Mau Xuyên: Ký Chủ Cầm Kịch Bản Nữ Phụ Càn Quét Thiên Hạ - Chương 184
Cập nhật lúc: 11/01/2026 15:35
Sở Phương Anh và Đường Lệ Hoa: "..."
Nếu không phải thời gian qua đã chứng kiến nhiều, trái tim già nua này của họ chắc không chịu nổi kích thích mất.
"Mau vào đi."
Sở Thanh Từ bước vào nhà.
Sở Phương Anh vội vàng đóng cửa lại.
"Tiểu Từ, con không bị thương chứ?" Sở Phương Anh lo lắng hỏi.
"Con không sao."
"Vậy thì tốt, vậy thì tốt."
"Con không biết đâu, hai anh trai của con đều bị thương rồi, giờ đang tự nhốt mình trong phòng, không cho tụi ta vào thăm." Đường Lệ Hoa xót xa nói, "Nếu chúng có mệnh hệ gì, ta sống cũng chẳng còn ý nghĩa. Tiểu Từ, con có dị năng rồi phải không? Đến lúc đó con hãy tự mình rời đi, đừng quản tụi ta. Con còn trẻ, nhất định phải sống tiếp."
"Các anh sẽ không sao đâu." Sở Thanh Từ nói, "Có người bị thây ma cào trúng sẽ bị nhiễm thành thây ma, nhưng có những người thể chất tốt sẽ kích hoạt dị năng, con nghĩ các anh thuộc vế sau."
"Thật sao?"
Sở Thanh Từ dùng nửa tiếng đồng hồ để trấn an tinh thần của họ, bảo họ cứ yên tâm đợi hai người con trai tỉnh lại, tuyệt đối đừng làm chuyện dại dột.
Hai người anh trai chưa thể tỉnh lại ngay được, Sở Thanh Từ về phòng mình, lấy cớ nghỉ ngơi, thực chất là muốn tìm Phù Tô để thực hiện lời hứa, chính là cơ hội rút thăm tặng kèm kia.
Mấy ngày nay cô không phải đang đi đường thì cũng là đang g.i.ế.c thây ma, khó khăn lắm mới tìm được một nơi an toàn để lăn ra ngủ, dù sao cũng có Phù Tô canh gác giúp nên không sợ thây ma đ.á.n.h lén giữa chừng, mãi mà không có thời gian rút thăm.
"Bắt đầu đi!"
Chỉ thấy trước mặt hiện ra màn hình một vòng quay.
Sở Thanh Từ nhấn nút.
Sau một hồi xoay tròn, vòng quay dừng lại, ngay sau đó trên màn hình hiện ra hình dáng một ngôi nhà.
"Cái này có nghĩa là gì?"
"Chúc mừng ký chủ, nhận được một căn homestay."
Sở Thanh Từ: "..."
Phù Tô thấy cô không nói gì, dường như hiểu cô đang nghĩ gì, liền bảo: "Đây không phải căn homestay bình thường đâu, chỉ cần bước vào cổng homestay, tất cả thây ma sẽ tự động tránh xa, dường như không cảm nhận được có người sống bên trong."
Sở Thanh Từ nhìn bức ảnh trầm tư: "Nó ở đâu?"
"Ở nơi hai người lần đầu gặp nhau."
"Lần đầu gặp là... nơi tôi cứu anh ta hai ngày trước?"
"Đúng vậy đúng vậy." Nếu có đuôi, hẳn lúc này nó đang vẫy rất hăng.
Phù Tô dường như nhìn ra sự do dự của cô, tiếp tục dụ dỗ: "Vào thời mạt thế, thổ nhưỡng thay đổi, khắp nơi đều là thực vật biến dị. Chỉ có đất trong homestay là bình thường, có thể trồng trọt như trước đây. Ngoài ra, điểm quan trọng nhất là căn homestay này có thể nâng cấp đấy! Cô đừng thấy hiện tại nó chỉ có vài căn phòng trống, diện tích không lớn, chỉ cần đủ tinh thạch, cô muốn nó to bao nhiêu cũng được."
Sở Thanh Từ bắt đầu thấy hứng thú.
Trong thế giới mạt thế này, thứ con người thiếu nhất chính là một mái ấm an toàn và đáng tin cậy. Nếu có một căn homestay như vậy, sống ở đó có thể an toàn tự tại, không lo thây ma tấn công, tài nguyên cũng không thiếu, đúng là một mảnh đất lành.
