Mau Xuyên: Ký Chủ Cầm Kịch Bản Nữ Phụ Càn Quét Thiên Hạ - Chương 1119

Cập nhật lúc: 13/01/2026 16:41

Lãnh Thiên Diệu nhìn Sở Thanh Từ xách hộp t.h.u.ố.c đến, rồi bôi t.h.u.ố.c cho anh.

Thuốc bôi lên chân, cảm giác đau rát khiến anh rên khẽ một tiếng.

“Đau lắm sao?” Sở Thanh Từ nói rồi cúi đầu thổi nhẹ.

Lãnh Thiên Diệu lập tức nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay, hơi thở dồn dập.

Cô nhẹ nhàng thổi vào chỗ bị thương, ngọn gió thổi qua mát rượi nhưng không dập tắt được ngọn lửa trong cơ thể anh.

“Vết thương trên trán đã thay t.h.u.ố.c chưa?” Sở Thanh Từ ghé sát lại, mở lớp băng gạc trên trán anh ra: “Có phải lại chưa thay không?”

“Hôm nay bận quá nên quên mất.”

“Em rõ ràng đã dặn họ phải nhắc anh thay t.h.u.ố.c đúng giờ mà.” Sở Thanh Từ đang nói đến người làm nhà họ Sở. Cô đã nhắc họ trước khi đi học.

“Không trách họ được, họ có đến tìm anh, nhưng lần nào anh cũng đang bận, bảo họ lát nữa quay lại. Thời gian lâu quá, họ bận việc trong tay nên quên mất, anh cũng quên luôn.”

“Được rồi, em giúp anh thay.” Sở Thanh Từ lấy t.h.u.ố.c bệnh viện kê ra. “Xem ra từ ngày mai phải tìm bác sĩ gia đình đến chăm sóc anh mới được.”

“Thật sự không cần đâu.” Lãnh Thiên Diệu nhìn Sở Thanh Từ với vẻ mặt nghiêm túc: “Thanh Từ, em có thấy dạo này anh quá đen đủi không?”

“Cũng có chút.”

Thiên đạo của thế giới này đúng là không làm việc đàng hoàng. Hết nhốt người ta vào thang máy, giờ đến cả tắm rửa cũng đào hố cho anh. Để giúp đỡ nam chính mà nó ưu ái, những thủ đoạn tồi tệ của nó còn trơ trẽn hơn cả phản diện.

“Cho nên, hay là anh chuyển ra ngoài đi!” Anh không muốn liên lụy đến Sở Thanh Từ.

Nếu anh định sẵn là thất bại, thì Sở Thanh Từ càng gần gũi anh càng dễ bị vạ lây. Kiếp này vận mệnh nhà họ Sở đã được thay đổi, coi như chuyến đi này không uổng công. Anh không có gì không hài lòng.

“Nếu anh chuyển ra ngoài, chỉ còn em và anh Thư Ngôn sớm tối bên nhau, anh có yên tâm không?” Sở Thanh Từ trêu anh.

Lãnh Thiên Diệu: “...”

Cô đúng là biết điểm yếu của anh mà.

“Dạo này anh đúng là khá đen đủi. Để thuận tiện chăm sóc anh, hay là anh ở cùng em đi!” Sở Thanh Từ nói: “Phòng của em chia cho anh một nửa.”

Lãnh Thiên Diệu kinh ngạc nhìn cô: “Phòng của em?”

“Đúng vậy. Vận khí của em khá tốt, biết đâu có thể xua tan vận xui của anh. Ban ngày em không có nhà, anh cứ ở trong phòng em dưỡng thương, muốn làm việc thì làm. Buổi tối em cũng chỉ về ngủ vài tiếng thôi, đến lúc đó kê một chiếc giường sofa trong phòng là được. Vừa hay gần đây em nhắm trúng một mẫu sofa, không chỉ lớn mà còn rất mềm, nằm rất thoải mái. Ngày mai em sẽ bảo quản gia sắp xếp.”

“Thanh Từ, anh là đàn ông.”

“Anh chỉ là một cậu trai vừa mới mười tám tuổi thôi.” Sở Thanh Từ mỉm cười: “Khoảng cách để trở thành đàn ông còn xa lắm, đừng có tự tạo áp lực cho mình như vậy.”

Lãnh Thiên Diệu: “...”

Anh cảm thấy đây là một sự sỉ nhục.

Thế nhưng, anh lại không nói nên lời.

Trong lòng anh có chút vui sướng thầm kín.

“Anh ngồi dậy cho em.” Sở Thanh Từ vỗ vỗ vào cái chân lành lặn của anh. “Vừa tắm xong, tóc còn chưa sấy khô kìa.”

