Mau Xuyên: Ký Chủ Cầm Kịch Bản Nữ Phụ Càn Quét Thiên Hạ - Chương 434

Cập nhật lúc: 12/01/2026 11:17

Ánh mắt Sở Thanh Từ lướt qua người ở góc khuất nhất.

Kỷ Diệc Tuyển, Thất hoàng t.ử, 18 tuổi, là con của một cung nữ vô danh.

Hắn là người suýt chút nữa đã lật đổ nam chính, nhưng lại c.h.ế.t trong tay người nhà vào phút cuối.

Tuy nhiên lúc này, hắn chỉ là một kẻ tội nghiệp ngay cả cơm ăn áo mặc cũng không lo nổi.

Người trong cung vốn giỏi nịnh cao đạp thấp, mẹ hắn sau khi sinh hắn ra đã bị sủng phi Tô phi lúc bấy giờ ban c.h.ế.t, hắn có thể sống đến giờ đã không dễ dàng gì, đừng trông mong gì khác.

"Đại hoàng t.ử cần mẫn, sau này chắc chắn sẽ làm nên chuyện lớn. Nhị hoàng t.ử thiên tính nhàn nhã, giỏi nhất về lễ nhạc, sau này chắc hẳn có thể trở thành một văn nhân nhã sĩ tiêu d.a.o thiên hạ."

Nhị hoàng t.ử chắp tay hành lễ với Sở Thanh Từ, trên mặt lộ ra nụ cười thẹn thùng.

"Tam hoàng t.ử và Tứ hoàng t.ử sự vụ rườm rà, vi thần không hiểu rõ lắm về bọn họ."

Vị hoàng đế uy nghiêm nhìn cặp song sinh đó.

Cặp song sinh sợ hãi run rẩy.

"Ngũ hoàng t.ử thì..." Sở Thanh Từ nhìn nam chính văn nhã Kỷ Diệc Trạch, nói, "Kỳ nghệ không tệ, chữ cũng đẹp, bài 'Sách thư' hắn viết cực kỳ tốt, thiên phú tuyệt vời."

"Thừa tướng đại nhân quá khen rồi." Kỷ Diệc Trạch đứng dậy, chắp tay nói, "Tiểu Ngũ còn nhiều chỗ thiếu sót, cần được Thừa tướng đại nhân chỉ giáo."

Hoàng đế hài lòng gật đầu, nhìn Kỷ Diệc Trạch với ánh mắt thâm thúy hơn vài phần.

"Thừa tướng đã nói vậy, chứng tỏ ngươi đã dụng công. Nếu đã như vậy, từ nay về sau các buổi đại triều ngươi có thể đến thính chính."

Kỷ Diệc Trạch vội vàng nhận lệnh.

Sắc mặt Kỷ Diệc Hàng khó coi vô cùng.

Hắn đã sớm trưởng thành, trong tay nắm trọng binh, mỗi ngày đại triều đều có một chỗ ngồi cho hắn. Thế nhưng, Kỷ Diệc Trạch là cái thớ gì? Hắn chẳng có chức vị gì, vậy mà lại có thể đi thính chính.

Sở Thanh Từ không nhắc đến Kỷ Diệc Tuyển, mà toàn trường cũng không ai để ý đến hắn. Thực tế, Kỷ Diệc Tuyển vốn dĩ không có tư cách đến nghe giảng, là Sở Thanh Từ vô tình bắt gặp hắn bị thái giám ức h.i.ế.p, nên mới đề cập một câu với hoàng đế.

Kỷ Diệc Tuyển dù không được sủng ái đến mấy thì cũng là hoàng t.ử, vậy mà lại lâm vào cảnh bị nô tài lăng nhục. Long nhan đại nộ, xử t.ử một nhóm nô tài, và Kỷ Diệc Tuyển chính thức lọt vào mắt xanh của hoàng đế.

Hoàng đế trọng dụng Sở Thanh Từ, hỏi rõ đ.á.n.h giá của cô về mấy vị hoàng t.ử, nhìn Kỷ Diệc Trạch – người mà cô đặc biệt nhắc đến – thêm mấy cái, rồi đứng dậy về Dưỡng Tâm điện xử lý công vụ.

"Thừa tướng, phủ của bản hoàng t.ử mới có một đầu bếp vùng Giang Nam, làm món ăn Giang Nam rất khéo, không biết Thừa tướng có nể mặt không?" Kỷ Diệc Hàng khách sáo nói.

Sở Thanh Từ nhạt giọng: "Đa tạ ý tốt của Đại hoàng t.ử, nhưng hạ thần công vụ bận rộn, sợ là không có thời gian đi thưởng thức món ăn rồi. Nếu Đại hoàng t.ử không còn việc gì khác, có thể về rồi. Bản tướng còn có việc khác."

"Vậy thì không làm phiền Thừa tướng nữa." Ánh mắt Kỷ Diệc Hàng lóe lên vẻ phẫn nộ.

Tên Sở tướng này, tuổi còn trẻ mà cứ làm vẻ hủ nho, cứng mềm đều không ăn, thật không biết điều.

