Mau Xuyên: Ký Chủ Cầm Kịch Bản Nữ Phụ Càn Quét Thiên Hạ - Chương 541
Cập nhật lúc: 12/01/2026 15:23
"Không không không, Sở tổng nhất định phải đi."
Chu Kiệt nhìn về phía Sở Thanh Từ, kéo kéo cánh tay Tô Cẩn: "Sở tổng đẹp quá! Phó tổng thật có phúc."
Tô Cẩn nhíu mày.
Buổi liên hoan công ty, sau khi mọi người bàn bạc, cuối cùng cân nhắc việc mọi người đều là nghệ sĩ, dù hiện tại chưa nổi tiếng thì sớm muộn cũng sẽ đại hồng đại t.ử, nên không tiện ăn uống vui chơi bên ngoài, cuối cùng chọn tổ chức tiệc nướng tại biệt thự của Sở Thanh Từ.
Dưới sự dẫn dắt của quản lý, các nghệ sĩ lần lượt đến biệt thự của Sở Thanh Từ.
Căn biệt thự xa hoa đã làm mới định nghĩa về từ "đại gia" trong mắt họ.
Nhiều tầng lầu như vậy mà chỉ có một mình Sở Thanh Từ sinh sống.
Hàng ngày đều có dì giúp việc đến dọn dẹp, nên nơi này được lau chùi sạch bong không một hạt bụi.
Ngoài ra, dù chỉ là một buổi tiệc nướng bình thường tối nay, cô cũng mời những đầu bếp cấp cao nhất đến phục vụ.
"Mọi người cứ tự nhiên, đằng kia có thịt nướng, đồ ngọt, đồ uống, bít tết... nếu mọi người muốn tự nướng cũng được."
Trong sân, đèn đuốc sáng trưng như ban ngày.
"Chu Kiệt, ngày mai cậu có buổi chụp hình, không được ăn quá nhiều đâu đấy." Người quản lý hét lên.
Chu Kiệt cầm một xâu thịt nướng, nói: "Em ăn thanh đạm mà."
"Thịt bò không béo đâu." Bạch Thuật đứng bên cạnh nói leo vào.
"Tôi tin mấy người mới là lạ." Người quản lý tức đến mức thốt ra câu nói nổi tiếng.
Sở Thanh Từ ngồi trên ghế mây, tay cầm ly vang đỏ, nhìn các nghệ sĩ trẻ và quản lý đấu trí đấu dũng, trên mặt đầy ý cười.
Bạch Thuật chạy đến sau lưng Tô Cẩn để tránh sự phát hỏa của người quản lý.
Trên tay Tô Cẩn đang cầm một phần đồ ngọt.
Trong lúc Bạch Thuật né tránh, người quản lý lao tới, vô tình đụng trúng cánh tay Tô Cẩn.
"Cạch" một tiếng, miếng bánh ngọt rơi thẳng lên áo anh.
"A, xin lỗi, anh Tô." Người quản lý hốt hoảng nói: "Để em lau sạch cho anh."
"Không cần đâu." Tô Cẩn từ chối sự đụng chạm của người quản lý.
Bạch Thuật cũng chạy lại, áy náy nói: "Xin lỗi anh, tại em đùa giỡn với quản lý quá trớn. Hai chúng ta đổi áo đi!"
Sở Thanh Từ đi tới, nói: "Tôi đã gọi điện bảo thư ký mang quần áo sang rồi, chuyện nhỏ thôi, mọi người đừng căng thẳng, cứ chơi tiếp đi!"
"Nhưng áo của anh Tô..."
"Không sao, thư ký của tôi lái xe qua đây, nhanh thôi."
Nói xong, cô quay sang bảo Tô Cẩn: "Anh vào trong tắm rửa chút đi! Loại bánh này hơi dính, dính lên người chắc chắn sẽ không thoải mái."
Tô Cẩn đi vào trong.
Sở Thanh Từ đi theo sau anh.
Đây là nhà của cô, với tư cách là chủ nhà, cô đương nhiên phải dẫn đường cho anh, nếu không anh còn chẳng biết phòng tắm ở đâu.
Sở Thanh Từ dẫn anh tìm thấy phòng tắm, lại lấy cho anh một chiếc khăn tắm sạch sẽ.
"Có nhu cầu gì thì gọi tôi."
