Mau Xuyên: Đại Lão Biến Thái Đều Sủng Ta - 82. Tiểu Đáng Thương Chạy Nạn Thời Mạt Thế 24
Cập nhật lúc: 30/04/2026 16:02
Bàn tay người đàn ông rất có lực, lại còn rất lớn, có thể dễ dàng bao trọn lấy tay cô. Ở phía trước không xa, mấy chục cái nắp chai đang lơ lửng giữa không trung, bay loạn xạ. Diệp Nam Sinh cầm tay cô điều chỉnh tư thế, giơ tay b.ắ.n một phát.
Nắp chai rơi xuống đất theo tiếng s.ú.n.g. Dứt khoát và gọn gàng. Cố Nhược Kiều lộ ra ánh mắt ngưỡng mộ: "Diệp Nam Sinh, anh lợi hại quá."
Đối mặt với lời nịnh nọt của cô, Diệp Nam Sinh đến chân mày cũng không cử động, vẫn rất lạnh lùng: "Nhìn rõ chưa? Giờ đến lượt em."
Nhược Kiều lập tức xụ mặt xuống. Cô bĩu môi, miễn cưỡng cầm lấy khẩu s.ú.n.g hơi cải tiến. Đây là do một anh chàng trong đội Cao Lượng làm ra, độ giật không lớn, thích hợp cho những cô gái nhỏ như Nhược Kiều sử dụng. Sau khi có được nó, Diệp Nam Sinh thỉnh thoảng lại đưa Nhược Kiều ra ngoài luyện tập.
Tuy nhiên, Nhược Kiều dường như không có thiên phú gì trong việc b.ắ.n s.ú.n.g. Mục tiêu đứng yên thì còn đỡ, một khi nó chuyển động, độ chính xác của cô trở nên rất tệ. Bắn liên tiếp mấy phát mà chỉ trúng được có một cái.
Nhược Kiều trong lòng hoảng hốt, độ chính xác lại càng kém hơn. Diệp Nam Sinh đứng sau lưng nhướn mày, ghé sát tai cô: "Em cố ý đấy à?"
Nhược Kiều càng hoảng hơn: "Không, không phải đâu..."
"Nhưng tay của em không nói như vậy." Tay anh trượt vào trong áo cô.
Nhược Kiều vội vàng xoay người lại, bộ dạng đáng thương nắm lấy áo anh: "Đừng phạt mà~"
Nhưng người đàn ông này trong phương diện này lại vô cùng nghiêm khắc và lạnh lùng: "Không được, một lần không trúng phạt một lần, chúng ta đã nói rồi."
Nhược Kiều cảm thấy người đàn ông này thật quá đáng! Cô uất ức c.ắ.n môi dưới, hậm hực lườm anh một cái. Diệp Nam Sinh bật cười, nhào nặn thùy tai cô: "Học mấy ngày rồi mà trình độ thế này, còn dám giận dỗi?"
Nhược Kiều hậm hực: "Anh bắt nạt em."
"Ồ? Bắt nạt thế nào?"
Tay Diệp Nam Sinh chậm rãi trượt xuống: "Là bắt nạt thế này, hay là bắt nạt thế kia?"
Nhược Kiều ngẩn người, hai gò má nhanh ch.óng hiện lên hai đám mây hồng: "Em không có ý đó..."
"Thế là ý gì? Hửm?"
Nhược Kiều căn bản không nói nên lời. Diệp Nam Sinh lại rất xấu xa làm loạn hơi thở của cô: "Anh không bắt nạt em đúng không?"
Nhược Kiều có thể nói gì được, chỉ có thể vừa thẹn vừa cuống quýt gật đầu.
Diệp Nam Sinh cười khẽ: "Không bắt nạt em, chỉ là đang dạy em thôi đúng không?"
Nhược Kiều luôn cảm thấy câu này có chỗ nào đó sai sai, nhưng nhất thời lại không nghĩ ra sai ở đâu, cứ thế ngây ngô chạy theo dòng suy nghĩ của anh: "Là đang dạy em."
"Vậy dạy mãi không thuộc thì có nên phạt không?"
Nhược Kiều sực tỉnh: "Không, không phạt, đừng phạt mà."
"Không muốn bị phạt thì phải nghiêm túc một chút."
Nhược Kiều thấy uất ức vô cùng. Cô đã rất nghiêm túc rồi, nhưng cái tay nó không nghe lời mà! May mà Diệp Nam Sinh cũng biết không nên trêu quá đà, kẻo sau này cô lại có bóng ma tâm lý với việc b.ắ.n s.ú.n.g. Đóa hoa nhỏ này nũng nịu lắm đấy.
"Được rồi, hôm nay đến đây thôi." Anh cất s.ú.n.g đi.
Nhược Kiều lập tức hớn hở, tuôn ra một tràng lời nịnh nọt: "Diệp Nam Sinh, anh đúng là tốt nhất!"
Diệp Nam Sinh liếc cô một cái, đôi môi mỏng khẽ mở: "Nhưng hình phạt đáng có thì không thể thiếu đâu."
Nhược Kiều lập tức xìu xuống như bong bóng xì hơi.
Hai người thu dọn đồ đạc xuống lầu, gần đó lại tụ tập không ít thây ma. Nhược Kiều lại có một cảm giác kỳ lạ. Cô đột ngột quay đầu lại, nhìn thấy trên sân thượng tòa nhà đối diện có một người đang đứng. Không, cũng không nói rõ được đó có phải người hay không. Vì khoảng cách quá xa không nhìn rõ chi tiết, chỉ có thể cảm nhận được ánh mắt của đối phương đang nhìn chằm chằm vào cô.
