Mau Xuyên: Đại Lão Biến Thái Đều Sủng Ta - 173. "kẹo Sữa Nhỏ" Của Đại Ca Trường 2
Cập nhật lúc: 03/05/2026 07:45
Vượt qua mấy dãy bàn học, ánh mắt lạnh lùng của Chu Dĩ Mặc dừng lại trên người cô bé đang đứng nép mình ở cửa lớp. Cô ấy có vẻ rất lo lắng, thỉnh thoảng lại mím môi một cái. Dáng vẻ như muốn nhìn cậu nhưng lại không dám nhìn thẳng.
Chu Dĩ Mặc ghét nhất là kiểu con gái yểu điệu thục nữ như thế này!
Hoàng Đông Nguyên thấy vậy, thì thầm: "Anh Mặc, đúng là đến để tỏ tình rồi kìa."
Sắc mặt Chu Dĩ Mặc càng trở nên khó coi hơn. Lỗi t.ử tinh ý hơn một chút, huých tay cậu ta một cái: "Ngậm miệng lại đi Hoàng Đông Nguyên."
Vừa dứt lời đã thấy Chu Dĩ Mặc đột ngột đứng dậy. Gương mặt cậu lạnh lẽo như vừa bước ra từ núi băng. À không, chính cậu là cái núi băng di động luôn rồi.
Hoàng Đông Nguyên không nhịn được nói với theo: "Ê anh Mặc, anh nói năng cho hẳn hoi nhá, người ta nhìn đơn thuần thế kia, đừng có làm con nhà người ta sợ đến phát khóc đấy."
Chu Dĩ Mặc lạnh lùng bước qua các dãy bàn, đi ra bằng cửa sau. Cố Nhược Kiều ngoan ngoãn đi theo sau lưng cậu. Rất nhiều người tò mò hóng hớt, nhưng không ai dám đi theo sau cả.
Hai người đi đến một góc vắng vẻ mới dừng lại. Chu Dĩ Mặc xoay người, chẳng đợi cô bé kịp mở lời đã thẳng thừng từ chối: "Tôi không có hứng thú với cậu."
Cô bé khẽ há miệng, dường như không hiểu ý của cậu. Chu Dĩ Mặc bồi thêm cho trực diện hơn: "Tôi không thích cậu, đừng đến làm phiền tôi nữa."
Lần này thì cô bé không còn vẻ khó hiểu nữa, mà chuyển sang ngượng ngùng. Làn da cô rất trắng mịn, vừa xấu hổ là hai gò má đã ửng hồng như hai đám mây nhỏ. Đôi môi cô cũng rất đẹp, đầy đặn và căng mọng như trái anh đào chín, ngọt ngào hấp dẫn.
Nhưng Chu Dĩ Mặc chỉ liếc qua một cái rồi dời mắt đi chỗ khác. Ngay sau đó nghe thấy cô bé ngượng nghịu nói: "Tớ... tớ không phải thích cậu."
Cô rất xấu hổ, vừa nói xong là mặt đỏ rần, đầu càng không dám ngẩng lên. Từ góc độ của Chu Dĩ Mặc, cậu chỉ thấy đôi tai đỏ rực và cái cổ trắng nõn đang ửng hồng của cô.
Chu Dĩ Mặc liếc nhìn túi giấy màu hồng mà cô đang cầm trên tay. Hừ, thế này mà gọi là không phải thích cậu? Cô tưởng cậu dễ lừa lắm sao? Hay là vì bị từ chối nên tổn thương lòng tự trọng, không dám thừa nhận. Dù là lý do nào thì cậu cũng chẳng quan tâm.
Nhưng mà...
"Không thích tôi? Vậy thứ cậu cầm trên tay là cái gì?"
Nhắc đến chuyện này, cô bé lại không còn vẻ thẹn thùng nữa. "Cái này là đưa cho cậu."
Chu Dĩ Mặc cười lạnh trong lòng. Còn bảo không phải thích cậu?! Ngay cả quà tỏ tình cũng chuẩn bị sẵn rồi cơ mà! Cậu lười chẳng muốn đôi co thêm với cô nữa.
