Mau Xuyên: Đại Lão Biến Thái Đều Sủng Ta - 100. Tiểu Tù Binh Của Ma Tôn 8

Cập nhật lúc: 30/04/2026 18:45

Mạch Thanh Yển cúi thấp người, đôi mắt thâm trầm nhìn thẳng vào đáy mắt nàng, khóe miệng mang theo ý cười nhạt. Trong hàn băng trì khói trắng lượn lờ, làm mờ đi tầm mắt của Nhược Kiều.

Nàng chớp chớp mắt, chủ động đưa chiếc đuôi đến tận tay Mạch Thanh Yển: "Cho ngươi sờ."

Mạch Thanh Yển cúi đầu nhìn chiếc đuôi trắng lớn trong tay, ch.óp đuôi còn biết lấy lòng mà quấn lấy ngón tay hắn.

"Chỉ thế này thôi?" Hiển nhiên là hắn không hài lòng.

Nhược Kiều nghiêng đầu suy nghĩ. Một lát sau, nàng cầm bàn tay còn lại của hắn đặt lên tai mình: "Cũng cho ngươi sờ."

Mạch Thanh Yển liền cười: "Hai thứ này của nàng, có lúc nào bổn tôn không chạm vào được đâu?"

Cũng đúng, đôi tai và chiếc đuôi này, Mạch Thanh Yển đã không biết vuốt ve bao nhiêu lần rồi.

Nhược Kiều khổ sở chu môi. Mạch Thanh Yển cũng không vội, ôm lấy eo nàng: "Nghĩ cho kỹ vào, nếu bổn tôn không hài lòng, sẽ phạt nàng đấy."

Nhược Kiều "vụt" cái trợn tròn mắt: "Đừng phạt mà."

"Không muốn bị phạt thì hãy dùng tâm mà nghĩ."

Hai chiếc tai tam giác nghe vậy lại cụp xuống. Mạch Thanh Yển cũng không dỗ dành, bế thốc nàng lên. Chiếc quần lụa dính nước vừa ra khỏi bể đã dán c.h.ặ.t vào người, rất không thoải mái. Cộng thêm việc...

Nhược Kiều cong eo, muốn né tránh: "Phu quân."

"Hửm?"

"Kiều Kiều muốn tự đi."

Mạch Thanh Yển liếc nhìn nàng một cái: "Chẳng phải Kiều Kiều nói thích nhất được phu quân bế thế này sao?"

Nhược Kiều: "..."

Không được lúc nào cũng dùng chiêu này bắt nạt người mất trí nhớ chứ!!!

May mà một lúc sau, nàng đã được đặt lên giường. Mạch Thanh Yển phất tay, một bộ nhu quần mới tinh hiện ra trước mặt. Nhược Kiều ôm lấy bộ đồ định đi ra sau bình phong, nhưng lại bị Mạch Thanh Yển chặn lại. Nàng ngẩn người, không hiểu gì nhìn hắn.

Ngón tay Mạch Thanh Yển lướt qua xương quai xanh xinh đẹp của nàng: "Bổn tôn chẳng phải là phu quân của nàng sao? Có gì mà không xem được?"

Nhược Kiều: "..."

"Sao thế? Kiều Kiều thẹn thùng rồi à?"

Nhược Kiều cúi đầu lắc lắc cái cổ nhỏ.

"Nghĩa là xem được?"

"Vâng." Nàng lí nhí đáp, gò má đỏ bừng.

"Kiều Kiều thật ngoan." Mạch Thanh Yển xoa đầu nàng, cuối cùng cũng đại phát từ bi: "Đi thay y phục đi."

Nhược Kiều ngẩng đầu nhìn hắn, dường như không hiểu vì sao hắn lại "không muốn" nữa.

Mạch Thanh Yển cúi người: "Không vội Kiều Kiều ạ, ngày tháng sau này còn dài lắm."