Sở Thanh Từ gọi quản gia, bảo quản gia tìm một người làm nam đến hầu hạ Lãnh Thiên Diệu thay quần áo, sau đó trong đêm chuyển giường sofa đến cho cô.

Khi bận rộn xong xuôi, trong phòng chỉ còn lại Sở Thanh Từ và Lãnh Thiên Diệu.

Quản gia giữ im lặng trước chuyện hai người “sống chung”. Thứ nhất Sở Thanh Từ là một thiếu nữ có tư tưởng trưởng thành, cô biết rất rõ mình đang làm gì. Thứ hai Lãnh Thiên Diệu cũng là đứa trẻ họ tận mắt nhìn thấy lớn lên, nhân phẩm của anh ra sao họ cũng tin tưởng được. Nếu hai người thật sự xảy ra chuyện gì, hai nhà Lãnh Sở cũng vui mừng ủng hộ. Ít nhất trong chuyện này, tiểu thư nhà họ chưa chắc là người chịu thiệt.

“Thanh Từ, em thật sự định ngủ bên cạnh sao?”

“Thiếu gia, yên tâm đi, em sẽ không chiếm tiện nghi của anh đâu, ngủ đi!” Sở Thanh Từ nằm trên sofa, đắp tấm chăn mỏng lên người.

Lãnh Thiên Diệu: “... Em đúng là rất yên tâm về anh đấy.”

“Em cũng muốn không yên tâm lắm, nhưng cũng phải xem anh có năng lực đó không đã chứ.”

Lãnh Thiên Diệu: “... Ý em là sao?”

Anh không có năng lực đó?

Dựa vào đâu mà cô có ảo giác như vậy?

“Trên trán anh có vết thương, chân cũng có vết thương, trong mắt em anh giống như một ông lão bảy tám mươi tuổi vậy, bây giờ thở được đã là tốt lắm rồi, em còn cần phải đề phòng anh cái gì nữa chứ? Chỉ cần em muốn, một ngón tay cũng có thể khiến anh không bò dậy nổi.”

Phù Tô: “...”

Hơi quá rồi đấy.

Một ngón tay là không thể nào, nửa ngón là đủ rồi.

Dựa vào màn cạy cửa thang máy của cô, bảo quái vật tiến hóa thành Siêu nhân Gao cũng có người tin. Lãnh Thiên Diệu trùm kín đầu.

Anh tức quá!

Thế nhưng, lại không phản bác được.

Có cuộc gọi video WeChat tới. Anh chui ra khỏi chăn, nhìn vào hiển thị trên đó, do dự không biết có nên bắt máy không.

Sở Thanh Từ đi tới nhìn một cái, thản nhiên nhấn nút nghe.

“Hi, ông nội...”

“Thanh Từ, cháu đang ở cùng Thiên Diệu sao?”

“Đúng vậy ạ, Lãnh Thiên Diệu là cái đồ ngốc này còn lớn hơn cháu vài tuổi mà chẳng biết tự chăm sóc mình gì cả. Dạo này trán anh ấy có vết thương, cháu lo vết thương trở nặng nên để anh ấy nghỉ ngơi trong phòng cháu vài ngày.”

Ông nội Lãnh nở nụ cười tươi rói, mặt nhăn cả lại vì cười.

Chuyện bên Lãnh Thiên Húc và Đàm U U làm ông không yên lòng chút nào. Quả nhiên, vẫn là thằng cháu đích tôn này thông minh lại có mắt nhìn, đến cả việc chọn cháu dâu cũng không khiến ông phải lo lắng.

Ông nội Lãnh gọi điện cho Lãnh Thiên Diệu cũng là để xem gần đây anh thế nào, nay biết công việc anh không bỏ bê, học tập không vấn đề gì, đến cả việc tìm bạn gái cũng không khiến ông bận tâm, cán cân trong lòng càng nghiêng về phía anh hơn.

Sau khi ông nội Lãnh cúp máy, Lãnh Thiên Diệu ngẩn ngơ nhìn trần nhà.

Mọi chân tình đều mang theo giả ý. Gia sản nhà họ Lãnh thật sự có cần thiết phải kế thừa không? Ngay cả khi anh thành công, hằng ngày ngồi ở vị trí lạnh lẽo đó, cũng chỉ là sống thành người nắm quyền thứ hai của nhà họ Lãnh mà thôi.

Khi anh trở thành ông nội Lãnh thứ hai, liệu anh cũng sẽ nhìn nhận con cháu mình như đ.á.n.h giá một món hàng? Nếu là như vậy, đó là nỗi bi ai của cuộc đời anh, cũng là sự đáng thương của thế hệ sau này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.