Mau Xuyên: Ký Chủ Cầm Kịch Bản Nữ Phụ Càn Quét Thiên Hạ - Chương 289
Cập nhật lúc: 11/01/2026 16:39
Ngày khai giảng, các bạn học ngồi trong lớp kể về những trải nghiệm trong kỳ nghỉ, từng người một đều tinh thần phấn chấn, tràn đầy sức sống thanh xuân.
Lục Cẩm Triết tựa vào cửa sổ, ấn cái đầu đang khó chịu của mình.
Vì thành tích giảm sút, Lục Cẩm Triết nhận ra cứ tiếp tục thế này không ổn, nên đã giảm bớt tần suất đi tiếp khách, tìm vài giáo viên dạy kèm để bổ túc riêng cho mình. Tuy nhiên anh phát hiện ra những thứ trước đây chỉ cần nhìn qua là hiểu, thì nay lại như bị phủ một lớp sương mù, cần phải tiêu tốn nhiều tinh thần và sức lực hơn mới hiểu được ý nghĩa của nó. Khả năng học tập của anh đã giảm sút, trí nhớ cũng kém đi, cả người không còn cái thiên phú như trước nữa.
"Chào các em!"
"Chào thầy ạ."
"Nhìn từng đứa một cứ như lũ sói con ấy nhỉ, xem ra kỳ nghỉ chơi vui lắm đây. Chơi vui là tốt rồi, tiếp theo chúng ta phải bơi lội trong biển học đấy, không được phân tâm đâu nhé!"
Học kỳ 2 lớp 11, khoảng cách đến lớp 12 ngày càng gần, khoảng cách đến kỳ thi đại học cũng ngày càng gần. Sau khi khai giảng, không khí học tập trong lớp rất đậm nét.
Sở Thanh Từ một tay ôm bụng một tay ghi chép.
Kỳ Bác Chi vô tình nhìn thấy, ngẩng đầu nhìn sắc mặt cô.
Vừa tan tiết, Kỳ Bác Chi đứng dậy chạy ra ngoài bằng cửa sau.
Thầy giáo vật lý nhìn anh một cái, cau mày, nhưng cuối cùng không nói gì.
Tất cả các giáo viên đều nhận thấy sự thay đổi của Kỳ Bác Chi, nhìn thấy một "đứa trẻ hư" biết quay đầu, trong lòng vô cùng an ủi, dĩ nhiên đối với một số hành động nhỏ của anh cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.
"Thanh Từ, cậu vẫn ổn chứ?" Dương San San nhìn cô.
"Không sao."
"Cái đó của cậu đến à?"
"Ừm."
"Tội nghiệp quá."
Dương San San muốn làm Sở Thanh Từ xao nhãng sự chú ý nên cứ liên tục tìm cô để trò chuyện. Thời gian nghỉ giữa giờ sắp kết thúc, các bạn học lần lượt trở vào lớp, chỉ có Kỳ Bác Chi là vẫn chưa về.
"Kỳ Bác Chi đi đâu rồi nhỉ? Cậu đang khó chịu thế này mà cậu ta còn đi chơi được, lúc quan trọng chẳng nhờ vả được gì cả." Dương San San càm ràm.
Kỳ Bác Chi đã về, trên tay cầm một cái bình nước.
"Uống đi." Kỳ Bác Chi nói với Sở Thanh Từ.
"Cái gì thế?" Dương San San muốn đón lấy nhưng bị Kỳ Bác Chi tránh được. "Keo kiệt, không xem thì thôi."
Dương San San quay người ngồi xuống lại.
Sở Thanh Từ đón lấy, mở nắp uống một ngụm, trong mắt lóe lên vẻ ngạc nhiên.
"Cậu tìm ở đâu ra thế?"
"Cửa hàng bách hóa."
Sở Thanh Từ uống nước đường đỏ, lộ ra vẻ mặt dễ chịu.
"Cảm ơn." Sở Thanh Từ nói, "Vẫn là cậu đáng tin nhất."
Khóe miệng Kỳ Bác Chi nhếch lên, ngồi xuống.
"Nhưng mà, sao cậu lại biết bí mật của con gái thế?" Sở Thanh Từ ghé lại gần, hạ thấp giọng nói.
Kỳ Bác Chi khựng lại một chút.
"Lẽ nào đã từng có bạn gái rồi sao?" Sở Thanh Từ lại khích tướng anh một câu.
"Không có." Kỳ Bác Chi cau mày, "Chưa từng có ai cả."
"Ồ."
"Thật sự là không có mà." Kỳ Bác Chi nghiêm túc nhìn cô.
"Được rồi, tôi tin cậu."