"Nhưng mà, tôi dựng một căn homestay như vậy trong mạt thế thì có lợi ích gì?" Sở Thanh Từ nói, "Tôi thì cung cấp nơi ở cho người khác rồi, vậy tôi kinh doanh homestay ở đó có giúp ích gì cho nhiệm vụ của mình không?"
"Vị diện này tuy nguy hiểm một chút, nhưng nguy cơ và lợi ích luôn đi đôi với nhau mà! Trong đầu thây ma có tinh hạch, một tinh hạch cấp một đổi được một tích phân, tinh hạch cấp hai đổi được năm tích phân, tinh hạch cấp ba đổi được mười tích phân..."
"Chốt đơn." Sở Thanh Từ đồng ý.
Sớm nói có tích phân thì cô đã đồng ý từ lâu rồi.
Vì tinh hạch có thể đổi thành tích phân, cô có thể kinh doanh homestay thật tốt, để căn homestay đặc biệt đó kiếm thêm nhiều tinh hạch cho cô, như vậy có thể đổi được nhiều tích phân hơn.
Sở Thanh Từ mở thương thành ra, nhìn vào điều kiện đổi "một ổ bánh mì một tích phân, một chai nước hai tích phân" trên đó, nhận ra muốn sinh tồn trong mạt thế, tinh hạch càng nhiều càng tốt, như vậy ngày tháng cũng dễ thở hơn nhiều.
"G.i.ế.c thây ma có tích phân không?"
"Ừm..."
"Ngươi không nuốt riêng tích phân của tôi đấy chứ?"
"Thây ma bình thường thực sự không có tích phân..." Phù Tô yếu ớt nói, "Sau này thây ma nâng cấp lên, đúng là có tích phân đấy."
"Thế còn nghe được."
Sở Thanh Từ nhìn thấy "Thẻ dị năng hệ phong", "Thẻ dị năng hệ thủy", v.v. trong thương thành, rồi nhìn số lượng tích phân cần để đổi, cô nhíu mày.
Đắt quá!
Mặc dù dựa vào một thanh đại đao cô cũng có thể c.h.é.m c.h.ế.t thây ma, nhưng người khác đều có dị năng, cô không có thì nói không thông, mất mặt quá.
Phù Tô: "..."
"Tôi cũng muốn có dị năng."
"Mười ngàn tích phân một thẻ kích hoạt..." Phù Tô nói.
"Sao ngươi không đi cướp luôn đi?"
"Hiện tại đang cướp đây này!" Phù Tô cười hì hì đáp lại, "Cũng mong ký chủ đại nhân phối hợp một chút."
Chương 155 Mạt thế: Khởi đầu một căn homestay (Bốn)
Một tháng sau.
An Diệc Thâm dẫn theo thuộc hạ cứu được mấy nhà khoa học trở về.
Trên đường đi họ gặp phải sự tấn công của T3, mấy người bị cào trúng, lúc này đang dẫn họ chạy thoát thân.
An Diệc Thâm phụ trách lái xe, chiếc xe lao đi như tên b.ắ.n.
Mặc dù T3 tạm thời không xuất hiện, nhưng họ đều hiểu rõ thứ đó chắc chắn vẫn bám theo, nếu không đã chẳng có nhiều thây ma bao vây họ như vậy.
"Đội trưởng, chúng tôi không xong rồi, anh hãy đưa mấy vị giáo sư về căn cứ đi!" Lý Mậu yếu ớt nói.
"Tôi sẽ không bỏ rơi các anh." An Diệc Thâm nói, "Cố gắng thêm chút nữa, tìm một nơi trú chân tránh một lát, nhất định có thể bình an về nhà."
"Con T3 đó đã tiến hóa rồi, có trí khôn, biết thực lực chúng tôi không ổn nên luôn nhắm vào chúng tôi mà ra tay, nếu anh không lo cho chúng tôi, hoàn toàn có thể bình an rời khỏi đây." Lý Mậu nói.
Các thành viên khác phụ họa: "Đúng vậy, đội trưởng, anh tìm chỗ dừng xe, bỏ chúng tôi xuống đi, như vậy có thể cầm chân con T3 đó, anh mau đưa các vị giáo sư đi đi!"
Mấy nhà khoa học đều là những trí thức yếu ớt, hoàn toàn không có dị năng. Họ được tiểu đội Linh Anh bảo vệ rất kỹ, không hề hấn gì.
