ Hiên, bàn tay từ từ dùng sức.

Tiến độ phản diện 80%... 86%... 92%... 95%...

Trước mắt Tần Dạ Hiên từng trận mờ mịt, giây cuối cùng mất đi ý thức, hắn vẫn không tin mình sẽ c.h.ế.t ở đây.

Sao hắn có thể c.h.ế.t được?

Rõ ràng bao nhiêu lần hiểm cảnh hắn đều c.h.ế.t đi sống lại, cũng không phải chưa từng gặp người lợi hại hơn Hoàng Kinh Trần, hắn đều thuận lợi sống sót, sao có thể c.h.ế.t ở đây?

Hoàng Kinh Trần không hề quan tâm đến suy nghĩ của hắn, bàn tay siết c.h.ặ.t, chỉ cần dùng thêm một phần sức, là có thể bóp nát cổ Tần Dạ Hiên.

Hệ thống 01 kinh hồn bạt vía: [Ký chủ, ngài bình tĩnh một chút.]

Vừa dứt lời, một tiếng xẹt vang lên.

[Tiến độ phản diện 100%.]

[Chúc mừng hệ thống 01, người làm nhiệm vụ Hoàng Kinh Trần, nhiệm vụ lần này viên mãn hoàn... xẹt... Phát hiện nam chính t.ử vong, thế giới sắp sụp đổ...]

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.