Thế nhưng lại thấy cô bé thò tay vào túi giấy màu hồng... lôi ra một cuốn sổ tay?
"Đây là ghi chép bài giảng, tớ đã đặc biệt hệ thống lại rồi."
Chu Dĩ Mặc: "..."
Cô bé không nhận ra vẻ mặt của cậu, cứ tự nhiên nói tiếp: "Hôm đó cậu đã giúp tớ, tớ rất muốn cảm ơn cậu nhưng không biết phải làm sao. Sau đó nghe thầy cô nói thành tích của cậu không được tốt lắm, nên tớ đã soạn lại cuốn sổ tay này."
Chu Dĩ Mặc: "..."
Tuy nhiên, lời lẽ của cô rất chân thành, không giống như đang mỉa mai cậu. Hơn nữa không biết có phải vì quá ít khi nói chuyện với con trai hay không mà cô nói năng cứ lắp bắp, đôi tai đỏ ch.ót. Chu Dĩ Mặc cũng lo nếu cô nói thêm câu nữa thì chắc sẽ "nổ tung" tại chỗ mất.
Nhưng nhờ vậy cậu mới sực nhớ ra mình đã gặp cô ở đâu. Vừa định nói không cần, cô bé đã nhét cả cuốn sổ lẫn túi giấy vào tay cậu. Lúc này cô mới lấy hết can đảm ngẩng đầu nhìn cậu.
"Chu Dĩ Mặc phải cố gắng lên nhé, tớ hy vọng sẽ thấy thành tích của cậu tiến bộ!" Nói xong cô còn lấy dũng khí nắm tay lại làm động tác "Fighting" để cổ vũ cậu.
Chu Dĩ Mặc ngẩn người. Vừa định nói "tôi không cần", nhưng cô bé nói xong một tràng tự biên tự diễn là đã xấu hổ chạy mất tiêu.
Chu Dĩ Mặc lại: "..."
Đợi đến khi cậu xách cái túi giấy màu hồng quay lại lớp, đám quần chúng hóng hớt kinh ngạc đến mức suýt rơi cả hàm.
Anh Mặc của họ – người vốn lạnh lùng như đóa hoa trên đỉnh núi cao – vậy mà lại nhận quà tỏ tình của người khác?! Đây là lần đầu tiên kể từ khi vào cấp ba đến giờ đấy!
Cả đám đứng hình trong gió, ngay cả Hoàng Đông Nguyên và Lỗi t.ử cũng thấy cực kỳ bất ngờ. Hoàng Đông Nguyên không nhịn được, ngồi phịch xuống cái bàn phía trước Chu Dĩ Mặc.
"Anh Mặc, không lẽ anh đồng ý thật đấy chứ?"
Lỗi t.ử ngồi bên cạnh lạnh lùng bồi thêm: "Chẳng phải chính ông bảo anh Mặc đừng có làm người ta khóc sao?"
Hoàng Đông Nguyên ấp úng: "Thì... tôi nói vậy thật, nhưng tôi cũng đâu muốn anh Mặc nhà mình phải chịu ủy khuất đâu!" Với lại cậu ta cũng không ngờ anh Mặc lại nghe lời mình như thế! Không lẽ sự trong sạch của anh Mặc cứ thế mà bị cậu ta hủy hoại sao?!
Hoàng Đông Nguyên vội vàng nói: "Anh Mặc đừng cuống, nếu anh không muốn thì để tôi mang đi trả cho cô ấy."
Chu Dĩ Mặc chưa kịp nói gì, Lỗi t.ử lại lên tiếng.
Lỗi t.ử: "Ông mang đi trả khác gì vả vào mặt người ta, nếu là tôi, tôi còn thấy bị đả kích hơn."
Hoàng Đông Nguyên gãi đầu: "Cũng đúng."
