Mau Xuyên: Đại Lão Biến Thái Đều Sủng Ta - 235. Đế Thần Bị Kéo Xuống Thần Đài 11
Cập nhật lúc: 07/05/2026 15:01
Khuôn mặt nhỏ của nàng hoảng hốt: "Không phải đâu ạ, ta..."
Mộ Khanh không muốn dọa nàng quá mức, bèn nhẹ nhàng ngắt lời: "Sau này nếu có người bắt nạt nàng, không cần kiêng dè, cứ đ.á.n.h trả lại cho ta."
"Nhưng mà..."
"Không có nhưng nhị gì hết, cho dù nàng có gây ra họa lớn bằng trời, bản tôn cũng có thể gánh vác cho nàng."
Hốc mắt tiểu mị ma đỏ lên, nhưng nàng cố kìm nén không khóc, mà quy củ hành lễ với hắn: "Đa tạ Đế Thần."
Mộ Khanh bất giác nghĩ thầm: Nếu là tiểu mị ma trong mộng, e là lúc này đã sớm nhào vào lòng hắn rồi nhỉ. Thật kỳ lạ, đột nhiên hắn rất muốn nghe nàng gọi tên mình một lần nữa.
Thế nhưng liên tiếp mấy đêm sau đó, tiểu mị ma không hề vào mộng của hắn nữa. Cứ như thể những chuyện trước đó chỉ là ảo giác của riêng hắn vậy. Mộ Khanh vê quân cờ trong tay, có chút thất thần.
"Đế Thần." Cho đến khi Thanh Hư Chân Quân cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn. "Đến lượt ngài hạ cờ rồi."
Mộ Khanh hoàn hồn: "Xin lỗi."
Thanh Hư Chân Quân thấy vậy liền cười hì hì vuốt râu: "Đế Thần dường như có tâm sự? Có phải vì tiểu mị ma trong điện không?"
Mộ Khanh gật đầu: "Ma khí trên người nàng rất quái dị, không giống như của ma tộc bình thường."
"Hóa ra Đế Thần liên tiếp phát mấy đạo kim phù mời lão phu xuất quan là vì chuyện này."
"Làm phiền Chân Quân rồi, việc này ba lời hai ý không nói hết được, Bách Thảo Tiên Quân cũng bó tay chịu c.h.ế.t."
Nghe vậy, Thanh Hư Chân Quân lấy làm hứng thú: "Chuyện này đúng là hiếm thấy, không biết tiểu mị ma hiện đang ở đâu?"
"Hôm nay hoa Ưu Đàm nở, nàng đi lấy mật hoa rồi, chắc sắp về."
Tuy nhiên, muộn hơn một chút, hắn không đợi được tin nàng trở về, mà lại nhận được tin nàng đã bị giam vào Hàn Lung nghìn năm!
Thần sắc Mộ Khanh trầm xuống, chiếc bàn đá ngọc thạch trước mặt vỡ vụn thành từng mảnh, khiến vị tiên quan đến truyền tin sợ hãi đến mức bủn rủn chân tay. Thanh Hư Chân Quân cũng kinh ngạc một hồi, sau đó chắp tay sau tay áo, đi theo Mộ Khanh tới Thiên Thần Cung.
Thiên Thần Cung là nơi Thiên Đế và chúng tiên gia nghị sự. Mộ Khanh tuy là bậc chí tôn của Thiên giới, nhưng hắn chưa bao giờ tham gia vào việc quản lý, chỉ ẩn cư trong Hư Vọng Điện của mình. Đây là lần đầu tiên sau mấy vạn năm qua, Mộ Khanh yêu cầu chúng tiên hội họp tại Thiên Thần Cung.
Lần này, bất kể là đại tiên hay tiểu tiên, ngay cả những vị Thượng thần đang ngủ say cũng đều tỉnh giấc. Toàn bộ tiên gia ở Thiên giới, chỉ cần có thể đến được đều đổ dồn về Thiên Thần Cung.
Mộ Khanh đáp xuống, Thiên Đế, Thiên Hậu cùng các tiên quan đã đợi sẵn bên ngoài cung. Thiên Đế tiến lên: "Bái kiến Đế Thần."
