Mau Xuyên: Ký Chủ Cầm Kịch Bản Nữ Phụ Càn Quét Thiên Hạ - Chương 69
Cập nhật lúc: 10/01/2026 15:48
Nhưng không sao cả, sẽ có ngày hắn đòi lại gấp mười, gấp trăm lần.
“Làm tốt lắm.” Nhạc Cát Lân ôn hòa nói, “Gần đây hãy cứ án binh bất động trước đi, kẻo lại rút dây động rừng. Ngoài ra, hãy nghĩ cách giải quyết Thiệu Trường Dực, không thể để anh ta tiếp tục giúp thái t.ử đối đầu với chúng ta được nữa.”
Buổi tối, Ngụy đế sắp xếp tiệc lửa trại.
Bảy con hươu, mười con cừu, ba mươi lăm con thỏ dưới bàn tay đầu bếp tinh xảo của các ngự đầu bếp tỏa ra mùi hương mời gọi.
Cung nhân rót đầy rượu ngon.
Tất cả văn võ bá quan cùng gia quyến tùy theo thân phận của mình mà ngồi quanh đống lửa.
Bên trái Ngụy đế là Quý phi, bên phải là Họa phi. Còn về phần Hoàng hậu, vì phế thái t.ử bất tài, kéo theo Hoàng hậu cũng bị thất sủng, hiện nay mỗi ngày đều làm bạn với thanh đăng cổ phật, không tham gia buổi tiệc này.
Thiệu Trường Dực là người của thái t.ử, lại là tiền thái t.ử nước Trần, nên được ngồi ở vị trí bên cạnh Nhạc Cát Minh.
Sở Thanh Từ là cung nữ, ở đây không có chỗ ngồi cho cô. Cô quỳ ngồi phía sau Thiệu Trường Dực, thỉnh thoảng lại ăn miếng thịt nướng mà Thiệu Trường Dực đã thái sẵn cho.
Đêm tối ánh sáng mờ ảo, không ai chú ý tới nơi này. Ngay cả khi có người chú ý tới, cũng chỉ cảm thấy con tin nước Trần này vậy mà lại hầu hạ một cung nữ, đúng là tôn ti bất phân, thật sự là không hiểu lễ nghĩa.
Ngụy hoàng vừa ăn thịt nướng do Họa phi đút cho, vừa ôm lấy Họa phi mà cử chỉ thân mật mặc kệ bao nhiêu người đang có mặt tại đây, Quý phi ngồi bên cạnh tức giận khôn nguôi nhưng lại không dám nói gì, bởi vì bà không có con trai, chỉ sinh được một người con gái.
“Phụ hoàng...” Nhạc Cát Lân bước ra khỏi hàng, “Nhi thần... Nhi thần muốn cầu xin phụ hoàng một chuyện.”
Ngụy đế buông Họa phi ra, đối với người con trai thành thật này, sự kiên nhẫn của ông vẫn khá tốt.
“Lão Thất, đây là lần đầu tiên con cầu xin phụ hoàng đấy. Nói ta nghe xem, con muốn làm gì?”
“Nhi thần ngưỡng mộ Thanh Từ cô nương bên cạnh Trần vương, muốn cưới Thanh Từ cô nương làm vợ.” Nhạc Cát Lân vừa nói vừa nhìn về hướng Sở Thanh Từ, ánh mắt đó ôn nhu giống như một tấm chân tình sâu đậm.
Sở Thanh Từ suýt chút nữa thì bị thịt nướng làm cho nghẹn.
Cô cứ ngỡ tên tra nam đó đã từ bỏ ý định rồi, không ngờ hắn lại trở nên điên cuồng hơn.
Cô đã không đồng ý gả cho hắn, vậy mà hắn dám trực tiếp cầu hôn hoàng đế, đúng là quá vô liêm sỉ.
Hắn dám chắc chắn là Thiệu Trường Dực sẽ không vì một cung nữ nhỏ bé như cô mà ra mặt phải không?
“Ồ? Thanh Từ cô nương bên cạnh Trần vương là người phương nào?” Ngụy đế sắc sảo nhìn Thiệu Trường Dực.
Ngụy đế vốn đa nghi, có lẽ sẽ nghĩ rằng Thiệu Trường Dực cố ý dùng mỹ nhân kế với con trai mình.
Thiệu Trường Dực còn chưa kịp lên tiếng, trong đám đông một vị quý nữ bỗng "òa" lên một tiếng khóc nức nở.
“Điện hạ, sao ngài có thể cưới người khác chứ? Ngài rõ ràng đã hứa với Như nhi là sẽ cưới Như nhi làm vợ mà.”
Vị quý nữ lên tiếng là con gái của Thị lang bộ Công, dung mạo thanh tú, tính tình ôn nhu.
“Điện hạ, ngài không phải nói muốn cưới Nga nương làm vợ sao? Bây giờ sao lại muốn cưới người khác?”
Một vị quý nữ khác cũng lên tiếng, nhìn Nhạc Cát Lân với ánh mắt oán trách và căm hận.
Nhạc Cát Lân chấn kinh: “Nói bậy, ta chưa từng nói như vậy.”
