Mau Xuyên: Ký Chủ Cầm Kịch Bản Nữ Phụ Càn Quét Thiên Hạ - Chương 1111
Cập nhật lúc: 13/01/2026 16:40
“Sắp muộn rồi.” Sở Thanh Từ giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ.
“Thanh Từ, đồng hồ của hai người...” Tống Thư Ngôn phát hiện đồng hồ đeo tay của Sở Thanh Từ và Lãnh Thiên Diệu là đồng hồ đôi.
Sở Thanh Từ lúc này mới nhận ra hôm nay Lãnh Thiên Diệu đã đeo chiếc đồng hồ mà bình thường anh vốn không thích đeo.
“Không phải nói sắp muộn rồi sao?” Lãnh Thiên Diệu túm lấy cánh tay Sở Thanh Từ, kéo cô lên xe.
Sở Thanh Từ ngồi lên xe, Lãnh Thiên Diệu cũng chen vào theo.
Anh nói với Tống Thư Ngôn: “Phía sau chật quá, cậu ngồi ghế phụ đi.”
Tống Thư Ngôn vẫn rất có phong độ.
Anh nhìn ra sự địch ý của Lãnh Thiên Diệu, cũng đoán được tâm tư của đối phương. Nhưng dù vậy, anh cũng không muốn phân cao thấp với anh ta vào lúc này.
Sau khi lên xe, Lãnh Thiên Diệu mở hộp bảo quản mà Sở Thanh Từ chuẩn bị cho anh, lấy miếng bánh sandwich bên trong ra.
“Giúp tôi cắm ống hút sữa.” Lãnh Thiên Diệu nói.
Sở Thanh Từ liếc anh một cái, cắm ống hút vào hộp sữa rồi đưa cho anh.
Anh không đón lấy mà trực tiếp ghé sát vào hút một ngụm.
Sở Thanh Từ: “...”
Anh rốt cuộc có biết bản thân mình rất trẻ con không vậy?
Thôi bỏ đi, cứ để lại chút mặt mũi cho anh ấy vậy!
Sở Thanh Từ hiếm khi thấy hành động trẻ con này của Lãnh Thiên Diệu, cô cũng không vạch trần tâm tư của anh, cứ dung túng để anh càng đi càng xa trên con đường làm một “kẻ làm mình làm mẩy”.
Tống Thư Ngôn tựa vào ghế phụ, mỉm cười nói: “Thật hâm mộ Thiên Diệu. Nếu hồi đó tôi không ra nước ngoài, bây giờ tôi và Thanh Từ chắc cũng tốt như vậy nhỉ!”
Sở Thanh Từ hừ lạnh một tiếng.
Hóa ra không phải quý ông, cũng chẳng phải hoàng t.ử, mà là một “trà xanh chính hiệu”.
Ý của anh ta là: Nếu tôi không rời đi, người bây giờ đang mặn nồng với Thanh Từ là tôi, làm gì đến lượt anh?
Tuy nhiên, trà xanh thì đúng là trà xanh, nhưng người này vẫn mạnh hơn nhiều so với loại “hoa sen đen” ăn thịt người như Lãnh Thiên Húc. Ít nhất anh ta không có tâm địa hại người.
Sandwich đã ăn, sữa cũng đã uống xong. Lãnh Thiên Diệu dọn dẹp rác, bỏ vào túi rác, sau đó tựa vào vai Sở Thanh Từ mà ngủ thiếp đi.
Sở Thanh Từ: “...”
Anh trai à, anh không thấy có gì đó không đúng sao?
Bây giờ cô có nên đăng một dòng trạng thái lên vòng bạn bè, với nội dung là —— Anh trai thanh mai trúc mã yếu đuối mỏng manh của tôi.
Tống Thư Ngôn đã nhìn ra rồi.
Muốn theo đuổi cô gái mình thích, trước tiên phải giải quyết được tên tình địch khó nhằn này. Ngặt nỗi đạo hạnh của tên tình địch này không hề thấp, cậy vào tình cảm mười mấy năm mà tạo thành một vòng phòng thủ toàn diện.
Tống Thư Ngôn học lớp 12.
“Tôi đưa cậu ấy đi tìm chủ nhiệm.” Lãnh Thiên Diệu nói: “Em đi học đi!”
“Được.” Sở Thanh Từ nói: “Vậy giao cho anh đấy.”
Xe của nhà họ Lãnh vừa vặn dừng lại.
Lãnh Thiên Húc mỉm cười đón lấy: “Anh, Thanh Từ, thật khéo quá!”
“Có gì mà khéo?” Lãnh Thiên Diệu nói: “Chẳng lẽ không phải cùng một giờ lên lớp sao?”
Lãnh Thiên Húc nói với Tống Thư Ngôn: “Vị bạn học này là người mới đến sao?”