Cuộc sống lớp 11 cứ thế trôi qua một cách bình lặng. Sở Thanh Từ vững vàng chiếm giữ vị trí hạng nhất khối, huyền thoại bất bại của Lục Cẩm Triết đã sớm trở thành dĩ vãng.
Thứ hạng của Lục Cẩm Triết liên tục sụt giảm từ hạng nhất khối, lúc đầu còn trụ được trong top 10, sau đó là top 20, top 30, top 40...
Lần sau lại kém hơn lần trước, lần sau lại rớt t.h.ả.m hơn lần trước.
Tương phản hoàn toàn với anh là Kỳ Bác Chi, thành tích của anh ngày càng tốt hơn, đến học kỳ cuối cùng của lớp 12, anh đã có thể đứng vững chắc ngay dưới Sở Thanh Từ, trở thành hạng nhì khối.
Sở Thanh Từ và Kỳ Bác Chi như hình với bóng, cử chỉ thân mật. Vào năm lớp 12, một bức ảnh Kỳ Bác Chi hôn lên trán Sở Thanh Từ xuất hiện trên mạng nội bộ của trường, mà bối cảnh chính là sân thượng của trường.
Khi bức ảnh này xuất hiện, cả trường chấn động. Mặc dù mọi người đều đoán quan hệ của hai người không bình thường, nhưng bức ảnh này đã minh chứng cho những phỏng đoán trước đó của bọn họ, khiến ngọn lửa hóng hớt càng cháy rực hơn.
Lãnh đạo nhà trường đã tìm hai người để nói chuyện, khi hai người bước ra khỏi phòng hiệu trưởng, không hề có bất kỳ biểu hiện bất thường nào, ngày thường vẫn làm gì thì làm đó, đi học hay tan học vẫn cứ quấn quýt bên nhau không rời.
Sở Thanh Từ và Kỳ Bác Chi đi xuyên qua con hẻm, phía trước chính là nhà bọn họ.
Sở Thanh Từ dừng bước.
Kỳ Bác Chi nhìn theo hướng mắt của cô, thấy Lục Cẩm Triết và bà nội Kỳ.
Lục Cẩm Triết đang nói gì đó, trông có vẻ khá tiều tụy và mong manh.
Sở Thanh Từ nắm tay Kỳ Bác Chi đi tới.
Càng lại gần, bọn họ càng nghe rõ những lời của bà nội Kỳ.
"Sau này cháu đừng đến đây nữa. Cháu trai của bà là Bác Chi, nó mà thấy cháu nó sẽ không vui đâu. Thằng bé đó có chút nhỏ nhen, thứ gì nó đã để ý là không thích chia sẻ với người khác đâu. Bà đã làm bà nội của nó thì không thể làm bà nội của cháu được." Bà nội Kỳ nói, "Nhưng cũng may, cháu có cha mẹ ruột, bọn họ giỏi giang hơn bà nhiều, cháu dùng một bà già vô dụng để đổi lấy cha mẹ giàu có như vậy, cháu lãi rồi."
"Không phải như vậy đâu ạ." Lục Cẩm Triết đưa tay định nắm lấy tay bà nội Kỳ.
Bà nội Kỳ né được: "Bà vừa nhặt rác về, hơi bẩn đấy. Hồi nhỏ cháu không thích bà chạm vào người cháu, cháu quên rồi sao?"
"Bà nội, cháu sai rồi..." Lục Cẩm Triết đỏ hoe mắt, "Trên thế giới này, người tốt với cháu nhất là bà, cháu thật sự biết sai rồi. Bà không thể không cần cháu được!"
"Là cháu không cần bà trước mà." Bà nội Kỳ nhìn anh, "Cháu à, mặc dù bà không còn là bà nội của cháu nữa, nhưng bà vẫn muốn nói với cháu vài lời chân tình. Cháu rất thông minh, nhưng trong xương tủy lại toát ra vẻ lạnh lùng. Cháu phải học cách yêu thương người khác, có như vậy mới có người yêu thương cháu. Nhưng thật đáng tiếc, chúng ta không có duyên phận đó. Thằng bé Bác Chi đó số khổ, trước đây không được cha mẹ yêu thương, ở trường lại không được thầy cô yêu quý, nhưng bây giờ thì tốt rồi, nó có Thanh Từ, có bà, chúng bà sẽ thương nó. Còn cháu, sau này đừng đến nữa, ở đây không ai chào đón cháu đâu."
"Bà nội..." Kỳ Bác Chi lên tiếng.
Bà nội Kỳ quay đầu nhìn lại, nụ cười rạng rỡ: "Cháu trai về rồi đấy à, mau lại đây, hôm nay bà mua tôm, lát nữa hấp cho cháu ăn."
Chương 241 Quý công t.ử hào môn thật giả trong văn học vườn trường (31)
Lục Cẩm Triết không bao giờ đến nhà họ Kỳ nữa.