Tim Nhược Kiều đập loạn nhịp, một luồng bất an lan tỏa từ l.ồ.ng n.g.ự.c ra tứ chi. Ngay lúc này, một bàn tay che mắt cô lại, xoay vai cô, nhấn đầu cô vào trước n.g.ự.c anh.
"Đừng nhìn, em đi trước đi."
Nhược Kiều được Diệp Nam Sinh bảo vệ đi về phía nhóm của Cao Lượng. Tuy nhiên, sau khi đến nơi, Nhược Kiều phát hiện tình hình bên này cũng không khá hơn là bao. Không biết từ lúc nào, ở đây đột nhiên xuất hiện rất nhiều thây ma. Đội của Cao Lượng vừa ra ngoài đã bị bao vây.
Đây là một bãi đậu xe ngầm, vốn là một nơi lẩn trốn tốt, nhưng khi thây ma quá đông, nó lại trở thành nơi vây khốn họ bên trong. Nhược Kiều định chạy qua đó, liền thấy một con thây ma xuất hiện ngay sau lưng Cao Lượng. Cô nheo mắt lại, con thây ma đó ngay lập tức bị nổ đầu ngã xuống.
Cao Lượng giật mình quay phắt lại, nhưng chỉ chạm phải một đống óc thối nồng nặc trên cổ.
"Đội trưởng, anh không sao chứ?!"
"Tôi không sao." Cao Lượng lắc đầu, "Tập trung chú ý!"
Nhưng với số lượng thây ma nhiều thế này, lần đầu tiên Cao Lượng có ý nghĩ e rằng hôm nay sẽ phải bỏ mạng tại đây. Kỳ lạ là, sau đó lại có không ít thây ma tự dưng nổ tung một cách bí ẩn. Một số người né không kịp, bị phun đầy thịt thối lên người.
Nhược Kiều nấp trong bóng tối lần lượt dọn dẹp hộ họ những con thây ma mà họ không kịp phản ứng hoặc không chú ý tới. Chẳng mấy chốc bãi đậu xe đã được dọn sạch. Nhìn đám thây ma la liệt dưới đất, Cao Lượng lộ vẻ mặt nghiêm trọng.
"Chuyện này không đúng lắm, Diệp Nam Sinh và những người khác vẫn chưa về, không biết có gặp chuyện gì không, chúng ta mau đi tìm họ."
"Rõ! Đội trưởng!"
Nhược Kiều nghe thấy vậy liền lộ diện từ sau chiếc xe. Cao Lượng lập tức tiến tới: "Mọi người không sao chứ? Diệp Nam Sinh đâu?"
Nhược Kiều: "Diệp Nam Sinh bảo chúng ta về biệt thự trước, anh ấy sẽ về sau một chút."
Cao Lượng cau mày: "Thế sao được, nhiều thây ma thế này, cậu ấy dù có lợi hại đến mấy cũng chỉ có một mình."
Nhược Kiều cũng không biết Diệp Nam Sinh đang nghĩ gì: "Anh ấy nói có chút chuyện cần đi xác nhận lại."
Trong lúc nói chuyện, lại có thêm thây ma tiến vào bãi đậu xe. Cao Lượng suy nghĩ một chút: "Về trước đã." Lần này họ ra ngoài kiếm được không ít vật tư, không thể để mất trắng ở đây được. Cả nhóm nhanh ch.óng lên xe.
Trên đường đi, Nhược Kiều tì người lên ghế sau nhìn những tòa kiến trúc đang lùi xa dần, nỗi bất an trong lòng vẫn không dứt. Trong đầu cô cứ hiện lên bóng hình đứng trên tòa nhà cao tầng lúc đó. Cao Lượng ngồi bên cạnh cô, thấy cô mày nhíu c.h.ặ.t, tưởng cô đang lo cho Diệp Nam Sinh.
"Đừng lo, Diệp Nam Sinh rất lợi hại, kể cả trước đây, với tố chất của cậu ấy cũng có thể làm lính đặc công rồi."
Nhược Kiều không tiện nói ra nỗi lo của mình, chỉ có thể ậm ừ vài tiếng.
Một giờ sau, Diệp Nam Sinh trở về. Nhược Kiều vốn đứng đợi ở huyền quan liền lao thẳng vào lòng anh: "Diệp Nam Sinh, anh không sao chứ?"
"Không sao."
Nhược Kiều lùi ra, xem xét kỹ lưỡng một lượt từ trên xuống dưới. Phát hiện anh đã thay quần áo khác, cô không nói hai lời định đưa tay lên "vạch" ra kiểm tra. Diệp Nam Sinh vội nắm lấy tay cô: "Có người kìa."
Phía sau, Cao Lượng và mấy người trong đội đều che miệng cười rộ lên. Nhược Kiều thoáng thẹn thùng, vành tai đỏ rực trốn sau lưng Diệp Nam Sinh. Diệp Nam Sinh gật đầu ra hiệu với Cao Lượng: "Hẹn gặp lại sau."
Cao Lượng lập tức nhận ra Diệp Nam Sinh chắc chắn có chuyện quan trọng cần nói, chỉ là hiện tại phải dỗ dành cô bạn gái nhỏ của mình trước đã. Anh gật đầu: "Hẹn gặp lại."
Diệp Nam Sinh dắt Nhược Kiều lên lầu. Vào phòng đóng cửa lại, anh nắm lấy tay cô đặt lên người mình: "Bây giờ có thể bắt đầu kiểm tra rồi."
Tuy nhiên, vừa rồi chỉ là hành động theo bản năng vì lo lắng cho anh, giờ lấy đâu ra dũng khí mà sờ mó nữa chứ. Tay cô co giật một cái muốn rút về, nhưng người đàn ông lại không cho phép.