Việc bị chính chủ từ chối thẳng mặt là chuyện riêng tư của hai người. Nhưng Chu Dĩ Mặc đã nhận rồi mà quay đi lại trả lại, đổi lại là cậu ta cũng chịu không nổi. Thế là cậu ta lập tức quẳng chuyện đó ra sau đầu, xoay chuyển chủ đề bắt đầu hóng hớt: "Anh Mặc, em gái nhỏ tặng anh cái gì thế? Có thể làm anh Mặc nhà mình mủi lòng, chắc chắn không phải thứ tầm thường!"
Lỗi t.ử cũng nhìn Chu Dĩ Mặc. Nhưng Chu Dĩ Mặc không hề thỏa mãn sự tò mò của họ, cậu nhét cả cái túi giấy lẫn cuốn sổ vào hộc bàn. Thấy vậy, Hoàng Đông Nguyên chán nản nhún vai.
Một tuần sau.
Cố Nhược Kiều lại tìm đến cửa lớp 12D. Rất nhiều người có ấn tượng sâu sắc với cô, vừa thấy cô là ánh mắt đồng loạt đổ dồn vào. Cô bị nhìn đến mức không tự nhiên, vô thức muốn lùi lại.
Nào ngờ có mấy đứa hiếu kỳ tiến tới ngay: "Bạn ơi lùi làm gì, đến tìm anh Mặc phải không? Đừng ngại, cứ vào đi."
"Đúng rồi đúng rồi, đều là người nhà cả... ý tôi là đều cùng khối cả, có gì mà ngại."
"Anh Mặc đi ra ngoài rồi, chắc là về ngay thôi, bạn đừng gấp, ngồi xuống đợi một lát."
Mấy người họ vừa vây quanh vừa đẩy, thế là đẩy luôn Cố Nhược Kiều vào trong, ấn ngồi xuống đúng vị trí của Chu Dĩ Mặc. Cố Nhược Kiều hoàn toàn không kháng cự nổi sự nhiệt tình của họ, đành ngoan ngoãn ngồi im trên ghế.
Nào ngờ những người này cũng không chịu đi, cứ cười hì hì ngồi bên cạnh, từng đôi mắt không thèm che giấu mà đ.á.n.h giá cô. Cố Nhược Kiều bị nhìn đến đỏ bừng mặt.
Khi Chu Dĩ Mặc quay lại lớp, cậu thấy quanh bàn học của mình vây kín một đám người. Mà chỗ ngồi của cậu thì đã bị chiếm mất. Cô bé ngồi giữa đám đông, cúi thấp đầu, đôi tai đỏ rực. Hai tay cô bối rối vò vò vạt áo đồng phục, cả góc nghiêng khuôn mặt đều viết đầy vẻ không thoải mái.
"Các cậu đang làm gì đấy?"
Cậu bước tới, ánh mắt lạnh lùng quét qua, đám học sinh lập tức tản ra như ong vỡ tổ. Ánh mắt Chu Dĩ Mặc dừng lại trên người Cố Nhược Kiều.
Cô bé đỏ bừng mặt đứng dậy: "Xin lỗi, tớ không cố ý ngồi vào chỗ của cậu đâu."
Cô rất nhỏ nhắn, cao tầm hơn 1m6 một chút, đứng lên cũng chỉ đến n.g.ự.c cậu. Vì đứng gần, cậu mơ hồ ngửi thấy mùi sữa ngọt ngào trên người cô. Giống như một viên kẹo sữa nhỏ.
"Cậu có việc gì?" Giọng cậu rất lạnh. Nếu là người bình thường chắc đã sợ đến run rẩy rồi. Nhưng cô bé thì không.
Cô liếc nhìn cậu một cái thật nhanh, nhỏ giọng nói: "Lần trước tớ đưa cho cậu..."
Vừa nghe cô nhắc đến cuốn sổ lần trước, Chu Dĩ Mặc liền ngắt lời: "Ra ngoài với tôi."
"A, ồ, được!" Cô lại ngoan ngoãn theo sau cậu ra khỏi lớp.
Không ít bạn học phát ra tiếng thở dài đầy tiếc nuối vì không hóng được gì thêm. Tiếng ồn ào đó truyền cả ra ngoài lớp. Chu Dĩ Mặc liếc nhìn, quả nhiên thấy vành tai cô bé lại đỏ bừng lần nữa.