Tô Cẩn: "..."
Nhu cầu gì cơ?
Chẳng trách anh nghĩ ngợi lung tung, thật sự là...
Có chút khiến người ta liên tưởng bay xa.
Sở Thanh Từ ngồi xuống bên cạnh.
Vừa ngồi xuống, cô vô tình liếc mắt về phía phòng tắm, lập tức ngẩn người.
Cái phòng tắm này...
Sao lại xuyên thấu thế kia?
Cô sống một mình lâu ngày nên không để ý điểm này.
Ngồi ở vị trí đó, cô có thể thấy rõ ràng anh cởi quần áo, sau đó...
Cô quay người đi, nhìn về hướng khác.
Lúc nãy đi vào vẫn còn cầm ly vang đỏ, lúc này chỉ cảm thấy khô miệng đắng lưỡi, trực tiếp nốc cạn ly rượu.
Rầm!
Từ trong phòng tắm phát ra tiếng động lạ.
Sở Thanh Từ đặt ly rượu xuống, nhìn về phía phòng tắm.
Chỉ thấy bên trong một mảnh hỗn loạn.
Sở Thanh Từ bước nhanh tới: "Có chuyện gì thế?"
"Đừng vào đây..." Tô Cẩn ở bên trong hét lên.
Sở Thanh Từ nắm lấy tay nắm cửa, kéo cũng không được mà không kéo cũng không xong, tiến thoái lưỡng nan.
"Anh sao thế?"
"Không sao, vòi hoa sen bị hỏng rồi." Tô Cẩn thở hồng hộc nói: "Tôi ra ngay đây."
Một lát sau, cửa mở ra, Tô Cẩn quấn khăn tắm bước ra ngoài.
Vừa đi đến cửa, do nước dưới sàn quá nhiều, anh trượt chân, cả người đổ ập về phía cô.
Sở Thanh Từ kịp thời ôm lấy anh, lại khéo léo xoay một vòng.
Rầm! Tô Cẩn ép cô vào tường.
Sở Thanh Từ rên khẽ một tiếng, đầu bị va đập nhẹ.
"Suỵt..."
"Có bị thương không?" Tô Cẩn vội vàng sờ sau gáy cô.
Chiếc khăn tắm ngang hông tụt xuống.
Sở Thanh Từ nhanh mắt lẹ tay, kịp thời tóm lấy khăn tắm của anh.
Mà...
Mà...
Nóng hổi, bỏng rát, lại mềm mại...
Sở Thanh Từ: "..."
Tô Cẩn: "..."
Anh ép cô vào tường, run rẩy quấn lại khăn tắm, nói bên tai cô: "Cô đã thấy gì rồi?"
"Tôi chẳng thấy gì cả."
"Sở tổng, quần áo..." Thư ký đứng ở cửa, nhìn cảnh tượng trước mắt, hóa đá luôn rồi.
Lúc Sở Thanh Từ nhìn sang, cô ấy vội vàng quay lưng đi, hoảng hốt nói: "Sếp, em để quần áo ở đây nhé, em còn phải về kèm em trai học bài, em đi trước đây."
Chương 446 Văn giới giải trí: Nuôi một chú ch.ó nhỏ (9)
"Đợi đã..."
Lời của Sở Thanh Từ chưa dứt, thư ký đã chạy mất dạng, trước khi đi còn không quên khép cửa lại.
Cô nhìn lại tư thế của hai người, rồi lại nhìn cơ bụng hoàn hảo của Tô Cẩn, khẽ ho một tiếng: "Tôi nhắm mắt lại, anh đi lấy quần áo rồi mặc vào đi."
"Được."
Sở Thanh Từ nhắm mắt lại.
Khi đôi mắt không nhìn thấy, thính giác sẽ trở nên rất nhạy bén.
Cô nghe thấy tiếng bước chân của anh, nghe thấy tiếng sột soạt khi mặc quần áo, sau đó anh đi tới và nói: "Xong rồi."
Sở Thanh Từ mở mắt ra.
Thư ký mua cho Tô Cẩn một chiếc áo thun.
"Sao thế?"
"Không có gì." Sở Thanh Từ dùng ánh mắt thưởng thức nhìn anh: "Anh đúng là giá treo quần áo bẩm sinh, phong cách nào cũng cân được hết."