Tống Thư Ngôn không mặc đồng phục, đoán anh ta là người mới là chuyện bình thường. Nhưng bọn họ đều hiểu rõ, chuyện người thừa kế nhà họ Tống chuyển trường về nước đã sớm lan truyền trong giới, Lãnh Thiên Húc không thể nào không biết.
“Đàm U U sao rồi?” Sở Thanh Từ hỏi.
Lãnh Thiên Húc lộ vẻ phiền muộn: “Haizz, mắt bị thương rồi, trong thời gian ngắn không thể quay lại trường học. Nhưng không sao, chúng tôi sẽ nghĩ mọi cách để điều trị cho cô ấy.”
“Đi thôi!” Lãnh Thiên Diệu nói với Tống Thư Ngôn.
Sở Thanh Từ học lớp 10, không cùng hướng với bọn họ.
Lãnh Thiên Húc không vồ vập đuổi theo Sở Thanh Từ như mọi khi. Anh ta thong thả bước đi, vừa đi vừa nói cười với những bạn học khác.
Khi Lãnh Thiên Húc vào lớp, nụ cười trên mặt biến mất khi nhìn thấy nữ sinh chuyển trường đang ngồi bên cạnh.
“Thanh Từ, cậu xem, lại có một học sinh chuyển trường kìa.” Một nữ sinh chỉ vào cô gái gầy yếu trong góc nói: “Nhìn quần áo cô ta mặc xem, nghèo nàn thật đấy! Người như vậy sao mà chuyển vào đây được nhỉ?”
Sắc mặt Lãnh Thiên Húc rất khó coi.
Nữ sinh kia khi nhìn thấy Lãnh Thiên Húc thì ánh mắt đầy tia sáng. Thế nhưng, thấy sắc mặt anh ta không tốt, cô ta lại tủi thân cúi đầu xuống.
Sở Thanh Từ như đang suy nghĩ điều gì.
Thanh mai trúc mã của Lãnh Thiên Húc sao lại xuất hiện sớm như vậy? Theo lý mà nói, cô ta không nên xuất hiện sớm đến thế.
Chương 916 Trúc mã hắc hóa (19)
Sở Thanh Từ gửi tin nhắn cho Lãnh Thiên Diệu.
—— Trong lớp có một học sinh chuyển trường, trông có vẻ quen biết Lãnh Thiên Húc.
Lãnh Thiên Diệu nhanh ch.óng trả lời cô.
—— Một người không quan trọng, đừng bận tâm.
Đối phương dường như lo lắng cô không hiểu ý mình, liền gửi thêm một tin nhắn nữa.
—— Có những sự yếu đuối không phải là thật sự yếu đuối, có những người không đáng được đồng cảm thì đừng đồng cảm, giống như Lãnh Thiên Húc vậy.
Sở Thanh Từ gửi lại một nhãn dán: Em đều nghe lời anh.
Lãnh Thiên Diệu: “...”
Anh cất điện thoại, nhìn về phía bảng đen.
Giáo viên chủ nhiệm đang giới thiệu học sinh chuyển trường mới.
Khác với Thôi Quyên ở lớp 10, ngay khi “hoàng t.ử nhỏ” Tống Thư Ngôn xuất hiện, cả nam lẫn nữ đều bày tỏ sự chào đón nồng nhiệt.
Người thừa kế của nhà họ Tống, địa vị không khác mấy so với Lãnh Thiên Diệu, trong mắt mọi người chính là một miếng mồi ngon mà ai cũng muốn nếm thử.
Ấn tượng đầu tiên là rất quan trọng. Tống Thư Ngôn chưa nói đã cười, khí chất ôn hòa, dung mạo xuất sắc, chỉ nhìn một cái đã khiến người ta nảy sinh thiện cảm, buông lỏng cảnh giác với anh ta.
Lãnh Thiên Diệu nghe những người bên cạnh nhận xét về anh ta, suy nghĩ về khả năng liên hôn giữa nhà họ Sở và nhà họ Tống.
So sánh như vậy, trong lòng anh có chút không thoải mái.
Nhà họ Sở rất cưng chiều con gái. So với nhà họ Lãnh, không khí gia đình nhà họ Tống rất tốt, Tống Thư Ngôn cũng rất ưu tú, nhìn thế nào cũng thấy hợp để liên hôn hơn nhà họ Lãnh.
Nhưng không sao, chỉ cần anh trở thành người nắm quyền của nhà họ Lãnh, nhà họ Lãnh do anh quyết định, thì cái gọi là không khí gia đình anh cũng có thể tạo ra được.
Những thứ khiến anh không vui, những thứ không đáng để anh giữ lại bên mình, chỉ cần vứt bỏ đi thì những âm thanh không hòa hợp sẽ không còn tồn tại nữa.
Còn về Thôi Quyên, đương nhiên là do anh sắp xếp.
