Mau Xuyên: Ký Chủ Cầm Kịch Bản Nữ Phụ Càn Quét Thiên Hạ - Chương 198

Cập nhật lúc: 11/01/2026 15:39

Vào khoảnh khắc đó, bản năng đã thúc giục anh làm một việc cực kỳ thất lễ, đó chính là ôm lấy cô và hôn lên môi cô.

Anh đã dùng hết sạch dị năng, chắc chắn không thể chống đỡ được vụ nổ này. Vậy thì trước khi c.h.ế.t, hãy để anh được làm một việc mà anh hằng ao ước đi!

Bùm! Đùng!

Nổ rồi!

Các dị năng giả thi triển dị năng để tự bảo vệ mình.

Các lính đặc chủng theo bản năng nằm rạp xuống đất để tránh mối nguy này.

Thế nhưng, trước mặt đột nhiên xuất hiện một luồng ánh sáng trắng, ánh sáng trắng đó bao bọc lấy cây cổ thụ, vụ nổ xảy ra ngay trước mắt họ nhưng lại không hề có sự nguy hiểm như tưởng tượng, mà giống như một màn pháo hoa đặc sắc, rồi cứ thế biến mất.

Sở Thanh Từ và An Diệc Thâm cưỡi trên lưng bạch hổ, hai người ôm nhau, môi của An Diệc Thâm vẫn còn chạm trên môi cô. Tuy không có hành động gì thêm nhưng...

Mọi người đều nhìn ra được, hai người này lại dám phát cơm tró ngay trong giờ phút sinh t.ử.

An Diệc Thâm phản ứng lại, vội buông cô ra.

Anh nhìn quanh quất, phát hiện cây cổ thụ đó đã biến mất như vậy đấy.

“Cô làm sao?”

Sở Thanh Từ chạm vào môi mình, nhìn An Diệc Thâm nói: “Tôi làm gì mọi người đều thấy rồi, anh làm gì mọi người cũng thấy rồi. Đội trưởng An, đây là cách báo ân của anh sao? Nhưng hình như tôi bị thiệt rồi.”

“Tôi...”

“Suỵt!” Sở Thanh Từ ra hiệu im lặng, “Tôi không thích biểu diễn trước mặt mọi người, có gì lát nữa hẵng nói.”

Cô nhảy xuống khỏi lưng bạch hổ, đi về phía Tống Triết.

Tống Triết chột dạ, lùi lại mấy bước.

“Vừa rồi anh đã tấn công Đội trưởng An.”

“Tôi là vô tình lỡ tay thôi.” Tống Triết nói, “Vốn dĩ tôi định đối phó với cây cổ thụ mà. Thanh Từ, em hiểu anh mà, anh sẽ không hại người đâu.”

“Tôi và anh không thân thiết đến thế, sau này gọi thẳng tên tôi, đương nhiên với điều kiện là anh còn có 'sau này'. Nếu còn để tôi thấy anh lén lút tấn công Đội trưởng An, tôi sẽ ném anh cho đám thực vật biến dị kia, nhìn m.á.u của anh bị chúng hút cạn từng chút một. Vào giây phút cuối cùng của cuộc đời anh, tôi sẽ ném anh vào bầy tang thi, nhìn anh bị chúng ăn thịt từng miếng một.”

“Thanh Từ, dù sao chúng ta cũng từng hẹn hò, trong mắt em anh là hạng người đó sao?” Tống Triết đau lòng nhìn cô.

“Anh nói xem?” Sở Thanh Từ hừ lạnh, quay người đi về bên cạnh An Diệc Thâm, “Được rồi, các anh tiếp tục lên đường đi! Tôi thấy cây cổ thụ này chắc chính là căn nguyên của những điều kỳ quái ở đây, giờ đã giải quyết xong, tiếp theo chắc sẽ không có vấn đề gì lớn nữa đâu.”

“Chúng tôi? Vậy cô không đi nữa sao?” An Diệc Thâm hỏi.

“Tôi về đây.” Sở Thanh Từ nói, “Vừa rồi tôi cứu anh, còn cứu bao nhiêu người như vậy, nhớ tính tinh hạch cho tôi đấy. Còn về phần bao nhiêu ấy hả, anh tự xem mà làm.”

An Diệc Thâm nắm lấy cánh tay Sở Thanh Từ: “Vừa nãy tôi hôn cô là vì tôi tưởng mình c.h.ế.t chắc rồi, muốn làm điều mà trước đây không dám làm trước khi c.h.ế.t. Tôi thích cô, tôi muốn ở bên cô, cô đừng giận.”

Sở Thanh Từ: “...”

Cô thực sự không giận.

Cô chỉ cảm thấy có thể hoàn thành công việc một cách hoàn mỹ rồi.

Phía trước chỉ còn việc vận chuyển, cô đâu phải phu khuân vác, đi theo làm gì?

Còn nụ hôn đó, tuy đến rất bất ngờ nhưng cô cũng nhanh ch.óng chấp nhận.

