Mau Xuyên: Đại Lão Biến Thái Đều Sủng Ta - 264.cô Vợ Nhỏ Của Tiến Sĩ Thiên Tài 10
Cập nhật lúc: 08/05/2026 14:02
Nhưng cô chẳng nhìn thấy gì cả, vì Lucian đã bế cô lên từ kệ đá. Anh sải bước vào bồn tắm, nước trong bồn tràn ra không ít.
"Biết bơi không?"
Cố Nhược Kiều lắc đầu.
Anh suy nghĩ một lát, rồi mua cho cô một chiếc phao bơi trong cửa hàng trò chơi, sau đó đặt cô vào trong phao.
Cố Nhược Kiều có cảm giác như đang đi bơi ở suối nước nóng vậy. Cô ôm phao, hai chân đạp nước, hào hứng bơi từ đầu này sang đầu kia. Cho đến khi một ngón tay xoa xoa trên đầu, cô mới nhận ra hành động của mình trẻ con đến mức nào!
Đêm đến, chẳng cần Cố Nhược Kiều mở lời, Lucian đã chủ động đặt chăn gối của cô ngay cạnh gối mình. Sau khi anh nằm xuống, căn phòng chìm vào bóng tối. Đen đến mức giơ năm ngón tay lên cũng không nhìn thấy gì.
Cố Nhược Kiều lại không ngủ được. Cô trở mình, ngước nhìn sang nhưng chỉ thấy một chiếc gối lớn. Một chút tủi thân thoáng hiện lên trong lòng.
Nhưng nỗi buồn chưa kịp bắt đầu, một bàn tay đã vươn tới, bế cô đặt lên l.ồ.ng n.g.ự.c.
"Ngủ đi."
Bàn tay ấy vỗ nhẹ và chậm rãi lên lưng cô, mang theo ý vị vỗ về. Cố Nhược Kiều thấy mũi mình hơi cay. Cô nghiêng người, tay nắm c.h.ặ.t lấy áo ngủ của anh, khẽ "vâng" một tiếng. Nghe tiếng tim đập mạnh mẽ bên tai, cô dần dần chìm vào giấc ngủ.
Những ngày sau đó, đêm nào Cố Nhược Kiều cũng ngủ trên n.g.ự.c Lucian. Không biết có phải vì cô nằm đó hay không mà đêm nào anh cũng không hề trở mình. Tư thế ngủ của anh rất chuẩn, thẳng tắp như người trong quân ngũ.
Ngược lại, tướng ngủ của Cố Nhược Kiều không được tốt lắm. Có một đêm đang ngủ cô tự lăn xuống dưới, ngã đến mức ngơ ngác cả người, làm Lucian cũng tỉnh giấc theo.
"Có bị thương không?"
Anh bật đèn, bế cô lên rồi trực tiếp cởi váy ngủ ra để kiểm tra. Cố Nhược Kiều bị anh dọa cho tỉnh cả ngủ, nửa đêm sau hoàn toàn thao thức. Cô trằn trọc mãi, cuối cùng phải rúc vào cạnh cổ anh mới ngủ được.
Hôm nay, Lucian lại đi muộn. Vì Cố Nhược Kiều ngủ quên mất. Cô nằm trên người anh, Lucian không muốn làm cô tỉnh giấc nên cứ thế nằm cùng cô đến mười giờ sáng.
Adun không biết chuyện đó, cười hì hì trêu chọc vài câu. Tiếc là Lucian "bách độc bất xâm", ngay cả chân mày cũng không nhúc nhích. Ngược lại, Cố Nhược Kiều bị trêu đến đỏ cả mặt.
Điều này khiến Lucian cúi đầu quan sát cô, còn dùng đầu ngón tay xoa xoa mặt cô. Nhìn cô từ thẹn thùng biến thành một quả táo đỏ chín mọng.
"Anh... anh đừng nhìn nữa..."
Cô thẹn thùng quay mặt đi, đôi má vương vấn hai đám mây hồng. Trên người cô là bộ quần áo anh chọn buổi sáng, mái tóc dài được anh buộc lại bằng dây thun. Dáng vẻ thẹn thùng này trông giống trước đây, nhưng dường như lại có gì đó rất khác.
Lucian đặt tay lên tim mình. Anh cảm thấy trái tim mình có gì đó không ổn, vì vòng tay thông minh cảnh báo nhịp tim của anh đã lên tới 98. Nếu vượt quá 100, bác sĩ robot sẽ đến tận nhà, và người của viện nghiên cứu cũng sẽ bị kinh động.
Nhưng Lucian cảm thấy mình thực sự cần đi bệnh viện. Bởi từ nhỏ đến lớn, anh chưa từng thấy tim mình đập nhanh đến thế. Tuy nhiên, nhịp tim cuối cùng không vượt quá 100. Sau một lúc đập nhanh ngắn ngủi, nó lại bình tĩnh lại một cách kỳ lạ.
Thế nhưng Lucian không tài nào tập trung được nữa. Anh nhìn dữ liệu thí nghiệm nhưng tâm trí đều đặt trên người cô nàng tí hon. Cô lại đang nghịch vòng tay của anh. Tuy nhiên cô không có danh tính chính thức nên thông tin duyệt được không nhiều, vì thế giới này mọi thứ đều yêu cầu xác thực tên thật. Quả nhiên rất nhanh sau đó cô thấy nản lòng, chống cằm định tắt trang web đi.