Mộ Khanh không thèm liếc mắt nhìn họ lấy một cái, đi thẳng vào trong điện. Hắn không ngồi vào vị trí của Thiên Đế mà chỉ đứng trên bậc ngọc. Nhưng chỉ cần hắn đứng đó, không một ai dám đứng cao hơn hắn một bậc, càng không dám đứng ngang hàng.
Mặc dù đều biết Bạch Diệp Đế Thần là Thượng cổ Thần tôn, khí thế bức người không thể nhìn thẳng, nhưng chưa từng có vị tiên quan nào cảm nhận được áp lực nặng nề đến thế này. Chỉ riêng việc hắn đứng ở đó, không cần làm gì cũng đủ khiến người ta lạnh toát cả người, run rẩy không thôi.
Chúng tiên gia đều có cảm giác gió mưa sắp kéo đến. Trong Thiên Thần Cung chật ních người nhưng không ai dám mở miệng. Mộ Khanh lạnh lùng quét mắt nhìn một vòng phía dưới, chậm rãi cất lời: "Nàng đâu?"
Thiên Đế ngẩn ra, không hiểu ý hắn. Thanh Hư Chân Quân đi sau khẽ nói: "Nghe nói tiểu mị ma của Hư Vọng Điện bị giam vào Hàn Lung nghìn năm, chuyện này là sao?"
Thiên Đế kinh ngạc: "Có chuyện này sao, cái này..." Ông ta vội nhìn sang Thiên Hậu, Thiên Hậu cũng mịt mờ lắc đầu.
Thiên Đế bèn chỉ đích danh một vị tiên quan ra hỏi chuyện. Tiên quan cúi đầu: "Bẩm Đế Thần, Thiên Đế, con mị ma kia ở Hoa Thần Điện đã dùng mị thuật mê hoặc tiên quan, còn đ.á.n.h bị thương mấy vị tiên tỳ, sau đó bị thiên binh thiên tướng chế ngự, giam vào Hàn Lung."
Rất nhiều tiên gia, bao gồm cả Thiên Đế, lúc này mới biết đã xảy ra chuyện gì. Nghe vậy, họ trao nhau cái nhìn đầy ngụ ý.
Khả năng của tiểu mị ma này, chúng tiên đều biết rõ. Họ đã sớm lường trước sẽ có ngày xảy ra chuyện như vậy nên không lấy làm lạ. Điều khiến họ kinh ngạc là, một con mị ma nhỏ bé như thế, sao lại phiền đến vị Đại Thần này đích thân tới đòi người chứ?!
Thiên Đế không đoán định được trọng lượng của tiểu mị ma trong lòng Bạch Diệp là bao nhiêu, không tiện kết luận trước mặt mọi người, bèn hỏi: "Mấy vị tiên quan bị mê hoặc đó hiện giờ thế nào rồi?"
Vị tiên quan được chọn ra trả lời cúi đầu nói: "Đã tỉnh táo rồi ạ. Họ đều nói là do tiểu mị ma chủ động dụ dỗ, còn mấy vị tiên tỳ là vì ngăn cản tiểu mị ma làm chuyện xằng bậy nên mới bị đ.á.n.h thương."
Mộ Khanh không lên tiếng. Thiên Đế nhíu mày: "Người đâu?"
Tiểu tiên quan: "Bẩm Thiên Đế, ba vị tiên quan đó vừa mới tỉnh, hiện đang nghỉ ngơi tại động phủ của mình."
Thiên Đế chỉ đành nhìn về phía Mộ Khanh: "Đế Thần xem, sự việc là như vậy..."
Thế nhưng chỉ nghe thấy hắn lạnh lùng hừ một tiếng!
Trong chớp mắt, chúng thần trong điện đều cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c như bị một ngọn núi lớn đè xuống, đồng loạt hừ nhẹ một tiếng vì đau đớn. Rõ ràng là Bạch Diệp Đế Thần nổi giận rồi! Tiên quan vừa trả lời sợ hãi đến mức quỳ sụp xuống đất.