Nếu không phải phụ hoàng đặc biệt trọng dụng hắn, một câu nói của hắn còn nặng hơn mười câu của đám hoàng t.ử bọn họ, thì Đại hoàng t.ử đường đường như hắn cũng sẽ không hạ mình đi lấy lòng một tên đại thần không biết điều như vậy.

Đợi hắn lên ngôi hoàng đế, người đầu tiên hắn không tha cho chính là cái thứ này.

Kỷ Diệc Hàng tức giận rời đi.

Sau khi hắn đi, Kỷ Diệc Trạch tiến lại gần nói với Sở Thanh Từ: "Đa tạ Thừa tướng đã nói tốt cho bản hoàng t.ử."

"Ngũ hoàng t.ử nói vậy là sai rồi, bản tướng chỉ nói sự thật, không phải nói tốt." Sở Thanh Từ nói, "Ngũ hoàng t.ử vất vả lắm mới có cơ hội thính chính, đừng để lỡ mất."

"Làm hoàng t.ử, Tiểu Ngũ muốn làm chút việc thực sự cho bách tính, những thứ khác đều không quan tâm. Tiểu Ngũ chỉ là không muốn làm một phế nhân vô dụng."

"Ngũ hoàng t.ử cao phong lượng tiết, bản tướng khâm phục." Cho nên, có thể cút đi được rồi!

Những hoàng t.ử khác đã sớm chuồn mất.

Ngũ hoàng t.ử nói hồi lâu, thấy thần sắc Sở Thanh Từ nhạt nhòa, không khác gì ngày thường, chỉ đành cáo từ rời đi.

Vị Sở tướng này, tuổi còn trẻ, dung mạo lại như trăng sao, tính tình lại lạnh lùng như vậy, giống như khối băng lạnh lẽo thế nào cũng không sưởi ấm được.

Tuy nhiên, có thể thấy trong tất cả các hoàng t.ử, người hắn coi trọng nhất vẫn là mình, nếu không hắn đã không thay mình nói tốt trước mặt phụ hoàng.

Sau khi nam chính đi, Sở Thanh Từ tiến về phía người ở góc phòng.

Cộc! Cộc!

Ngón tay thon dài gõ nhẹ lên bàn vài cái.

Người kia vẫn đang ngủ say sưa.

Sở Thanh Từ lấy ra một cuốn sách, ngồi xuống bên cạnh.

Ánh nắng hắt qua bửa sổ, ấm áp, tỏa xuống người cô.

Khi Kỷ Diệc Tuyển mở mắt ra, nhìn thấy chính là vị Thừa tướng trẻ tuổi mặc cẩm bào trắng, khí chất như thiên nhân đang ngồi bên cạnh, chăm chú đọc một cuốn sách. Lông mi của hắn vừa dài vừa cong, làm tăng thêm vài phần quyến rũ cho gương mặt thanh lãnh như trăng kia.

Quyyến rũ?

Cái quái gì vậy?

Hắn là đàn ông mà!

Kỷ Diệc Tuyển đột ngột ngồi dậy, nhìn quanh bốn phía, phát hiện những người khác đã đi hết rồi.

Hắn đứng dậy định rời đi.

"Thất hoàng t.ử dường như vẫn chưa biết thế nào là tôn sư trọng đạo." Sở Thanh Từ lật trang sách, đôi môi thanh lãnh thốt ra những lời lạnh lùng, "Đã hành lễ với bản tướng chưa?"

"Bản hoàng t.ử muốn đi thì đi." Kỷ Diệc Tuyển như một con sói nhỏ, ánh mắt đầy vẻ ngang tàng. "Ngươi đừng tưởng đã giúp bản hoàng t.ử một lần thì bản hoàng t.ử phải mang ơn ngươi."

"Một câu nói của bản tướng, những nô tài ức h.i.ế.p ngươi không một ai sống sót. Ngươi là hoàng t.ử, bị bọn họ ức h.i.ế.p bao nhiêu năm mà cũng không đối phó nổi, ngươi cảm thấy thân phận hoàng t.ử này có tác dụng gì?"

"Bản hoàng t.ử tự mình cũng có thể đối phó bọn họ."

"Dựa vào mớ võ công mèo cào học được từ chỗ một lão thái giám sao?"

"Ngươi, ngươi giám sát ta?"

"Ngươi là một hoàng t.ử không được sủng ái thì có gì đáng để giám sát? Ta chẳng qua là thấy ngươi chơi đùa vui vẻ, không muốn phá hỏng nhã hứng của ngươi thôi."

Kỷ Diệc Tuyển vung tay về phía Sở Thanh Từ: "Mớ võ công mèo cào này đối phó với một thư sinh trói gà không c.h.ặ.t như ngươi..."

Thừa sức.

Tuy nhiên, lời còn chưa dứt, Kỷ Diệc Tuyển nhìn thấy bàn tay mình vồ hụt.

Sở Thanh Từ vốn đang ngồi bên cạnh, trong chớp mắt đã xuất hiện ở nơi cách đó cả trăm mét, vẫn giữ tư thế đọc sách, ngay cả góc áo cũng không hề động đậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mau Xuyên: Ký Chủ Cầm Kịch Bản Nữ Phụ Càn Quét Thiên Hạ - Chương 434: Chương 434 | MonkeyD