Thực ra cô cũng khá thích kiểu người như anh.

“Hay là anh giao xong nhiệm vụ rồi hãy tìm tôi nói chuyện?” Sở Thanh Từ chỉ vào những cặp mắt rực lửa xung quanh, “Họ đều đang nghe thấy hết đấy.”

“Đội trưởng, đúng là đàn ông! Chúng tôi ủng hộ anh!”

“Thích thì tỏ tình đi, mạnh dạn mà theo đuổi, không cần bận tâm đến chúng tôi, có hôn thêm cái nữa chúng tôi cũng chịu được!”

An Diệc Thâm khẽ ho một tiếng: “Vậy tôi giao xong nhiệm vụ sẽ đi tìm cô ngay.”

Chương 166 Mạt thế: Bắt đầu với một nhà trọ (Mười lăm)

“Cẩn thận.” Sở Thanh Từ liếc nhìn Tống Triết một cái.

An Diệc Thâm đã hiểu ý.

“Tôi sẽ cẩn thận.”

Sở Thanh Từ cưỡi bạch hổ, nhanh ch.óng biến mất.

“Đội trưởng, sau này có phải chúng tôi nên đổi miệng gọi là chị dâu rồi không?” Lý Mậu hỏi, “Chúng tôi đến nhà trọ ở có được miễn phí không ạ?”

An Diệc Thâm dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn Lý Mậu: “Cậu thấy sao?”

Lý Mậu lùi lại mấy bước, cười gượng: “Trả, trả đúng giá ạ.”

“Đội trưởng, không nhìn ra nha!” Vương Tấn nói, “Bình thường chẳng nói chẳng rằng, vậy mà vừa ra tay đã làm một vố lớn thế này.”

“Lên đường thôi.” An Diệc Thâm nhàn nhạt nói.

Tống Triết nhìn theo bóng lưng của An Diệc Thâm, ánh mắt hơi trầm xuống.

Lý Dung sinh lòng ghen ghét.

Cô ta cướp được Tống Triết, nhưng Sở Thanh Từ lại tìm được một An Diệc Thâm tốt hơn Tống Triết gấp bội.

Tại sao Sở Thanh Từ luôn hơn cô ta một bậc? Cô ta không cam tâm! Cô ta nhất định sẽ tìm được người đàn ông mạnh hơn An Diệc Thâm.

Thường Hành vỗ vai Tống Triết: “Đã là bạn gái cũ thì phải học cách buông bỏ đi. Vừa rồi cậu ra tay với Đội trưởng An, nếu anh ta thực sự xảy ra chuyện, cậu nghĩ căn cứ có thể dung thứ cho cậu không? Có khi cả tiểu đội của chúng ta cũng bị cậu liên lụy ấy chứ.”

“Đội trưởng, tôi thực sự là không cẩn thận.”

“Tốt nhất là như vậy.”

Hành trình tiếp theo vô cùng thuận lợi. Họ mang đi toàn bộ hàng tồn kho trong nhà máy đồ hộp, trên đường về có gặp một số tang thi nhưng đều nhanh ch.óng giải quyết xong.

Hành động của An Diệc Thâm cực kỳ tàn nhẫn, các dị năng giả khác còn chưa kịp thể hiện gì, anh đã tiêu diệt hết tang thi chặn đường, mang dáng vẻ của một vị sát thần ai cản đường là g.i.ế.c người đó.

“Đây là vội vàng về gặp người trong lòng đây mà.” Một dị năng giả trung niên cảm thán, “Nhà tôi mà có một người phụ nữ như vậy chờ tôi về, tôi còn tàn nhẫn hơn anh ta ấy chứ.”

Những người khác gật đầu phụ họa.

Ai mà chẳng muốn một người phụ nữ như vậy?

An Diệc Thâm để các dị năng giả khác về chờ tin, anh dẫn theo mấy dị năng giả không gian đi giao nhiệm vụ.

“Về rồi à.” Một thanh niên mặc quân phục rằn ri, dung mạo tuấn mỹ, gương mặt mang theo nụ cười đi về phía anh, “Thương vong thế nào?”

“Không có thương vong.” An Diệc Thâm nói, “Nhiệm vụ lần này của anh cả cũng rất thuận lợi phải không!”

“Đó là đương nhiên, mọi việc đều ổn. Đúng rồi, ba bảo tối nay về nhà ăn cơm, không ai được vắng mặt đâu đấy.” Thanh niên nói, “Về sớm chút nhé.”

An Diệc Thâm vốn định giao xong nhiệm vụ là sẽ đến “Thanh Từ Viên”, nghe lời thanh niên nói, ngọn lửa trong lòng dịu đi không ít, liền gật đầu đồng ý.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mau Xuyên: Ký Chủ Cầm Kịch Bản Nữ Phụ Càn Quét Thiên Hạ - Chương 198: Chương 198 | MonkeyD