Nhạc Cát Minh cười nhạt một tiếng: “Phụ hoàng, xem ra Thất đệ là một kẻ đa tình, đi gieo tình khắp nơi nha! Nhưng Thất đệ này, đệ đã có nhiều cô gái mình yêu thích như vậy rồi, thì đừng có tranh giành với Trần vương nữa. Thanh Từ cô nương từ lâu đã là người của Trần vương rồi.”
Thần sắc Ngụy đế dịu lại một chút, xua tay nói: “Tiểu Thất, con đường đường là một vương gia của một nước, chính phi cưới về phải là quý nữ của các thế gia đại tộc, không được làm loạn. Xem ra loại rượu này thực sự rất ngon, mới bắt đầu uống mà Thất vương đã say rồi.”
Các đại thần bên cạnh cũng phụ họa theo.
Nhạc Cát Lân nhíu mày, định nói thêm gì đó nhưng khi thấy vẻ mặt không kiên nhẫn của Ngụy đế thì liền kịp thời im lặng.
Kế hoạch của hắn là Ngụy đế nhất định sẽ không đồng ý cho hắn cưới Sở Thanh Từ làm chính phi, đến lúc đó sẽ thuận thế xin nạp làm thiếp. Hắn muốn tạo ra dáng vẻ thâm tình với cô, như vậy mọi người sẽ thấy hắn là một người đàn ông chìm đắm trong nữ sắc, từ đó sẽ càng mất cảnh giác với hắn hơn. Dĩ nhiên, làm như vậy còn có mục đích khác, một là có được Sở Thanh Từ, hai là cướp đi người phụ nữ của Thiệu Trường Dực, để làm nhục anh một trận ra trò.
Chỉ là không ngờ hai người phụ nữ kia lại phát điên như vậy.
Thực ra Nhạc Cát Lân hoàn toàn không có ấn tượng gì với hai người phụ nữ đó cả, bởi vì bao nhiêu năm qua, đối với bất kỳ cô gái nào có chút nhan sắc hắn đều tỏ ra thâm tình, ai mà biết hắn đã trêu chọc hai tên ngốc đó ở đâu chứ?
Nhạc Cát Lân quay về vị trí của mình.
“Điện hạ, con gái tôi đối với điện hạ tình sâu nghĩa nặng, vừa rồi thấy điện hạ đối với một cung nữ như vậy... có chút mất kiểm soát, mong điện hạ đừng trách tội.”
Phụ thân của hai vị quý nữ đó lần lượt tìm đến Nhạc Cát Lân, nói những lời lấy lòng hắn, ý tứ trong lời nói chính là "con gái tôi cũng không tệ, cho dù không thể trở thành vương phi thì làm trắc phi cũng tốt rồi".
Nhạc Cát Lân vất vả lắm mới đuổi khéo được hai vị đại thần đang tiếp thị con gái, vừa ngẩng đầu lên thì thấy khuôn mặt đầy vẻ oán hận của thiên kim thừa tướng Tống Vũ Tương.
Tống Vũ Tương rơm rớm nước mắt, dường như đang buộc tội sự bạc tình bạc nghĩa của Nhạc Cát Lân.
Nhạc Cát Lân cảm thấy đầu mình càng đau hơn.
Vừa rồi hắn thực sự đã quá xung động, đến mức tự rước lấy bao nhiêu rắc rối vào mình, giờ đây ngay cả Tống Vũ Tương cũng bắt đầu nghi ngờ lòng thành của hắn, sau này muốn khống chế cô ta e là không còn dễ dàng nữa rồi.
Hắn phải nghĩ cách để khống chế cô ta tốt hơn.
Sở Thanh Từ vừa ăn thịt nướng, vừa kéo kéo Thiệu Trường Dực: “Anh đừng có uống nhiều quá.”
Thiệu Trường Dực uống hết ly này đến ly khác, ánh mắt đã bắt đầu mơ màng, khuôn mặt tuấn tú ngày càng nóng bừng.
Anh tựa vào người Sở Thanh Từ: “Trong đầu tôi như có đá ấy, nặng trĩu.”
“Thái t.ử điện hạ, điện hạ nhà chúng tôi say rồi.” Sở Thanh Từ nói với Nhạc Cát Minh, “Nô tỳ xin phép đưa anh ấy về nghỉ ngơi trước.”
Nhạc Cát Minh xua xua tay, đang cùng các đại thần tới mời rượu uống một cách vui vẻ.
Sở Thanh Từ gọi hai tiểu thái giám tới, bảo họ dìu Thiệu Trường Dực vào trong lều.
Sau khi vào trong, hai thái giám lui ra ngoài, chỉ còn lại Thiệu Trường Dực và Sở Thanh Từ.
Sở Thanh Từ cởi giày cho anh, rồi nới lỏng quần áo cho anh để anh mặc cho thoải mái.
Vừa định đắp chăn cho anh, Thiệu Trường Dực đã ôm chầm lấy cô.
“Thanh Từ.”
Sở Thanh Từ nhúc nhích một chút, đẩy đẩy anh: “Buông tôi ra trước đã, tôi đi rót cho anh ly nước.”
“Nước... tôi muốn uống nước...” Thiệu Trường Dực giữ lấy gáy Sở Thanh Từ, ngậm lấy đôi môi của cô.