Thấy vậy, Tố Thu đứng ra, ôn tồn nói: "Đế Thần bớt giận. Bản lĩnh của mị ma này chúng tiên gia đều biết, có lẽ đó không phải ý muốn của nàng ta, nhưng việc nàng ta mê hoặc mấy vị tiên quan là sự thật không thể chối cãi, tại hiện trường cũng có không ít tiên gia nhìn thấy."
"Ồ? Có ai nhìn thấy?" Mộ Khanh không thèm nhìn nàng ta lấy một cái, hỏi ngược lại: "Ngươi sao?"
Tố Thu: "Cái này... Tố Thu lúc đó không có mặt tại hiện trường..."
Mộ Khanh: "Đã vậy, sao ngươi biết có không ít người nhìn thấy?"
Tố Thu: "Nhưng các tiên quan không cần thiết phải nói dối..."
Ánh mắt Mộ Khanh lạnh lẽo, trực tiếp ngắt lời nàng ta: "Nếu có người nói dối thì sao? Thượng thần có nguyện thay lời nói của bọn họ gánh vác trách nhiệm không?"
"Tố Thu..." Tố Thu bị nghẹn họng.
Mộ Khanh lại hỏi: "Vị tiên quan nào trên điện tận mắt nhìn thấy tiểu mị ma trong điện của bản tôn chủ động câu dẫn tiên quan?"
"Cái này..." Không một ai phản ứng.
Bởi vì khi đó sự việc xảy ra quá đột ngột, nhiều người chỉ thấy tiểu mị ma bị mấy vị tiên quan trêu chọc, sau đó tiểu mị ma phản kháng, đ.á.n.h bị thương tiên tỳ. Tiếp đó thiên binh thiên tướng đến trấn áp, trực tiếp tống nàng vào Hàn Lung. Còn việc rốt cuộc là nàng mê hoặc tiên quan hay tiên quan ra tay trước, ai mà nói rõ được chứ.
Lúc ấy, phần lớn những người ở Hoa Thần Điện chỉ là mấy tiểu tiên quan thừa lệnh đi lấy mật hoa mà thôi. Người tinh tường liếc mắt là thấy Bạch Diệp Đế Thần rõ ràng muốn bảo vệ tiểu mị ma này, ai dại gì mà đi chạm vào vận đen của vị chí tôn Thần giới chứ! Làm thần tiên chẳng phải vì để khoái hoạt tiêu sái sao, ai lại rảnh rỗi đi tìm cái c.h.ế.t!
Mộ Khanh nhìn Thiên Đế: "Mấy vị tiên quan đã tỉnh táo đâu?"
Thiên Đế lập tức ra lệnh cho thiên binh thiên tướng: "Dẫn bọn họ tới đây."
Một lát sau, ba vị tiên quan thấp thỏm bất an được đưa tới. "Bái kiến Bạch Diệp Đế Thần, bái kiến Thiên Đế, Thiên Hậu."
Thiên Đế liếc nhìn Mộ Khanh, gằn giọng: "Ở Hoa Thần Điện rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?!"
Kẻ cầm đầu lập tức nói: "Là con mị ma đó chủ động dụ dỗ!"
"Đúng vậy, nàng ta nói muốn nói lời thầm kín với chúng thần, ngờ đâu lại là để làm những chuyện vô sỉ đó."
"Chúng thần tiên lực thấp kém, lại không đề phòng nàng ta, không ngờ mị ma này lại phóng đãng phóng túng đến vậy!"
Họ vừa nói xong đã cảm thấy một luồng áp lực quét mạnh tới, cả ba còn chưa kịp phản ứng đã bị luồng khí áp đó nhấn c.h.ặ.t xuống mặt đất. Cùng lúc đó ngũ tạng lục phủ đảo lộn, phun ra một ngụm m.á.u tươi.
Chúng tiên trong điện đồng loạt kinh hãi! Tố Thu cũng không giấu nổi vẻ chấn động. Chỉ vì một con mị ma mà hắn lại nổi trận lôi đình đến mức này sao?!