Đúng lúc đó, một bàn tay vươn tới.
Cô nàng tí hon ngước đầu nhìn anh. Đôi mắt cô rất sáng, khi nhìn anh, Lucian có thể cảm nhận rõ ràng mình đang hiện diện trong mắt cô. Tiếng cảnh báo của vòng tay lại vang lên, nhắc nhở nhịp tim đã đạt 90. Nhưng Lucian không nghe thấy.
Anh dùng đầu ngón tay vuốt ve má cô, quả nhiên thấy đôi má cô ửng lên một lớp hồng nhạt.
"Lucian?"
Giọng nói mềm mại mang theo chút thắc mắc, gọi tên anh. Trong lòng Lucian nảy ra một ý nghĩ —— cô ấy rất dễ xấu hổ. Anh lại cúi đầu nhìn ngón tay mình, khẽ xoa nhẹ, ánh mắt thoáng lấp lánh như đang nghĩ điều gì đó.
Anh muốn nhìn thấy nhiều khía cạnh xấu hổ hơn của cô. Tiếng kêu của vòng tay không biết đã yên tĩnh từ lúc nào, nhưng ánh mắt Lucian nhìn cô nàng tí hon đã không còn như trước nữa.
Tuy nhiên Cố Nhược Kiều vẫn chưa nhận ra điều đó. Sáng sớm hôm sau, quản gia robot báo có người đang đợi ngoài cửa. Lúc đó Cố Nhược Kiều vẫn đang ngủ, bị làm phiền nên khó chịu bặm môi, ôm cổ Lucian cọ cọ. Lucian vỗ nhẹ lưng cô trấn an, một mặt bảo quản gia mời khách vào nhà, nhưng mặt khác anh vẫn chưa xuống giường.
Hơn một tiếng sau, Cố Nhược Kiều cuối cùng cũng tỉnh hẳn. Lucian đang ngồi trên giường làm việc, cô bị anh đặt ngay trên bụng. Hèn chi càng ngủ càng thấy nóng. Sau đó Cố Nhược Kiều nhớ lại chuyện bị đ.á.n.h thức lúc nãy.
"Lucian, sáng sớm ai đến vậy ạ?"
"Người của ông Brown, họ đến mời tôi tham dự vũ hội."
Cố Nhược Kiều mất vài giây mới nhớ ra tờ thiệp mời bị lãng quên trong góc. Vậy là ông Brown định chơi chiêu "ép mua ép bán" sao? Cô nhăn mũi, bày tỏ sự không hài lòng. Thấy vậy, Lucian xoa xoa đầu cô.
Cố Nhược Kiều ngẩng mặt lên cọ vào ngón tay anh. Chợt nghe quản gia nói: "Chủ nhân, khách hỏi khi nào ngài mới dậy ạ."
Lucian: "Nửa tiếng nữa."
Lúc này Cố Nhược Kiều mới biết anh đã mời người của ông Brown vào nhà. Cô không hiểu. Bình thường Lucian chẳng phải sẽ trực tiếp đuổi người đi sao? Sao lại mời vào nhà?
Chợt nghe anh hỏi: "Muốn đi xem vũ hội không?"
Lúc này cô mới hiểu Lucian làm vậy là vì cô. Nói thật Cố Nhược Kiều không thích đi lắm vì cô ghét nơi đông người và phải xã giao. Nhưng đồng thời cô cũng tò mò muốn biết vũ hội ở thế giới này ra sao.
Như nhìn thấu tâm tư cô, Lucian nói thêm: "Đi xem một vòng rồi về nhé?"
Cố Nhược Kiều lập tức bị thuyết phục.
Tắm rửa đ.á.n.h răng xong, thay bộ lễ phục mới mua, Cố Nhược Kiều đứng trước gương xoay vài vòng. Đây là một chiếc váy dài cúp n.g.ự.c hở lưng, xẻ tà màu tinh không chuyển sắc, phía sau hở sâu gần tới xương cụt. Phần xẻ tà ở chân chỉ cần cử động nhẹ là sẽ lộ ra đôi chân dài trắng nõn. Rất đẹp, nhưng cũng thực sự tốn tiền.
Cái Công xưởng giấc mơ này giống như một lò đốt tiền vậy, một bộ đồ thể thao ảo quy đổi ra tiền tệ trước đây của cô tương đương mấy trăm tệ, ngay cả một miếng bánh kem cũng 50 tệ! Còn bộ lễ phục này, cô vừa liếc qua, thế mà giá gần mười nghìn tệ! Sao không đi cướp luôn cho rồi!
Vì thế Cố Nhược Kiều hiếm khi tỏ ra thục nữ, hy vọng xứng đáng với giá tiền của bộ váy. Thế nhưng vẻ thục nữ của cô không giữ được quá năm phút đã bị phá vỡ. Lucian bế cô lên tay, nhìn vài cái rồi đột nhiên đưa tay gạt nhẹ vạt váy cô. Một chiếc chân dài bị anh khều ra khỏi váy, gác lên ngón tay anh. Tư thế này khiến cô hơi ngả ra sau. Vì là váy cúp n.g.ự.c nên lỡ tay kéo một cái, váy hơi tuột xuống, để lộ cảnh xuân thấp thoáng.