Nhược Kiều hiểu hiểu không hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn ôm y phục ra sau bình phong. Lúc nàng ra ngoài, Mạch Thanh Yển đã thay một bộ bào t.ử khô ráo, đang ngồi trên lan can ngoài hành lang. Một thuộc hạ của Minh Thương cung đang quỳ một gối, không biết đang báo cáo chuyện gì.

Mạch Thanh Yển nghe nửa ngày rồi cười: "Thật thú vị."

Nói đoạn, nhận ra người phía sau, hắn xoay người lại vẫy tay với Nhược Kiều: "Kiều Kiều, lại đây."

Nhược Kiều bước tới. Hắn ôm nàng vào lòng, thân mật hỏi: "Kiều Kiều muốn xem kịch không?"

"Kịch gì ạ?"

"Một vở kịch thú vị."

"Muốn xem!"

Mạch Thanh Yển liếc nhìn tên thuộc hạ: "Nghe thấy chưa?"

Tên thuộc hạ lập tức đáp: "Thuộc hạ đi chuẩn bị ngay." Từ đầu đến cuối, hắn không hề ngẩng đầu nhìn Nhược Kiều lấy một cái.

Một nén nhang sau, Nhược Kiều được đưa đến một đỉnh núi. Đỉnh núi quanh năm tuyết bay, không phải nơi người thường có thể ở lâu. Nhược Kiều vừa đến đã lạnh tới mức rúc thẳng vào lòng Mạch Thanh Yển, hận không thể biến thành tiểu hồ ly để có lớp lông che chắn.

Mạch Thanh Yển cười áp bàn tay vào eo nàng, rất nhanh nàng đã ấm lên: "Chẳng phải đã dạy nàng cách thúc động yêu lực rồi sao?"

"Không có tác dụng." Nàng nghi hoặc nghiêng đầu, dường như thấy lạ vì sao thúc động yêu lực rồi mà vẫn không ấm.

Mạch Thanh Yển b.úng mũi nàng: "Đó là do nàng vận dụng không đúng cách." Nhưng hắn không định dạy tại chỗ, vì xem kịch quan trọng hơn.

Rất nhanh, Nhược Kiều đã biết cái gọi là "kịch hay" là gì. Chỉ thấy trên mặt đất có một người đang nằm sấp, người đó bị lột sạch sành sanh, khắp thân mình đầy vết thương. Do gió tuyết quá lớn, m.á.u từ vết thương chưa kịp chảy ra đã đông thành đá.

Nhưng đó chưa phải là điều khó chịu nhất. Mà là chỉ cần m.á.u đông lại, sẽ có người dội nước nóng lên để làm tan băng m.á.u. Một khi m.á.u lại đông, lại lặp lại hành động trên. Số lần nhiều lên, huyết quản bị đông cứng sẽ không còn chảy m.á.u nữa. Lúc đó sẽ có người truyền khí cho hắn, đợi hắn ấm lên, lại dùng d.a.o rạch thêm nhiều vết thương mới.

Nhược Kiều nhìn mà cảm thấy da thịt từng trận đau nhói. Mà người này vì bị kích thích quá độ...

Mạch Thanh Yển ôm lấy nàng: "Hắn trước đây có chạm vào nàng không?"

Ai cơ? Nhược Kiều ngẩn ngơ một lát.

Rất nhanh nàng nhớ ra người này dường như chính là kẻ đã dùng hình với nguyên thân lúc đó. Cho nên Mạch Thanh Yển nói trút giận cho nàng không phải chỉ nói suông?! Nhược Kiều run lên một cái, lắc đầu. Nguyên thân là một kẻ nhát gan, rõ ràng chịu cực hình mà vẫn ghi nhớ lời cha mẹ, không dám dùng mị nhãn mê hoặc người khác, dẫn đến cuối cùng bị hành hạ đến c.h.ế.t.

Nghe thấy nàng chưa bị chạm vào, lệ khí trong mắt Mạch Thanh Yển mới vơi đi đôi chút: "Bổn tôn trút giận cho nàng rồi, Kiều Kiều có hài lòng không?"

