Mau Xuyên: Ký Chủ Cầm Kịch Bản Nữ Phụ Càn Quét Thiên Hạ - Chương 1033

Cập nhật lúc: 13/01/2026 16:29

Sở Thanh Từ nhìn Quan Chính Nhiên nhếch nhác, nói: "Quan đại thiếu, chơi bời cũng dữ dội quá nhỉ! Có phải tôi đã làm phiền nhã hứng của anh không?"

"Tôi đã thành ra thế này rồi, cô nhất định phải tới nh.ụ.c m.ạ tôi vài câu mới thấy vui sao?" Giọng Quan Chính Nhiên đầy vẻ tủi thân.

Chương 851 Gia sư của thiếu gia biến thái (10)

"Tôi đang vội, nhào vô hết một lượt đi!" Sở Thanh Từ xắn tay áo, thản nhiên nói.

Mấy gã đại hán đưa mắt nhìn nhau, trong mắt hiện lên sát ý, lao về phía Sở Thanh Từ.

Bình bịch! Huỵch huỵch! Rắc!

"A..."

"A..."

Quan Chính Nhiên chỉ có thể nghe thấy tiếng ẩu đả và tiếng kêu t.h.ả.m thiết. Tim anh đập ngày càng nhanh, m.á.u trong người ngày càng sôi trào. Tuy không nhìn thấy nhưng anh nghe thấy được. Trong những âm thanh anh nghe được chỉ có tiếng kêu t.h.ả.m của đàn ông, không có tiếng của Sở Thanh Từ.

Đột nhiên, âm thanh biến mất. Mọi thứ trở lại vẻ tĩnh lặng.

Lạch cạch lạch cạch, có người đi tới. Hơi thở của Quan Chính Nhiên ngày càng dồn dập.

Băng bịt mắt được tháo ra, người vừa khôi phục thị giác như anh nhắm mắt lại trước, một lúc sau mới từ từ mở mắt. Anh nhìn người phụ nữ trẻ trước mặt. Rồi nhìn xuyên qua cô, hướng về phía những gã đàn ông phía sau cô, những kẻ thậm chí không phát ra nổi một âm thanh nào nữa. Những gã đó đang nằm la liệt dưới đất, bất tỉnh nhân sự.

"Chẳng phải thích chơi cảm giác mạnh sao? Trò cảm giác mạnh hôm nay thế nào?"

Quan Chính Nhiên khẽ cử động, tủi thân nhìn Sở Thanh Từ: "Cô ơi, tay em sắp phế rồi, cởi trói cho em đi!"

"Còn trốn học nữa không?" Sở Thanh Từ cầm lấy con d.a.o găm đặt bên cạnh, múa may điệu nghệ trên tay.

Quan Chính Nhiên nhìn cô chơi d.a.o, trong lòng run rẩy. Chắc cô không phải do người đàn bà kia phái tới đâu nhỉ? Nếu đúng vậy thì căn bản không cần tới cứu anh.

"Nói gì đi chứ, câm rồi à?" Sở Thanh Từ hỏi.

"Không trốn học nữa đâu cô giáo ơi." Quan Chính Nhiên nói, "Sau này em nghe lời cô hết, cô bảo em đi hướng đông, em tuyệt đối không đi hướng tây."

Sở Thanh Từ dùng d.a.o găm cắt đứt dây thừng trói anh.

"Đi thôi, rời khỏi đây trước rồi nói."

"Còn chúng?"

"Cô đã báo cảnh sát rồi, lát nữa cảnh sát sẽ tới thôi." Sở Thanh Từ nói, "Bọn người này có không ít án mạng trong tay, chỉ cần rơi vào tay cảnh sát thì không cần lo chúng lại tìm rắc rối cho anh nữa."

"Cô ơi, sao cô biết em ở đây?"

"Chẳng phải anh đã cung cấp thông tin cho em trai mình sao?"

Cô có định vị Phù Tô, đương nhiên biết anh ở đâu. Đối với ba anh em nhà họ Quan này, cô giống như một bí ẩn, nhìn thế nào cũng không hiểu nổi. Cô muốn chính là hiệu quả như vậy, nếu quá rõ ràng thì chẳng phải sẽ không còn thú vị sao? Dù sao nhiệm vụ của cô ở vị diện này là sống đến lúc già rồi c.h.ế.t, nói cách khác, dù cô có làm loạn thế nào cũng không vấn đề gì.