Nhược Kiều đâu dám không hài lòng, gật gật đầu.

Mạch Thanh Yển liền phất tay với thuộc hạ. Mấy tên thuộc hạ dừng việc dội nước nóng, thay vào đó lôi người dưới đất dậy. Mạch Thanh Yển đưa tay che mắt Nhược Kiều lại: "Có một số thứ Kiều Kiều của chúng ta vẫn chưa xem được đâu."

Hắn đưa nàng đi đâu không biết, khi Nhược Kiều thấy lại ánh sáng, trước mắt hiện ra không ít tượng băng. Mỗi một bức tượng băng đều vô cùng sống động, mắt, lông mày, miệng, đặc biệt là thần sắc kinh hãi trên mặt, giống như bị đóng băng trực tiếp khi còn sống vậy.

"Đẹp không?" Mạch Thanh Yển nhàn nhã nói, "Vốn dĩ nàng cũng sẽ ở trong này đấy."

Nhược Kiều rùng mình một cái, ôm c.h.ặ.t lấy eo Mạch Thanh Yển. Hắn liền vuốt ve lưng nàng: "Nhưng giờ bổn tôn không nỡ nữa rồi."

Tối muộn, sau bữa tối, Mạch Thanh Yển liền đuổi Nhược Kiều về phòng mình. Nhược Kiều có chút kinh ngạc. Hệ thống hiện ra: Hỏa độc của Mạch Thanh Yển phát tác rồi.

Nhược Kiều lúc này mới vỡ lẽ. Sức mạnh nghịch thiên của Mạch Thanh Yển cũng có tác dụng phụ, đó là hỏa độc. Khi phát tác, toàn thân như bị ném vào lửa nướng, mỗi tấc da thịt như bị bỏng rộp, m.á.u huyết như bị bốc hơi. Không chỉ vậy, nội tạng cũng như bị đặt trên lửa đốt. Mỗi phút mỗi giây đều thống khổ tột cùng, hận không thể tự sát cho xong. Hơn nữa dù uống bao nhiêu nước hay ngâm mình trong nước cũng vô dụng. Thứ duy nhất có thể xoa dịu đôi chút chính là hàn băng trì kia.

Vả lại ngày thường Mạch Thanh Yển càng không thể để cơ thể quá ấm, nếu không hỏa độc sẽ phát tác bất cứ lúc nào. Vì vậy đa số thời gian cơ thể hắn đều ở trạng thái băng lạnh.

Cứ ngỡ Mạch Thanh Yển một đêm là có thể trấn áp được hỏa độc. Thế nhưng ngày hôm sau nàng không thấy hắn đâu. Cửa tẩm thất đóng c.h.ặ.t. Xung quanh đây đều bị hạ cấm chế, không ai có thể lại gần nửa bước. Nhược Kiều do dự một lát, vẫn quyết định vào xem thử.

Vừa đẩy cửa ra liền thấy một mảnh hỗn độn dưới đất. Bất cứ thứ gì có thể ném được dường như đều bị ném sạch. Nàng lách qua những mảnh vỡ đi vào gian trong, nhưng không thấy người đáng lẽ phải đang nghỉ ngơi trên giường đâu?!

Nhược Kiều kinh ngạc. Giây tiếp theo, nàng cảm thấy eo mình thắt lại, ngay sau đó bị kéo vào một vòng tay nóng bỏng. Nhiệt độ nóng đến mức có thể thiêu cháy người đó làm Nhược Kiều nhớ đến dáng vẻ của Diệp Nam Sinh khi biến dị lúc trước.

Ý nghĩ này vừa nảy ra, liền nghe thấy một tiếng "xoẹt", tiếng gấm vóc bị chấn rách vang lên. Vải vụn bị vứt bỏ trên đất. Một trận trời đất quay cuồng, nàng bị đè xuống chiếc giường La Hán.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.