"Cô ơi, rốt cuộc cô làm nghề gì vậy? Tại sao lại có thân thủ lợi hại như thế?"

"Suỵt, bí mật." Sở Thanh Từ quay người làm động tác im lặng.

"Hôm trước em rắc bột t.h.u.ố.c lên áo cô, cô chẳng bị làm sao cả, sau đó em lại bị dị ứng, cũng là do cô làm phải không?"

"Anh nói sao thì là vậy đi."

"Có phải cô là người của tổ chức bí mật nào đó không?"

"Học sinh Quan Chính Nhiên, câu hỏi của anh nhiều quá đấy, hay là tôi đưa anh quay lại chơi thêm một vòng nhé?"

"Thôi ạ, em không hỏi nữa."

Điện thoại của Sở Thanh Từ reo lên, cô nhìn hiển thị trên màn hình, sau khi bắt máy không đợi đối phương lên tiếng đã nói trước: "Anh trai em đã được cứu ra rồi. Nếu năm mươi triệu đã chuẩn bị xong thì có thể chuyển vào tài khoản của cô."

"Anh em được cứu ra rồi ạ?" Quan Kính Nhiên kinh ngạc, "Cô cho anh em nghe máy một chút."

Sở Thanh Từ lên xe, đưa điện thoại cho Quan Chính Nhiên. Quan Chính Nhiên ngồi ở ghế phụ.

"Kính Nhiên, ừ, anh không sao rồi. Cô giáo cứu anh."

"Ngồi vững chưa?"

"Ngồi vững rồi ạ."

Sở Thanh Từ lái xe rời đi.

Một tiếng sau, Sở Thanh Từ đưa Quan Chính Nhiên trở về lâu đài cổ nhà họ Quan. Quan Kính Nhiên sải bước chạy tới, quan sát Quan Chính Nhiên, xác định anh không có vấn đề gì mới hoàn toàn yên tâm.

"Song sinh đúng là song sinh, cho dù bình thường trông không thân thiết lắm nhưng thực sự xảy ra chuyện vẫn rất lo lắng cho đối phương." Sở Thanh Từ nói, "Hai anh em cứ từ từ trò chuyện, cô đi tắm đây, hôi c.h.ế.t đi được."

Quan Chính Nhiên nhìn Sở Thanh Từ đi lên lầu.

"Anh, anh nhìn gì thế?"

"Là cô ấy cứu anh. Cô ấy rất lợi hại, thân thủ cực tốt, một mình đ.á.n.h bại năm gã đàn ông cao lớn, hơn nữa trên tay bọn chúng còn có v.ũ k.h.í." Quan Chính Nhiên nói, "Anh thực sự rất tò mò, rốt cuộc cô ấy là do ai mời tới."

"Dù cô ấy là do ai mời tới, cô ấy đã cứu anh và em, nhìn cũng khá thuận mắt, hay là sau này chúng ta đừng đối đầu với cô ấy nữa."

"Cô ấy cứu em lúc nào?"

Quan Kính Nhiên chột dạ.

"Nói cho rõ đi, chúng ta phải biết thông tin trực tiếp."

Sở Thanh Từ tắm xong đi ra, đang lau tóc thì thấy Quan Tu Nhiên ngồi xe lăn ở cách đó không xa, tay cầm cuốn sách cô đặt bên cạnh.

"Sao em lại tới đây?"

"Cô có bị thương không ạ?" Quan Tu Nhiên quan tâm hỏi.

"Không."

"Cô làm thế nào cứu được anh cả ra vậy ạ?"

"Cô biết chút võ công." Sở Thanh Từ nói, "Sau đó thông qua thông tin Quan Kính Nhiên cung cấp mà đoán ra vị trí đại khái của anh ấy. Thực ra cô cũng chỉ thử thôi, nếu không được thì vẫn sẽ báo cảnh sát."

"Cô giỏi thật đấy." Quan Tu Nhiên không hỏi thêm nữa, nụ cười trên mặt vô cùng chân thành và cảm kích. "Nhờ có cô mà anh cả mới thoát c.h.ế.t."

"Bây giờ cô cần nghỉ ngơi, hay là em..."

"Cô cứ nghỉ ngơi đi ạ, em ngồi bên cạnh đọc sách là được rồi. Hay là, cô không thích ở chung phòng với em? Nếu vậy thì em đi ạ."

"Hôm nay thời tiết đẹp lắm, em có thể ra ngoài hít thở không khí."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.